Az első 200 sor.
Thưa các quý vị bồi thẩm đoàn,
thân chủ của tôi yêu cầu rằng cán cân công lý đứng về phía ông ấy.
Thưa các quý vị bồi thẩm đoàn,
đã đến lúc xé toạc chiếc bịt mắt kia
và cho công lý thấy.
Xin lỗi, cô đỉnh lắm, mà 10 phút nữa tôi có phiên tòa nên...
Phiên bản thứ hai chất đấy.
Cảm ơn! Tôi nên dùng phòng nữ tầng hầm thường xuyên hơn.
Nơi mọi phép màu xảy ra đó.
Lẽ ra đây là những năm an dưỡng vàng son của Jerome Johnson.
Một người góa vợ, bắt đầu hẹn hò trở lại.
Gạch các mục danh sách tâm nguyện,
như lượn quanh thành phố trên vài chiếc xe trượt điện hợp thời.
Thứ không có trong danh sách của ông ấy là cái hông bị gãy
do bị xe buýt thành phố đâm trúng trên Phố Pike.
Cơ quan Giao thông Seattle đã cản trở các nạn nhân
khỏi việc đòi bồi thường bằng cách nhấn chìm họ
với các thủ tục hành chính lằng nhằng, quan liêu, không hồi kết.
Họ trông mong công lý sẽ nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng đã đến lúc
để xé toạc chiếc bịt mắt kia...
và cho công lý thấy.
Cô đã cứu bàn tọa tôi trong đó, nhóc.
Tôi sẽ tìm cách trả ơn cô.
- Tôi hứa đấy. - Chú đừng bận tâm mà.
Về nhà an toàn nhé.
Được rồi.
Không, tôi xù kèo cô ta. Ả té rồi.
Quăng lưới cả thôi.
Xin lỗi, anh...
- Chào em gái! Sao rồi? - Chào.
Giúp phe người tốt thắng.
- Chúc mừng nhé. - Cảm ơn.
Muốn ghé qua ăn mừng không? Gideon đang dạy Oliver làm pizza.
Ta có thể gọi pizza mà!
Này, em muốn lắm. Cơ mà em mệt bã rồi,
và một hộp thư đầy ắp réo tên em, nên để sau nhé?
Đêm trò chơi thứ Sáu.
Ừ, dĩ nhiên. Tiền Cờ Tỉ phú là thứ tiền duy nhất em thấy tuần này.
- Gặp sau. - Chào!
- Em gọi Domino's đây! - Thông minh lắm.
Chào buổi sáng, Seattle. Dự báo là mưa, mưa, và, vâng, nhiều mưa hơn nữa.
Giờ là tình hình giao thông của đài phát thanh KNVB.
Được rồi.
Không, cô Kapoor, bình tĩnh đã.
Rồi, có chuyện gì thế?
Không, chủ nhà không được khóa móc cửa trước.
Espresso đúp cho Nick. Latte gia vị bí ngô cho Susan.
Vâng. Vâng, tôi chắc chắn.
Ừ. Không, tôi chả cần biết thông báo nói gì.
Tôi chắc chắn.
Nó không chỉ vô đạo đức, mà còn bất hợp pháp.
Ừ. Rồi, tôi sẽ nói chuyện với luật sư của anh ta ngay khi về văn phòng.
Vâng. Tôi rất tiếc vì việc này xảy ra, nó không...
Xin lỗi, tôi không thấy anh.
Chắc họ quên không gọi tôi.
Vâng.
Không, tôi vẫn ở đây.
Vâng, tôi sẽ gọi cô sớm nhất có thể.
Cô biết đó là lừa đảo nhỉ?
Gì cơ?
Latte gia vị bí ngô. Đâu có bí ngô trong đó.
Mỗi hương bí ngô thôi.
Mỗi thu, ngành công nghiệp cà phê lại tỏ ra là có một vụ bí ngô bội thu,
để bán đồ uống cho quần chúng.
Cô uống trò lừa đó.
Sao anh vẫn nói với tôi?
Chịu, ta đi cùng hướng chăng? Nói chuyện còn hơn im lặng khó xử nhỉ?
Chả phải. Đây là nói chuyện khó xử thì có.
Chà... vậy nó là cả hai.
- Tôi giúp gì được? - Mở cửa? Tôi có hẹn lúc 9 giờ sáng.
- Chào mừng tới Whitaker và Cộng sự. - Cảm ơn.
Chúc mừng!
Được rồi...
- Máy làm nước lạnh đi đâu đó? - Vẫy tay vừa để ăn mừng vừa tung hỏa mù.
Hóa ra, vì lợi ích công là tiếng Latin của nước máy.
Nếu cô làm miễn phí, tôi phải giảm ngân sách thôi.
- Tạm biệt. - Chào.
Tạm biệt.
Xin chào.
Nay sinh nhật tôi à?
Hẳn anh là Nick Evans. Nick, 9 giờ sáng.
Khó xử rồi đây.
Vậy... tôi giúp được gì, anh Evans?
Tôi cần một luật sư.
Và cô có tiếng là luật sư quảng cáo trên ghế chờ xe buýt cừ nhất thành phố.
- Chưa hề quảng cáo ở ghế chờ xe. - Xin lỗi, là gì nhỉ?
Luật sư theo xe cứu thương à? Gọi vậy ư?
- Là tranh tụng dân sự. - Tranh tụng dân sự.
Tuyệt. Rồi, cô lấy phí bao nhiêu?
- Nói về khiếu nại của anh trước đã. - Phải rồi.
Tôi muốn kiện Bảo đảm Tình yêu.
- Trang web hẹn hò à? - Ừm.
Rồi. Anh bị đe dọa khi hẹn hò sao?
Bị theo dõi? Bị hại?
Tệ hơn. Là nạn nhân lừa đảo.
- Hả? - Bảo đảm Tình yêu cướp của người dùng
một tháng 29,95 đô với khẩu hiệu: "Bảo đảm bạn sẽ thấy tình yêu".
Chà, tôi đã hẹn hò với 986 người khác nhau và chả ai trong số họ cho tôi tình yêu.
Chín trăm tám mươi sáu cuộc hẹn hò với...
những người phụ nữ thật?
Phải, thỏa thuận với người dùng có in nhỏ rằng
người đăng ký phải hẹn hò 1,000 người khác nhau để được bảo đảm.
Rõ là luật sư của họ nghĩ chả ai làm nổi, nhưng... tôi đây!
Mà để về đích thì tôi còn cả tá buổi hẹn nữa.
Ừ, chỉ là tôi...
vẫn hơi bối rối
về việc anh đã hẹn hò tổng cộng 986 người.
Sao có thể làm vậy được?
Câu hỏi hay đó. Hẹn bữa sáng, bữa trưa, và bữa tối.
- Tôi làm vậy đấy. - Ừ.
Đàn ông cần ăn mà?
Anh có bao giờ nghĩ rằng có thể
anh không thấy tình yêu vì chả có cô nào muốn nghe
"Đàn ông cần ăn" không?
Tôi đâu nói ở buổi hẹn hò. Đâu nói: "Ê, đàn ông cần ăn".
Tôi không làm thế, không đâu. Tôi nghĩ trong đầu thôi.
Nghe này, vấn đề là, tôi có một vụ kiện.
- Nhé, một vụ có cửa thắng. - Hôm qua tôi đâu có đi bar.
Tôi biết đây là gì mà.
Là gì?
Đây là một vụ kiện "nắm thóp" kinh điển.
Tìm một kẽ hở, kiếm tiền dễ ợt.
Nghĩ sao cũng được, nhưng Bảo đảm Tình yêu trục lợi từ các linh hồn cô đơn.
Thế là sai trái.
Nó gây nguy hiểm một cách bất cẩn đến trái tim con người và tôi không chấp nhận.
Trái tim con người! Phải.
Tốt lắm.
Vậy, tiền trả trước là bao nhiêu?
Để tôi xem lại kẽ phải trái vụ kiện của anh trước đã.
Cứ tự nhiên. Đừng lâu la quá nhé.
Khá chắc là đội của cô
muốn máy làm nước lạnh của họ quay lại đấy.
- Sao rồi? - Ai đó nên làm một ly cocktail.
- Mới 9 giờ 15. - Tôi chơi tuốt.
Ồ. Ta còn gì không nhỉ?
Hóa đơn, lại hóa đơn,
và ồ, xem này, lại hóa đơn nữa.
Ông Bahar muốn hoãn thanh toán thêm một tháng.
Và có một phong bì trông khá đáng sợ từ chủ nhà.
Tôi cho phiếu giảm giá của Bed Bath and Beyond vào, chả phải toàn tin xấu.
- Cô có tấm lòng cao cả ghê. - Cảm ơn.
Ông ấy tăng tiền thuê nhà.
- Lần nữa. - Xui thôi. Ta sẽ ổn mà.
Nói gì đi.
Cá vàng vẫn ổn chứ?
Nó đang ngủ.
Nó đang ngủ à?
Cô ấy đọc vị tôi chuẩn lắm.
Sao dì có cảm giác sẽ gặp cháu ở tòa một ngày nào đó nhỉ?
Được rồi. Chị thấy sao?
- Sắp chết và đau khắp nơi. - Ôi chị.
Hồng hào đâu? Chị được hứa sẽ hồng hào mà.
- Nhìn chị đẹp mà. - Chị béo.
Nhưng chị là kiểu béo đẹp ấy, biết chứ?
Như một trái bơ nhỏ vậy.
Xin lỗi khi bỏ cốc cà phê decaf xuống thật chậm nhé.
Trang web hẹn hò?
Vì vụ kiện thôi.
- Chà, em tâm huyết vụ này nhỉ. - Không, anh ấy là thân chủ.
- Thân chủ nóng bỏng. - Mắc ói.
Nóng bỏng mắc ói.
Đáng ghét, mắc ói, chỉ nóng bỏng với loại phụ nữ tuyệt vọng
không phải em, vẫn là thân chủ triển vọng.
Chào mọi người!
- Bố! - Ben và Jerry's?
Đừng thế trước mặt nó, ta phải chia đấy.
- Chia gì? - Có gì đâu! Anh bạn, lại đây.
- Nó vẫn mặc đồ ăn tối đó. - Ừ, rồi.
Rồi, đi tắm thôi nhóc. Nào. Đập tay ngủ ngon dì Susan.
Hay lắm. Ngủ ngon!
Con đã ăn gì thế?
Chắc anh rể em là vị thánh sống quá.
Thánh Gideon chả từ trên trời rơi xuống như nước toa-lét máy bay đông cứng đâu.
Biết sao quen chứ?
- Biết, hẹn hò qua mạng. - Ừ.
Chị tin nổi gã này đã hẹn hò cả ngàn người không?
- Thật á? - Kẻ lừa đảo lách luật kinh điển đấy.
Dùng tiểu tiết ở dòng in nhỏ để kiếm lợi từ công ty này.
- Thú vị mà. - Lố bịch ấy.
Việc của em là giúp đỡ những ai vô vọng.
Anh ta không vô vọng. Mà vô liêm sỉ.
Vô liêm sỉ trả tiền.
Điều đó có nghĩa là nhân viên của em có thể ngừng tìm việc.
Roberto để mở laptop với sơ yếu lý lịch ở đó.
Em sửa lỗi hộ đấy.
Dĩ nhiên em làm vậy rồi.
- A lô? - Anh Evans, chào, tôi là Susan Whitaker.
Mai ta có thể bắt đầu.
Rồi, cả đội.
Điều đầu tiên ta cần làm là đi sâu
vào đời sống hẹn hò kỳ lạ và sung mãn của anh Nicholas Evans.
Mãi mới có một vụ hay ho.
Vụ này không dễ xơi đâu nhé.
Bảo đảm Tình yêu sở hữu bởi, chả ai khác,
ngoài Tamara Taylor.
Ta thắng lớn rồi.
- Xin lỗi, Tiffany, là sao? - Tamara Taylor, bậc thầy về lối sống
bảo phụ nữ ăn mỗi hạnh nhân ngâm và xông hơi...
Đã hiểu.
No comments yet. Be the first to leave one.