Az első 200 sor.
Thông báo sau được phát
theo yêu cầu của Cơ quan Quản lý Khẩn cấp Hạt.
Thông báo sơ tán sau vẫn có hiệu lực...
Ta sẽ đến bệnh viện chứ ạ?
- ...Hạt Albany, Hạt Allegany... - Bố ổn, con yêu. Chúng ta ổn.
Chỉ có...
chỉ có chút máu thôi.
Cái thứ lúc nãy là gì thế ạ?
Nó giống như quái vật ạ?
Nó không phải quái vật.
Nó là...
thứ khác.
Luke, con yêu, con lấy thứ này ở đâu?
- Luke, đây là gì vậy? - Con không biết. Con tìm thấy nó.
Ở đâu?
Bố?
- Bố? Bố! - Bố!
Xâm Lăng
Chết tiệt.
Xin chào?
Cái quái gì thế?
Ôi, chết tiệt.
Tay!
Bảo lũ trẻ giơ tay lên ngay!
Bảo chúng ngay, bọn trẻ!
Lật áo lên! Lật lên!
Lật áo lên mau!
- Quay lại! - Tôi nói tiếng Anh.
Chúng tôi không gây nguy hiểm.
Chỉ có mấy người thôi à?
Biết chuyện quái gì xảy ra ở đây không?
Chết. Giống thế.
Giống? Giống cái gì?
Xe tăng bị cháy, cả máy bay trực thăng nữa.
- Anh nói cái quái gì vậy? - Giao tranh dữ dội.
Bắn súng nhiều ở căn cứ của anh. Tôi chỉ thấy sau đó.
Anh nói về nơi tôi đang tới? Trại Travis?
Lực lượng liên quân, một nhóm lính Đức và Canada?
Họ chết rồi, như... như họ.
Không. Không.
Tôi đang đến đó. Ở đó có hơn 1.000 lính và một sân bay.
Không còn nữa. Máy bay bị cháy.
Được chứ?
Chậm thôi.
Được rồi.
- Anh đang tìm máy bay à? - Phải.
Thế thì có lẽ anh nên đi như chúng tôi tới Kabul.
Tôi biết Kabul, ở đó vẫn có máy bay.
Anh biết à?
Vâng, tôi nghĩ thế.
Chúng tôi đang đi bộ tới Kabul.
Anh... Phải đến hơn 300 cây số hay gì đó?
Chúng tôi sẽ đi bộ hơn 300 cây số.
Nó hỏng rồi.
Chúng ta không có điện thoại, không điện, không người.
Bọn khủng bố giết mọi người.
Lẽ ra ta nên ở cùng hội kia.
Chắc giờ này họ đang đi trên xe rồi.
Hoặc họ chết rồi.
Chết vì tiểu đường.
Này bọn hâm!
Này!
- Này - Được cứu nguy rồi nhỉ?
- Này! - Đợi đã!
- Dừng lại! - Dừng lại!
- Caspar, cậu làm gì vậy? - Casp, tránh ra!
Cháu bị điên à?
Tất cả các cháu làm gì mà lang thang một mình ở đây?
Chúng cháu cần được giúp.
Chúng cháu cần về nhà.
Nhà nào?
London. Hướng đó.
Cô không đi về hướng đó.
Khoan, cô bị thương à?
Không phải của cô.
Có chuyện gì vậy?
Gia đình cô.
Neil.
John, con của cô chú.
Chó của nhà cô.
Nó giết tất cả bọn họ.
"Nó"?
Cô nói "nó" là sao?
Các cháu chưa...
Các cháu không biết à?
Bọn khủng bố.
Nó ở London à?
Đúng không?
Nó ở mọi nơi.
Nó là gì?
- Nó không phải khủng bố. - Nó là gì ạ?
Người ngoài hành tinh.
- Ôi, thôi nào. - Cô ấy bịa đấy.
Chắc cô nói đùa nhỉ?
Cô bịa đặt.
Tối qua, tổng thống Mỹ lên TV.
Mới đầu, bọn cô nghĩ nó chỉ ở đó,
chỉ ở thành phố, London
nhưng nhà cô chỉ ở thành phố nhỏ...
chỉ có vài trăm người.
Chúng cháu đơn độc.
Chúng cháu vẫn đơn độc.
Chúng cháu cần về với gia đình ở London.
Xin cô.
Cô không thể làm gì sao?
Không.
Nó có nhiều hơn ở trên đường.
Không thể khử tạp âm bằng cái này.
Làm gì cũng không ăn thua.
Chẳng thu được gì cả.
Đi nhanh hơn đi.
Này. Ta sẽ bị bắt quả tang đấy.
Cô biết chứ?
Chúng ta không được phép
và lại mang thiết bị đánh cắp, giờ ta...
Mitsuki.
Mitsuki. Mitsuki.
Anh nghĩ điều anh nói sẽ ngăn được tôi à?
Dựa trên kinh nghiệm?
- Không. - Vậy đừng phí sức nữa.
Nếu anh không thích thì cứ ra khỏi xe.
Mitsuki.
Không quan trọng Hashimoto nói gì với cô,
không có gì trong lần truyền tín hiệu này.
Chỉ có âm thanh.
Nhưng Hoshi-12 đã biến mất.
Chẳng làm được gì mà ta còn bị vào tù.
Toàn bộ phi hành đoàn đã chết rồi.
Cháu xin lỗi.
- Nhưng... - Họ không chết.
Tôi biết mà.
Dù anh không nghe thấy,
nhưng tôi thì có.
Đến nơi rồi.
Vâng?
Chúng tôi thuộc JASA.
Quý khách có thông tin định danh không?
Mitsuki Yamato, Chuyên viên trưởng Dự án, Hệ thống SST.
Tôi đến đây để nhận lệnh điều hành.
Hãy mở cổng ngay.
"Chuyên viên trưởng Dự án" à?
"Hệ thống SST" à?
Hai mươi phút trước,
yêu cầu của Giám đốc Hashimoto và Quản trị viên Kouda
đã được gửi bằng email để chuyển toàn bộ quyền cho Mitsuki Yamato.
Sáu mươi giây sau, cơ sở này mất toàn bộ liên lạc với trụ sở.
Cô đã làm gì?
Gần như không gì cả.
Không.
Chúng ta sẽ bị bắt.
Mitsuki.
Cô định làm gì?
Thiết lập liên lạc.
Ahmed.
Ahmed? Cố lên, Ahmed.
Chết tiệt.
Bố sẽ chết ạ?
- Mẹ đang làm bố đau. - Không.
Cố lên.
- Thở đi. - Bố ơi!
Thở đi, chết tiệt!
Không.
Em đã cứu mạng anh.
Cảm ơn em.
Không có gì.
Có chuyện gì vậy?
Mấy tiếng nữa mới đến Kabul. Bảo thằng bé uống chia đều ra.
- Nó khát. - Phải, nó khát.
Còn mấy tiếng nữa. Bảo nó cố nhịn.
Bảo nó đợi.
Làm thế là rất ngu.
Nhưng thằng bé không biết điều đó. Và nó không cần biết.
Nếu có thể giúp nó thì tôi phải làm.
Thế à?
Được, thế một tiếng nữa nó khát thì anh nói gì với nó?
Tôi sẽ nó là sắp đến nơi rồi.
Hi vọng cũng giống như nước.
Họ không biết đang có chuyện gì, đúng không?
Họ biết.
Ờ, họ có vẻ khá thoải mái,
dù người ngoài hành tinh đang xâm lăng.
Sahar, nó sinh năm 2010,
hai năm trước khi các anh đem vũ khí tràn vào.
Ali, con trai tôi, sinh năm 2013,
hai năm sau khi các anh giết bin Laden mà vẫn còn 50.000 lính ở đây.
Từ bé, chúng đã biết thế nào là xâm lăng rồi.
Đó là tất cả những gì chúng biết.
Ờ, lần này khác.
Tôi từng nghe câu đó rồi.
- Con anh mấy tuổi? - Hả?
Con anh mấy tuổi?
Ai đã làm bố, nhìn mắt là biết.
Đây là lý do anh về nhà, đúng không?
Cô Yamato!
Chào mừng, rất vui được gặp cô.
Tên tôi là Yoshi Fujimoto.
Chúng tôi vẫn chia sẻ dữ liệu với Bộ Quốc phòng
và phía Mỹ từ địa điểm cố định
nhưng dữ liệu thường xuyên có tiếng ồn.
Nhưng Chỉ huy Toàn cầu đã yêu cầu
No comments yet. Be the first to leave one.