Poltergeist III

Poltergeist III

Vietnamese felirat letöltése

Kiadási információk

Poltergeist III 1988 720p BRRip Vie
Kommentár VictorR
Poltergeist III (Ma Phá III) - 1988: Cuộc chiến sau cùng giữa ma vương đối đầu nữ thầy bói Tangina và cô bé Calrol Anne xảy ra tại TP New York. Khi cô bé được gửi đến nhà người dì để học một chương trình đặc biệt. Enjoy!

Címkék

brrip
720p
720
Közzétéve: 2014-06-27
Letöltések: 67
Hallássérülteknek: Yes

Vietnamese felirat előnézete

Az első 200 sor.

MA PHÁ III

- Chào con. - Chào dì.

Bạn có thể đánh vần chữ "parakeet" không?

Parakeet.

B-I-R-D.

- Sai rồi. Thử lại đi. - Sai à?

Sai rồi, Dì Trish. Thử lại đi.

- Bữa sáng nay thế nào đây? - Đến phiên con hả?

Em à, Donna đã tự nhốt nó trong phòng tắm của mình kìa.

Em kêu nó ra dùm anh được không, làm ơn đi?

- Vai trò em yêu thích, là bà mẹ ghẻ ác độc. - Tuyệt đối rồi.

- Chỗ này sáng nay sao lạnh cóng luôn. - Ờ, anh sẽ kiểm lại cái đó.

- Cháu làm bữa điểm tâm hả? - Dì Trish bảo hôm nay tới phiên cháu.

Suỵt với cái kiểu "Dì Trish" đó đi.

Chú đã năn nỉ cháu từ khi cháu đến đây là đừng có kêu bà ấy như thế mà.

- Đã cả tháng nay rồi còn gì. - Bruce, thói cũ khó bỏ, chú biết mà.

- Đúng, khó đấy. - Mẹ cháu luôn luôn gọi dì ấy là Trish.

Bà cháu luôn luôn gọi dì ấy là Trish.

Nhưng Dì Pat lại ghét chuyện đó. Bà ấy nghĩ nó làm dì ấy mất thớ (déclassé).

Mất thớ à?

- Gọi bà ấy là Pat, được không? - Cháu sẽ cố.

- Chú có thể giúp cháu làm bữa sáng không? - Chú mê chuyện đó. Đi làm nào!

"Déclassé–Mất thớ" có nghĩ là gì?

Đi nào. Chú nghe Mẹ và Bố cháu gọi tối qua.

Vâng, họ đã gọi.

Một giây thôi, Pat.

Mình lại đi trễ nữa, và con sẽ phải dùng bút kẻ mắt của ta nữa...

cái ta có.

- Đây. - Cám ơn dì.

Con trông tuyệt vời đấy.

Giờ nhớ là, (tô) ít hơn tức là nhiều hơn.

Mình có trứng, xúc xích, thịt heo cắt lát, thì là chua. Vậy làm cái gì đây?

Nướng chúng.

Không. Không nữa chứ.

Cháu nấu. Chú dọn bàn.

- Xong. - Chỗ làm hay nhất đây.

- Một (danh họa) Picasso thật sự đấy. - Ông ấy sẽ để mũi con ở đây.

Con mượn cái này được không?

- Trông em giống như người Eskimo vậy. - Em là dân California mà.

Em không quen mặc mấy cái thứ này.

Nghe này, siêu nữ nhân, một tuần trước khi em đến đây...

nhiệt độ lên đến trên zero độ trong khoảng 6 phút.

Nếu nó lạnh đến thế này bên trong, em sẽ cảm tạ các cái đó khi em ra ngoài.

Bộ ở Chicago trời không bao giờ ấm sao?

Cô sẽ tiếc cái lúc đáng nhớ hồi tháng Tám, cô trẻ.

Tháng Tám à? Cháu sẽ về nhà trước tháng Tám.

Nếu chú mà có cách, chú sẽ giữ cháu lại đây mãi mãi.

Pat!

- Cô sẽ bận cái gì đêm nay? - Mức lương năm ngoái.

- Không mắc đến thế đâu. - A! Ồ, vậy sao?

- Bố sẽ mặc cái gì vậy? - Bộ tuxedo của bố.

- Bộ mà bố mặc nhân ngày cưới đó hả? - Ờ, bộ đó đấy.

- Thời trang không bao giờ là thứ của bố con đâu. - Nó một tuổi rồi, em à.

Cháu nghĩ chú trông đẹp trai trong hình cưới của chú.

- Em thấy đó. Giọng của đầu óc minh mẫn. - Em đồng ý.

- Đẹp trai, nhưng bảo thủ. - Em đồng ý.

Chờ chút, chờ chút, cháu theo phe chú, nhớ chứ?

Một phụ nữ luôn luôn thay đổi sự suy nghĩ.

Ờ, không, cám ơn. Chúng tôi xuống tầng kế tiếp.

Được!

- Ai chở tôi đi làm đây? - Cháu.

Mình đi.

Tất cả lên tàu.

Cám ơn, quý bà của tôi.

Thắt dây an toàn lại.

Con nên cẩn thận là hơn, cưng.

- Hãy nhớ chuyện gì đã xảy ra cho Narcissus. - Ai chứ?

Huyền thoại Hy Lạp. Anh ta mê nhìn hình mình phản chiếu qua mặt ao quá...

đến độ anh ta rơi xuống nước rồi chết đuối.

- Chỉ một đứa con trai mới vụng về đến thế thôi. - Con hiểu vậy là đúng rồi.

Có chuyện gì thế?

Mọi cao ốc mới đều có vấn đề của nó.

Chúng ta có những vấn đề đó trước khi chúng đến với chúng ta, đúng không? Hả?

Đúng không?

Làm ơn giữ cửa cầu thang dùm!

- Chào anh. - Chúc một ngày vui.

- Cám ơn đã cho đi ké. - Chào Bố.

Chào anh, Gene. Anh thế nào rồi?

- Chào anh, Bruce. - Chào anh.

- Chào ông, Gardner. - Chào anh, Bill. Nhân đây, máy sưởi bị làm sao vậy?

Tôi đang kiểm tra đây. Có thể là một cái công tắc nhiệt không hoạt động.

Sửa nó đi và nhờ người kiểm lại thang kéo hàng 15. Nó có tiếng két trong đó.

15 à? Chắc rồi.

Chờ đi!

Tuyệt! Cháu không phải đi đến cái trường dễ sợ đó hôm nay rồi.

Ồ, không.

Nào đi, chúng ta sẽ chặn họ lại ở chỗ lên xe.

50 thang máy của chúng tôi sẽ mang...

khoảng 12.000 hành khách mỗi ngày...

nhanh chóng và tiện lợi đến nhiều tiệm buôn, văn phòng,

chung cư, và nhà hàng của chúng tôi.

Mau đi!

Mau lên!

Chào mừng, quý bà quý ông, đến một thoáng nhìn về tương lai.

Taxi!

Trời ngoài này nóng như quỷ ấy.

Họ kia rồi.

Coi kìa, đó là con khỉ Donna và con chị họ nho nhỏ tồi của nó.

- Tụi nó lại trễ nữa. - Dịu lại coi, Marcie.

Chào cô, Donna.

- Xin lỗi. - Không có gì. Phiên bà là thứ Hai đấy.

Bà có hai tuần đầy vui thú để lái chiếc Enterprise.

- Hai tuần à? - Hai đứa nhỏ, hai tuần.

- Cũng như tôi thôi. - Coi kìa, Mẹ. Mình sẽ bị trễ đấy.

- Được. - Chào.

Thật ra, chúng tôi muốn nghĩ rằng chúng tôi là một thành phố, một trung tâm hiệu quả, an toàn...

mà sẽ đem chúng ta vào thế kỷ thứ 21 này.

Chào bà, Mary.

Konnichiwa (Chào tiếng Nhật).

Bộ bà quên trả tiền ga sao? Trong đây lạnh cóng luôn này.

Tôi biết, thật là kỳ. Bên ngoài còn ấm hơn trong đây.

Tại sao họ lại di chuyển cái Tods kia thế?

Takamitsu không muốn chúng ảnh hưởng tới công việc của ông ấy, bà ạ.

Vậy ông ta có chịu trách nhiệm...

cho cái trị giá 26 ngàn đô của thuộc trường phái cận đại không (neo-abstraction)?

Bà chính là người đã cho ông ấy sự tự do sáng tác.

Mọi thứ đều sẵn sàng rồi chứ? Ẩm thực, tờ chương trình, nhạc?

Mọi thứ đều xong hết rồi. Cứ bình tĩnh, đến ngồi xuống và thoải mái đi.

Không có gì trục trặc cả.

Được.

- Này, không phải chỗ đó! - Đó là nơi ông ấy bảo chúng tôi để nó mà.

- Từ từ thôi. - Coi chừng.

Được rồi!

Không sao. Tụi tôi lo được rồi.

Không có gì trục trặc hết, hả?

- Cô có lại dự buổi họp mặt của bọn tôi tối nay không? - Tôi không nghĩ vậy đâu.

- Sao vậy? - Chị ấy không thể đến buổi họp mặt của mình đêm nay được.

Chị ấy phải ở trên lầu để lo cho Carol Anne.

Vì mẹ chị ấy có buổi họp mặt riêng tối nay. Em nghe mẹ chị ấy nói với Mẹ như vậy.

- Đó là tiệc họp mặt của anh, không phải của mình. - Nghe này, Mouth, Pat không phải là mẹ chị đâu.

Và nếu tôi muốn dự buổi họp mặt của anh em, chị có thể.

- Ông có một giây không? - Phải, có chuyện gì vậy, Nate?

Lại đây, để tôi chỉ cho ông cái này.

Được rồi. Mình đi đâu vậy?

Cái gì? Có người làm vỡ gương. Thì thay nó đi.

Không phải chỉ là tấm này. Mọi tấm từ nền cho tới mãi trên đỉnh.

Các anh phải đi coi cái này.

Nước đá.

Giờ, làm sao cái quái đó có thể xảy ra chứ nhỉ?

Hy vọng ông nói cho chúng tôi biết đó, Ô. Gardner.

Sally, gọi nhà thầu máy sưởi và điều hòa không khí đi.

Bảo Stan mang họa đồ hệ thống thông khí đến văn phòng tôi.

- Pronto à. - Vâng, thưa Ô. Gardner.

Tại sao bạn phải đến trường dành cho người kỳ cục Seaton vậy?

Đó là trường dành cho trẻ em lanh lẹ, không phải kỳ cục đâu.

Ờ đó là lý do tại sao em không đi đấy, Mouth.

- Con nhỏ kia rồi. - Ờ, được.

Cám ơn, thưa bác Moyer.

- Có gặp ma nào sau này không? - Để mặc nó.

- Bộ cô là cớm hay sao chứ? - Coi chừng đó, thằng nhóc tồi này.

Đóng cửa lại đi.

Cậu thật quá là hạ cấp (déclassé).

Khỉ thật.

Phải, tôi biết. Bọn nhỏ bắt đầu chọc con bé.

Tôi đang hy vọng nó có thể giữ con ma của nó ở trong tủ quần áo của tôi.

Cái này không làm cho công việc của tôi dễ dàng hơn chút nào cả.

- Đó là lý do tại sao lương ông cao, Doc. - Tức cười, Deborah.

- Ông có thể gọi hỏi ý một nhà trừ quỷ. - Nghe tức cười hơn.

Tôi thật sự tiếc cô không đến dự buổi họp mặt được.

Hy vọng cô--

cô đến được.

Ồ, anh Scott, vị hiệp sĩ của em đang bừng mặt kìa.

Im đi, để mặc họ.

Có lẽ chúng ta có thể xem xi nê tối mai.

Có lẽ. Gọi tôi nhé.

Hắn vẫn còn đang thở hào hển.

Bạn biết không, tớ ước gì Dusty thở hào hển giống vậy cho tớ nhờ.

Jeff lúc nào cũng bốc lửa hết.

Thực tế là tớ phải vả mặt gió cậu ta hàng đêm. Thế mới phải nói chứ.

Có lẽ hắn có thể chỉ cách cho Dusty chăng?

- Tớ không biết bạn có thể chịu nổi cái đó không nữa. - Ồ, thật là tiến bộ để thử xem.

Tự chế đi, cô nương.

Đây...

là concerto dành cho Piano thứ nhì của Chopin.

Tôi dám chắc tất cả các em có lẽ đều nghĩ...

bài này được viết bởi một người kỳ dị giống như Tiến sĩ Seaton.

À, không phải thế. Trên thực tế...

Freddy Chopin sáng tác bài này khi ông mới có 19 tuổi...

và lúc đó ông đã viết nhiều rồi.

Ông chơi bằng tai và sáng tác ra các dòng nhạc từ khi ông lên 6.

Lúc 8 tuổi,

ông đã viết bài đầu tiên trong mấy bài polonaises của ông.

Và ở tuổi "quá già" là 12,

ông được mời trình diễn cho Điện Czar của Nga.

Dễ sợ, há. Ngay cả cho một người đầy kinh nghiệm ở tuổi 12.

Trong trường này, là nơi chúng tôi chuyên dạy các em có năng khiếu với vấn đề về cảm xúc....

chúng tôi phải mở rộng chúng ra.

Cho nên, chúng tôi cố làm cho các em nhận thức ra...

rằng các em lừng danh nhờ một tài thiên phú nào đó cũng như chia xẻ vấn đề tương tự.

Nó giúp cho các em thoải mái để biết rằng các em không khác biệt quá như đã nghĩ.

Các em này sẽ nhận ra rằng Chopin bị tật nguyền bởi chứng hay e thẹn...

- và đã dùng nhạc để vượt qua cái đó. - Xin phép nhé, Tiến sĩ Seaton...

cô bé tóc vàng kia cứ nhìn trân vào tấm gương như thể cô bé thấy chúng ta vậy.

- Ông nghĩ em đó có thể à? - Không.

Nhưng ông nghĩ em đó nhìn trừng trừng thẳng vào ông?

Phải!

Cái đó là một trong những tài năng về hồ nghi của em, làm cho người ta tin vào nhiều thứ.

- Đã có bao giờ em phạm-- - Mình hãy nói chuyện trong phòng chính đi.

Em đó là một trường hợp rất đặc biệt, em Carol Anne của chúng tôi đó.

Trí óc thăng bằng một cách hợp lý, cực kỳ thông minh...

Hozzászólások

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left