Az első 200 sor.
Điều đó cũng có thể xảy ra với bạn. Dịch: Hank (11/10/2012)
Có một thủa ở miền đất New York, có một chàng cảnh sát tên là Charlie.
Anh ấy rất tốt bụng, cũng như người cộng sự Bo của anh.
Anh ấy là người biết lắng nghe.
Anh ấy yêu trẻ con.
Anh ấy rất nhẫn nại và công tâm.
Anh ấy rất tháo vát.
Được rồi mọi người, đi nào. Đi tiếp nào.
Được rồi, cho tôi qua, cho tôi qua nào.
Cho tôi qua nào. Nhanh nào.
Anh ấy là 1 cảnh sát tốt.
Charlie sống vui vẻ ở khu Nữ Hoàng, nơi anh ấy sinh ra đến bây giờ.
- Chào chú Charlie! - Jesu! Cháu thế nào?
- Hôm nay có bắn hạ ai không chú? - Còn không làm bị thương một ai.
Không có gì đặc sắc.
- Chú không định đến gặp vợ sao? - Không, cô ấy không thích chú đột nhiên đến.
Charlie kết hôn với Muriel. Cô ta rất ghét khu Nữ Hoàng.
Tôi không biết. Nếu anh ấy là thám tử hay cảnh sát chìm...
...thì ít nhất cũng có một bộ đồ tử tế.
Nhưng anh ấy lại không phải. Anh ấy phải mặc đồng phục.
Tôi hiểu cô thấy thế nào. Bởi vì cô rất có tham vọng.
Tôi biết. Tôi chưa bao giờ thúc ép anh ấy đủ.
Nếu anh ấy nhận tiền mãi lộ, ít nhất còn có thể gọi là có sáng tạo.
Chị gái tôi kết hôn với một tay cảnh sát 10 năm. Thật vô vọng.
Kể cả khi họ chính trực thì không có tiền, hay họ tiêu cực thì cũng chả đem đồng nào về nhà.
Vậy chị gái cô đã làm gì?
Chị ấy bỏ tay cảnh sát và lấy 1 thợ điện, ra tiền hơn.
Tôi đang sắp hết kiên nhẫn rồi. Tôi thuộc dạng người cần tiền.
Và còn một người là Yvonne, 1 phục vụ bàn, sắp phải nhận một tin rất xấu.
Cô Biasi, theo bảng kê ở đây, cô nợ tiền thẻ tín dụng $12,000.
Thưa tòa, các khoản chi đó là của chồng cũ của tôi...
...Eddie Biasi, 1 diễn viên. Sau khi tôi đuổi hắn đi.
Ngân hàng không được báo về vụ ly hôn của cô.
Bởi vì chúng tôi vẫn chưa ly dị. Nhưng tôi đã bảo hắn phải cắt hết thẻ tín dụng đi.
Và hắn hứa sẽ làm--
Nếu cô vẫn chưa ly hôn, cô vẫn phải có nghĩa vụ về những khoản chi của chồng cô.
Nhưng tôi đã ly hôn từ trong tim tôi. Ông biết đấy, cái đó có tính không?
Về pháp lý, cái đó không tính.
Nhưng ông có biết thủ tục ly hôn mất bao tiền không? Ông đã từng ly hôn chưa?
Có lẽ chưa. Có lẽ không đâu.
Có lẽ ông luôn may mắn cả đời.
Thật tuyệt, trái ngược với tôi.
Cô Biasi, nếu những cái thẻ tín dụng đó mang tên cô, cô vẫn phải có trách nhiệm.
Nghe này, xin ông. Tôi đến New York từ Pittsburgh 5 năm trước, để làm diễn viên.
Tôi đã từng diễn vở "Our Town" hồi học đại học.
Nói với ông điều này, tôi diễn vai Emily và mọi người khóc đầy cả xô nước mắt.
- Tôi cũng cho là vậy. - Ông cần gì nữa không?
Nên tôi tới New York, và tôi gặp Eddie.
Đó là điềm xui xẻo nhất của tôi. Thưa tòa, hắn đã làm tôi hết sức xúc động.
Hắn mua hoa tặng tôi, đưa tôi tới những nhà hàng sang trọng...
...với thảm nhung rượu vang và ánh đèn lung linh.
Mọi thứ thật hoàn hảo, ngoại trừ việc hắn hiện hình thành tên dối trá bệnh hoạn.
Và tôi đã tin mọi lời hắn ta nói...
...bởi vì lúc xưa tôi luôn tin tưởng người khác, ông biết đấy.
Vậy...nên, nói ngắn gọn...
...tôi còn sự lựa chọn nào khác không?
Charlie, Muriel và Yvonne đều sống trong 1 thành phố...
...nơi mà mọi người hàng ngày vẫn cầu mong phép lạ xảy ra.
Chẳng hạn như trúng xổ số 64 triệu đô la.
Tên tôi là Angel.
Câu chuyện mà các bạn đang theo dõi hoàn toàn là sự thật.
Em có 1 giấc mơ đêm qua.
Em đang chơi máy đánh bạc và quay trúng 3 quả anh đào, nhưng đó lại không phải anh đào.
Chúng là mặt của người cha đã mất của em. Đó là 1 điềm báo.
Nhưng em ghét cha em mà.
Ghét thích chả xi nhê gì. Điềm báo là điềm báo.
Em biết anh nghĩ em hâm dở, nhưng em nói với anh, chúng ta sẽ trúng.
Anh không có nói là em hâm.
Anh chỉ nói là tỷ lệ trúng xổ số của chúng ta không lạc quan lắm thôi.
Và em biết gì không? Vậy cũng ổn.
Một phòng ngủ tại khu Nữ Hoàng không phải ý tưởng cuộc sống của em.
Một phòng ngủ tại khu Nữ Hoàng ổn mà.
Nếu chúng ta có con, ý tưởng cuộc sống sẽ là một câu chuyện khác.
- Chúng ta không có tiền để sinh con. - Tất nhiên chúng ta có chứ.
Cảnh sát sinh con. Lính cứu hỏa cũng sinh con.
Nếu chỉ có nhà giàu mới sinh con, thì đã không có trường học công rồi.
Charlie, cứ mua vé số sáng nay đi, xin anh.
Cô ấy phải chấp nhận sự thật thôi. Anh phải nói với cô ấy.
" Tôi là đàn ông, đi làm hàng ngày...
...nhận lương, mang về nhà". Anh hiểu không? Cô ấy sẽ phải nghe anh.
- Không phải chứ? - Chỉ 2 phút thôi.
Tôi đang chết đói đây.
- Này mọi người, cảnh sát có việc, mời tránh ra. - Bo, Bo.
- Chỉ mất 2 phút thôi. - Xin lỗi, xin lỗi.
Việc này bao giờ mới xong. Tiệm Burger King thì cách đây 5 dãy nhà.
- Vậy ta ăn bên đường, ta chưa vào đó lần nào. - Chỗ đó hả? Ôi không.
- Cô đã ở quái đâu thế? - Tôi đã nói với ông hôm qua rồi, Sal.
Những 5 lần, việc cá nhân, tôi buộc phải tới. Chào Carol.
Cô đến muộn 2 giờ. Tôi sẽ trừ vào lương.
Sao? Ông có biết tôi còn bao ngày nghỉ ốm không?
Cô muốn nghỉ ốm, ốm đi đã. Nếu cô vẫn khỏe, cô làm việc.
Cho tôi ly cafe.
- Ở trên đầu ấy. - Cám ơn.
- Gã đó kỷ luật ghê đấy nhỉ? - Phải, như 1 trung sĩ quân đội.
Của ông đây.
- Các anh dùng cafe chứ? - Làm ơn.
Làm ơn.
- Các anh ăn gì? - Một bánh kẹp phô mai, loại vừa.
Trong lúc chờ đợi cho tôi 1 bánh nướng.
Được rồi.
Còn anh, sĩ quan?
Cô không đề cử món tôm hùm Pháp sao?
Điều đó thật buồn cười, Tôi nghĩ tôi sẽ buồn cười chết mất.
Món đó quá xa lạ với tôi. Tôi còn không thể nói đó là cái gì.
Cô có 1 ngày không tốt?
- Gọi tôi khi anh chọn xong. - Một sandwich thịt viên.
Thật đó. Đó là thứ tôi muốn.
- Thịt viên? - Thịt viên.
Anh rất dũng cảm đấy, sĩ quan.
Cô ấy thích anh. Cô ấy thích anh đấy.
Tôi chỉ cố làm cô ấy vui lên thôi.
Có báo động từ của hàng trên phố Mùa Xuân và một người đàn ông khỏa thân...
- ...trên khu Sullivan - Tôi no rồi.
Chết tiệt, tôi sẽ chết vì đói mất.
- Tới lượt anh trả tiền. - Được rồi.
- Cô à, bọn tôi phải đi, nên cho tôi thanh toán. - Sau tất cả những việc đó?
- Khi có điện báo chúng tôi phải đi. - Đâu rồi, đâu rồi.
Cám ơn.
Được rồi, vậy 2 cafe cộng thuế. 2 đô la tròn.
Ôi, tôi không còn đủ.
- Vậy à, sĩ quan. Không ghi nợ. - Không tôi đủ tiền hóa đơn.
Tôi chỉ không đủ tiền tip.
- Tôi sẽ sống. - Tôi không thể không đưa tiền tip.
Vậy tip đi.
Vé số nhé?
Với vận may của tôi? Thôi, anh đi cứu con mèo trên cây hay những việc như vậy đi.
Không, mấy việc đó của Sở Cứu Hỏa.
- Charlie, đi thôi. - Chờ 1 giây.
Nghe này, tôi có ý này. Cô tên gì?
Yvonne? Yvonne, Tôi là Charlie Lang, Và chúng ta thỏa thuận thế này.
Nếu tờ vé số này trúng, mai tôi sẽ quay lại và chia đôi giải thưởng.
Nếu không trúng, tôi vẫn quay lại gửi cô tiền tip, cô nghĩ sao?
- Tôi nghĩ sẽ không gặp lại anh đâu. - Mai cô sẽ gặp lại tôi.
- Rồi, tôi sẽ ở đây. - Thỏa thuận thế.
Được rồi, thêm 5 phút nữa.
-Charlie. - Ơi.
Em đã gọi đồ ăn Tàu. Lên đi.
- Chờ 1 phút. - Gì vậy, chú nhát thế?
Không, chú không nhát. Đấy là trách nhiệm của người lớn. Tiếp theo.
Rồi, đập đi, đập đi.
Vậy đấy. Chú về đây. Quả bóng đâu rồi?
Con về ngay, mẹ.
- Nhát quá vậy, Jesu? - Đó là mẹ cháu, sao so thế được.
- Mai gặp sau, nhóc. - Ngủ ngon, chú Charlie.
Có phải cô vừa phẫu thuật đêm qua?
Cô nói cái này? Không chỉ là áo nâng ngực...
Charlie. Đừng làm thế ngay cạnh em. Ghê quá.
- Anh chỉ ngâm chân thôi mà. - Làm ơn.
- Từ khi nào em thấy việc này phiền vậy? - Từ bây giờ, được chưa?
Ôi trời Charlie, giờ anh đổ nước ra khắp sàn.
Có lẽ anh nên gọi hội Chữ Thập Đỏ và bảo họ ta đang ở vùng thảm họa quốc gia.
Thật ra, tôi có 1 cặp nâng còn lớn hơn và tôi sẽ dùng sau khi tan sở.
- Charlie. - Gì vậy?
Anh nghĩ em có nên làm ngực không?
- Làm? - Ừ, cho to hơn.
Nó sẽ như thế kia.
Sao, em hâm à? Như vậy to quá khổ rồi.
- Thôi quên đi. - Anh chỉ nghĩ là không cần thiết.
Thôi quên đi.
Nghe này, vấn đề là tôi buộc phải thông báo phá sản.
Thẻ tín dụng của tôi bị lấy mất. Tôi muốn biết là khi nào tôi lấy lại được.
Được khoảng bao nhiêu?
- Dưới 15,000 một năm? Tín dụng. - Tôi có nên nói với họ không?
Hả? Vâng...
Chờ chút. Tôi hiểu.
Vâng, cám ơn. Tôi cũng đã nghĩ vậy.
- Họ nói gì vậy? - Một tý chút. Đó là giới hạn tín dụng của tôi.
Giải đặc biệt đã lên tới hơn 64 triệu đô la.
Chúng tôi sẽ đưa ra dãy số trúng thưởng khi trở lại.
- Anh chọn sai số rồi? - Sai?
- Ngày cưới của chúng ta là 27, không phải 26. - Chúng ta luôn kỷ niệm vào 26 mà.
Chúng ta đăng ký ngày 26. Tổ chức lễ cưới vào ngày 27.
- Vậy sao chúng ta lại kỷ niệm vào 26. - Em không biết, có lẽ do tiện ngày.
Nghe này, sự thật khi em nói chọn ngày kỷ niệm của chúng ta...
...bất cứ ai có đầu óc đều biết rằng ngày đó chỉ ngày tổ chức lễ cưới.
- Anh xin lỗi, em yêu. - 26, 64, 84.
Có phải hắn vừa đọc 26?
Dãy số, 1 lần nữa là...
...6, 12, 16, 26, 64, 84.
- Sao? - Trúng rồi. Chúng ta trúng giải rồi.
- Thật không thể tin được. - Giàu rồi, chúng ta giàu rồi.
- Giải đặc biệt? - Giàu, giàu ,giàu rồi.
- Chúng ta có gì vậy? - Bánh mỳ gối kẹp thịt hun khói.
- Có pho mát không? - Tất nhiên tôi có.
Cho dù có khánh kiệt mấy, những thứ cơ bản vẫn phải có.
Cô cần phải có trong nhà những thứ ổn định, để được lâu không hư hỏng.
- Bánh quy, mứt dâu. - Chính xác.
- Cám ơn. - Còn thiếu thứ gì nữa không?
Còn thiếu thứ gì nữa không?
Luôn có thứ còn thiếu.
Trời đất, tôi ghét thế này. Tôi cảm thấy thật khánh kiệt.
Sao?
Trời ạ, cả đội bowling ở Albany cũng trúng dãy số đó.
- Họ được 9 triệu đô. - Sao tôi không ngạc nhiên nhỉ?
- Họ có bao nhiêu người trong đội? - Tôi không biết. Thường là 12 người 1 đội.
Được rồi, mỗi người trong họ được 1 phần hay là cả đội được 1 phần.
Muriel, Muriel, mấy cái mạch máu sắp bung ra khỏi cổ em rồi.
Trông em như tâm thần vậy.
Sao? Được rồi. Vâng.
Ôi trời ạ. Cám ơn Chúa đám bowling đó chỉ tính là 1 phần chia.
No comments yet. Be the first to leave one.