Az első 200 sor.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
- Ta đã làm gì? - Blair trông cô ấy, có thể có ích.
Ừ, có thể, nếu cô ngừng quơ cây lao.
- Tôi giữ, không quơ. - Nếu…
Không sao, Mason.
- Còn thở. - Bị trói rồi, không cần vũ khí?
- Tôi cảnh giác. - Đó là đe dọa.
Làm ơn?
- Hài lòng chưa? - Cảm ơn.
Này, không... Sao ta làm thế? Không nên làm thế.
- Chase, là Blair. Nghe không? - Ý là, nếu cô ấy…
Cô ấy chỉ nằm đó,
- không biết cô ấy còn sống không! - Này, thôi, anh bạn! Thở! Thôi, nhé?
Không hạ cô ấy, cô ấy sẽ giết người.
Nhưng không phải làm cô ấy đau thật.
Mười phút trước anh đâu bảo vệ cô ấy.
Bị chấn động nặng đó.
Mười phút trước à?
Tôi đã đi lâu hơn thế.
Khoan. Cô cứ nói chuyện đó đã xảy ra ,
nhưng không phải,
vì cô đã nằm đó suốt.
Không thể giải thích một cách logic. Nhưng điều tôi kể là thật.
- Tôi đã ở đó! - Cô đánh cô ấy quá mạnh.
- Quá mạnh ư? Đã có người chết. - Ừ. Thằng khốn tấn công ta!
Nên cô giết anh ta à?
Không. Tôi không giết hắn.
Không có nghĩa hắn không đáng chết.
Giờ không quan trọng.
Đầu cô bị chấn động, Chase,
- và cô gặp ảo giác. - Không, tôi không gặp ảo giác.
- Cô nói toàn chuyện vô lý. - Tôi không gặp ảo giác.
Ở đó có chất lỏng,
chất điện giải, và cả bọn ta nằm trong đó!
Mọi chuyện là một thí nghiệm.
- Sao các người có đồ của tôi? - Giữ dùm.
Không phải của cô.
- Đồ của mọi người. - Không quan trọng.
Đây là thế giới giả lập.
Bãi biển này,
hòn đảo này.
Nó giải thích tất cả.
Ý tôi là, sao ta mặc cùng một thứ?
Nghe này, cảm giác là thật,
nhưng không phải.
Điều duy nhất thật là ta, và ta đang ở trong thứ này.
Ngay bây giờ.
- Tôi không điên! - Không ai nói cô điên.
Dù sao những lời phán xét đó thật sự không hữu dụng lúc này.
Cô cần nghỉ ngơi.
Đầu cô bị sưng kìa.
Có lẽ cô cần ăn và uống chút nước
- tôi cần... - Tôi ổn.
Làm ơn.
Cô nói những lời khó hiểu. Ngồi xuống.
Xích qua và tựa vào đây.
Hãy để tôi yên.
Gắng nghỉ ngơi.
Điều cô ấy đang nói…không phải tôi tin,
nhưng thời gian có thể khác ở chiều không gian khác.
Thật vớ vẩn. Không gian khác cái con khỉ.
Mọi người cần hiểu trước khi quá muộn.
Ta đều đã làm điều sai.
Bất hợp pháp.
Ta đang ở tù.
Nhưng ta cũng ở đây, trên hòn đảo này.
Đó là cơ hội để ta...
không lặp lại những lỗi lầm trước đó.
Để được chuộc tội, bằng cách nào đó,
để ta có thể được cải tạo.
Này, tôi nghĩ tấm biển ám chỉ chuyện đó.
Tìm đường trở về!
Đây không chỉ là hành trình thể chất, có lẽ còn là thứ gì đó bên trong.
Tôi thắc mắc, cô có nghe mình nói gì không?
Họ bảo tôi thế!
- Quản giáo nói với tôi. - Quản giáo, gã cao bồi
- cô nói đó à? - Ừ.
Là ông ta. Ông ta nói chuyện sẽ tệ hơn.
Bằng chứng đâu?
- Mọi người, nghe... - Không. Không nghe!
Cô mới phải lắng nghe.
Cô điên rồi. Từ lúc đến cô đã phát tán sự điên rồ đó.
Sao không để bọn tôi yên?
Tôi biết tôi chỉ là gã bệnh hoạn nằm một góc,
nhưng đừng quên các bạn đã nghĩ cô gái này điên rồ
trước cả khi cô ta nói những lời tiên tri, nhỉ?
Không ai tin cô, hiểu chứ?
Nên cô có thể bớt chút chút được không?
Thật lòng mà nói...
tôi nên quen với việc các người luôn khiến tôi thất vọng.
Làm ơn cởi ra được không? Bắt đầu đau rồi.
Tôi sẽ không làm gì đâu.
Biết gì không?
Sao tôi phải quan tâm?
Nếu các người không quan tâm, được thôi.
Cứ tự tìm hiểu và xem nó thế nào.
Tôi xin lỗi.
Xin thứ lỗi, nhưng cô nói ta đã gặp nhau?
- Anh biết một người bạn của tôi. - À,
bạn của cô là bạn của tôi,
họ nói thế đó.
Anh nên cởi quần ra.
Mày sẽ không bao giờ hại phụ nữ nữa!
Này. Cô...
Cô ổn chứ?
Sao?
Ý tôi là, trông cô có vẻ...
rất buồn.
Có người bị giết. Thật quá sức chịu đựng.
Ừ. Tôi hiểu.
Biết gì không?
Tôi không động vào gã đó! Thật đó. Dù hắn đáng thế.
Một con dao đi săn cắm sau lưng anh ta. Giống con dao cô mang bên hông.
- Còn muốn gì? - Nhiều hơn thế.
Chúa ơi! Thôi đi!
Ai cũng có thể lấy con dao
- khi tôi ngủ! - Thì sao?
Ở đây có nhiều người có lý do để giết hắn.
Cô thật không có gì để nói ư?
Chase, đừng nói việc đó, được chứ?
- Đồng ý. - Tôi nói sự thật.
Cô còn không biết sự thật nghĩa là gì.
- Nó có nghĩa là gi? - Cô!
Ý cô ấy nói cô.
Với mấy thứ cô tìm được trên cát, và tấm biển trên bãi biển,
tìm được thuyền cứu sinh ở nơi hoang vắng.
Là cô.
Nói về dối trá,
cô giấu bọn tôi một thứ
- suốt thời gian qua. - Tôi?
Sao không kiểm túi hắn? Hắn dối ta ngay từ đầu.
Xem ai nói kìa.
Còn giấu bọn tôi gì không?
Kiểm tra đi.
Thử xem.
Chase!
- Quay lại ngay! - Dừng lại!
Đừng! Khoan, không!
- Đừng hại cô ấy. - Bình tĩnh!
- Bình tĩnh! - Giữ tay cô ấy.
Dừng lại!
Thả tôi ra! Bỏ ra!
- Đừng! - Kiểm tra túi.
Kiểm tra túi ở đó. Kiểm tra đi.
Không! Đừng động vào tôi!
- Không có gì. Chẳng có gì. - Mấy người bị gì vậy?
Đồ khốn dối trá!
Tính làm gì cô ta? Không sao. Yên nào.
- Đừng động tôi! - Đè chân!
Có chuyện gì vậy?
Khoan, các người là thật hay là một phần của thứ này?
- Tôi hết hiểu rồi. - Thứ? Thứ gì?
Thật khó giải thích, nhưng...
rất nhiều chuyện xấu đã xảy ra.
Bọn tôi cũng thế.
Nhưng sao vừa rồi họ lại tóm cô khi cô đang chạy.
Hỏi hay đấy.
Có ai muốn trả lời không?
Đang chơi đuổi bắt!
Tôi đang cố hiểu việc gì đang xảy ra.
Mặc kệ đi,
sao không ngồi xuống nói chuyện,
và ta có thể kể lại từ đầu.
Khoan. Tôi nhớ câu đó.
Tôi nhớ câu đó ở nhà tù.
Đúng không? Quản giáo luôn nói thế.
- Chase, nói gì vậy? - Họ được cử tới đây.
Không tin họ được. Không thể là trùng hợp.
- Thôi. - Không! Ý tôi là,
xảy ra bao nhiêu việc nữa mấy người mới tin tôi?
- Quản giáo cử họ đến thao túng ta. - Chase!
Quản giáo nói ông ấy có bí mật.
Sao ông ấy lại làm chuyện như thế?
Đưa đại diện, hay người,
- hay cái thứ khốn nạn gì đó. - Này!
Để khiến ta cãi nhau. Nghĩ thử đi.
Cô này chắc uống nhiều nước biển.
- Trước đó cô ấy bị đánh vào đầu... - Không có.
- Các bạn nói các bạn đến từ đâu? - Chưa. Chưa giới thiệu.
Phải rồi.
Tôi xin lỗi...
Thật tuyệt khi gặp thêm người.
Chỉ có bọn tôi thôi. Bọn tôi kẹt ở đây không biết bao lâu,
tại sao hay như thế nào. Không gì hết.
Bọn tôi cũng vậy.
Đầu kia của hòn đảo, bọn tôi ở đó.
Mỗi ngày đều đi quanh, khám phá
- tìm hiểu sự việc. - Cũng thế.
- Ở đây, bọn tôi cũng làm tương tự. - Hiểu rồi.
Này, tôi nghĩ có lẽ mọi người có hơi...
căng thẳng,
ngay lúc này, nên...
Bọn tôi thấy khói chỗ các bạn nên quyết định đi xem, thế thôi.
Này.
Đói không? Các bạn muốn...
Ta có thể ngồi cùng dùng bữa, tìm hiểu nhau.
- Không. - Nghe hay đấy.
- Rất cảm kích. - Này,
- không thể tin họ. - Chase, thôi đi.
- Để bọn tôi lo, Chase. - Họ không như anh nghĩ.
No comments yet. Be the first to leave one.