Az első 200 sor.
Đến đây nào.
Gầy gò quá.
Bọn em có thể nấu cho cưng. Món mỳ ống.
Bọn em có thể chăm sóc cho cưng.
Các cô có thể giảm giá cho tôi, do tuổi tôi còn ít này.
Cậu tên gì?
Paolo.
Đường phố không phù hợp cho một cậu bé như cậu.
Đừng làm mẹ cậu lo lắng.
Về nhà đi.
Tôi tự lo cho mình được.
Bỏ ra!
Này, buông tôi ra!
Này! Này!
Ông Getty.
Ông Getty.
Xin lỗi, tôi nên gõ cửa trước.
Vào vấn đề đi, Nancy. Thị trường mở cửa rồi.
Cậu ta bị bắt cóc rồi. Paul ý.
Paul bé nhỏ, cháu trai ông, ở Rome.
Họ cần nói chuyện với ông ngay bây giờ.
Cảnh sát Ý, mẹ cậu chủ, họ đang chờ máy.
Tôi không rảnh.
Sao ạ, ông Getty?
Cánh cửa, Nancy.
Làm người nhà Getty là một điều phi thường.
Tôi biết thế vì ông nội tôi bảo thế.
Các người muốn gì?
Ông nội tôi không chỉ là người giàu nhất thế giới.
Ông ấy còn là người giàu nhất trong lịch sử thế giới.
Chào mừng ông.
Ông tôi là người đã mang dầu
ra khỏi những sa mạc Ả Rập.
Mọi người biết chúng ở đó.
Họ nghĩ là không thể làm được.
Nhưng ông tôi tìm ra một cách.
Ông đã thoả thuận với các bộ lạc Ả Rập di cư.
Nhưng có quá nhiều dầu,
không có con tàu nào có thể chở hết.
Thế là ông tôi phát minh ra một con tàu.
Ông gọi nó là tàu chở dầu siêu lớn.
Chúng tôi biết ông là người đầu tiên trên thế giới có gia tài vượt quá
một tỷ đô la Mỹ.
Tôi có biết đâu.
Nếu còn đếm được tiền của mình, thì anh chẳng phải tỉ phú.
Ừ.
Tôi nói để các bạn có thể hiểu được
những gì mà bạn sắp thấy.
Và các bạn hãy thứ lỗi cho chúng tôi.
Cứ như chúng tôi tới từ một hành tinh khác
có trọng lực cao tới mức
có thể bẻ cong ánh sáng.
Chúng tôi trông giống các bạn.
Nhưng chúng tôi không giống các bạn.
Dù chúng tôi từng giống.
Được rồi. Được rồi.
Ổn chứ?
Cứ thoải mái nhé.
Được rồi, bỏ cái túi ra đi .
Cái túi.
Này.
Chúng ta sẽ là bạn với nhau.
Tôi sẽ kể với cậu về tôi,
và cậu cũng vậy.
Tôi chẳng muốn biết gì về ông cả.
Một cậu bé thông minh.
Chúng ta sẽ nói chuyện về cậu.
Vâng?
Chào bà,
chúng tôi giữ con trai bà.
Chúa.
Cảm ơn.
Nó vẫn ổn chứ?
Không, thưa bà,
chúng tôi là rapitori, bọn bắt cóc ấy,
và đang giữ cậu bé.
Đây là một trò đùa à?
Không, không, không đùa thưa bà.
Cậu ta ổn. Không thương tích gì.
Chúng tôi sẽ gửi bằng chứng trong vài ngày tới.
Anh là ai?
Tôi là Cinquanta.
Paul an toàn.
Nhưng có một yêu cầu
17 triệu đô để thả cậu ta ra.
Bà cứ tìm cảnh sát nếu thích.
Cũng chẳng khác gì đâu.
Tôi không có tiền đâu.
Lấy từ bố chồng bà ý.
Ông ta có cực kỳ nhiều tiền mà.
Một, hai, ba.
- Mẹ! - Bố! Mẹ!
Mẹ, Bố!
- Dậy đi! - Không. Dừng lại.
- Không. Không. - Thôi nào, mẹ!
- Sớm quá. - Đi thôi!
Bọn con muốn ăn bánh kếp.
Ngủ lại đi, bọn quỷ con này.
Ra khỏi gường!
- Aileen, em uống nước hoa quả nhé? - Gì cơ?
Ba.
Sáng nay mẹ phải làm việc.
Các con phải tự chơi yên lặng nhé.
Rồi chúng ta sẽ đi mua đồ Giáng Sinh.
- Mark, đừng chơi nữa. - Yêu con.
Nếu nó quá nóng, hãy thổi đi.
Đây rồi.
Chào bố!
Uống thêm chút nữa sẽ đỡ đấy.
"Uống thêm" ạ?
Là sao hả bố?
Mẹ ơi, tiếp theo đến đâu?
Quà Giáng sinh cho bố.
Đồ của Macy.
Khăn quàng, mũ.
Ít nhất cũng phải 80 tầng.
Nó bao nhiêu tầng thế hả mẹ?
Mẹ không biết, con yêu.
Nhiều tầng lắm.
Của ai vậy mẹ?
Của ông nội con.
- Tuyệt, tuyệt! - Không!
Tuyệt!
Nhưng ông ấy là bố anh mà.
Anh hiếm khi gặp ông.
Sao có thể chứ?
- Ít ra khi nhỏ cũng phải gặp chứ. - Bố anh chẳng
quan tâm gì tới anh.
Giáng sinh không tới thăm, sinh nhật không gọi điện.
Sao anh không viết một bức thư cho ông?
Nói với ông ấy anh đang tìm việc.
Anh không muốn làm về dầu mỏ. Sao hả?
Em cũng không muốn anh làm, nhưng...
Em có bao giờ nghèo đâu. Anh biết mà.
Chúng ta không nghèo mà cháy túi rồi. Có khác biệt đấy.
Thưa bố.
"Cha."
Thưa cha.
Nhiều năm con vẫn tìm hiểu xem
vì sao cha cố giữ khoảng cách.
Giờ con nhận ra là cha đã
cho con chứng tỏ bản thân...
khi tách ra cái bóng của những thành quả to lớn của cha.
Nhà giàu nói chuyện kiểu này à?
Ừ, như trong chuyện của Henry James.
Thôi được, cứ viết kiểu của anh đi.
Nhưng phải chân thành.
Em sẽ không muốn thế đâu.
Này, tắt TV đi các con. Tới giờ ăn tối rồi.
Nhanh lên.
Nhanh lên!
- Chào con yêu. - Lùi lại nào.
Bố và mẹ sẽ đem vào khi nào xong?
- Ngồi đi. - Ngồi xuống đi.
- Sắp xong rồi. - Các con vào chỗ đi.
Trời, tay anh lạnh quá.
Dừng lại.
Nghiêm túc đó. Lũ trẻ...
Chết tiệt.
Chắc lại là bà Canzanelli,
nói với chúng ta là sẽ gọi cảnh sát.
Thời nay ai còn gửi điện tín nữa chứ?
Chúa ơi. Có ai đó chết.
Không phải, em yêu. Chúng ta được triệu tập.
Đi nào. Nhanh lên.
Bố, cái này cho chúng ta à?
Nhìn kìa.
Mẹ, dậy đi.
Mẹ, nhìn kìa.
Bố, dậy đi, đó là Colosseum!
Mẹ!
Mẹ, đó là Colosseum.
- Bố. - Bố?
- Dậy đi mà. - Được rồi, được rồi.
Cảm ơn.
Chào mừng.
Con yêu. Đừng sờ vào nó.
Xin con, nó cổ lắm đấy.
Có thể nó vô giá đấy. Bỏ xuống đi!
"Vô giá" à? Ta thương hại cho từ đó.
Sao ạ?
"Bẩn và cũ kỹ" không vấn đề gì.
Thậm chí ta còn yêu quý chúng
vì đó là những từ thường dùng để mô tả về ta.
Bên cạnh từ "giàu", tất nhiên rồi.
Nhưng "vô giá", đó là chuyện khác.
Người ta nói "vô giá" khi họ nói vê thứ gì đó
có giá trị không thể đo đếm.
Ví dụ như con Minotaur mà cháu đang cầm đó.
Một số chuyên gia nói với ta...
nó có từ năm 460 trước Công nguyên.
Ta dám cá lũ khốn ở Met đó
thà chết để được thò...
bàn tay nhày nhụa của chúng vào.
Đi nào.
Các con có muốn đoán ta trả bao nhiêu cho nó chứ?
Con không biết ạ.
11,23 đô.
Ta nhặt được nó ở chợ đen tại Heraklion.
Một lão què muốn bán nó với 19 đô.
No comments yet. Be the first to leave one.