Az első 143 sor.
Dịch phụ đề: Thi sĩ Hiệp Long
Nhân loại đã đi một chặng đường dài.
Du hành khắp hành tinh để tìm kiếm những vùng đất mới.
Trải rộng ra khắp mọi ngóc ngách của địa cầu.
Nhưng đã đến lúc nhìn vào một điểm đến mới.
Lần nữa, ta phải đi vào những nơi chưa được biết tới.
Đây là câu chuyện về chuyến đi vào không gian của chúng ta.
Chúng ta sẽ bay đến các ngôi sao trên một con tàu lướt qua ánh sáng.
Chúng ta sẽ khám phá nơi xa nhất trong vũ trụ
bằng một ống cuộn đi xuyên qua cấu trúc của vũ trụ.
Chúng ta sẽ khám phá cỗ máy vẽ biểu đồ của thiên đường.
Đây là một chuyến đi cả đời người, một chuyến đi tương lai vào không gian.
Chúng ta luôn có những thôi thúc khám phá.
Tổ tiên của chúng ta đã có những cuộc hành trình đến những nơi xa lạ để tìm kiếm vùng đất mới.
Và ngày nay, đã đến lúc thực hiện lại gần nữa.
Và lúc này,
nó không còn là chuyến đi giữa các đại lục.
Giờ đây, nó là chuyến đi đến các vì sao.
Những kính thiên văn của chúng ta có sức mạnh hơn bao giờ hết,
chúng cho chúng ta thấy một vũ trụ đẹp và mạnh mẽ đến khó tin.
Những đám mây (tinh vân) khổng lồ, nơi các vì sao được sinh ra.
Những thiên hà xa lạ.
Ngay cả những hành tinh đang ẩn trốn như trêu người.
Nhưng chúng còn có những nguy hiểm.
Những thảm họa ghê gớm, chúng có thể hủy diệt quả đất trong vài giây.
Không gian đầy rẫy sự kinh hãi... và những điều kỳ diệu.
Nhưng chúng ta có bao giờ tận mắt thấy chúng không?
Chúng tôi đã được phóng lên!
Chưa đầy 50 năm kể từ khi chúng ta đặt những bước chân đầu tiên vào không gian.
Từ đó, hàng ngàn những tên lửa mang hàng trăm người đã làm những chuyến bay
10 phút quanh quỹ đạo.
Phi hành gia Story Musgrave là một trong số những nhà thám hiểm không gian.
Khi bạn nhìn một cuộc phóng tên lửa từ phía ngoài,
nó là một điều huy hoàng.
Bên trong, nó hoàn toàn ngược lại.
Độ ồn 137 decibel (dB). Rung lắc. Mọi thứ đang rung lắc.
Bạn có một khối thiết bị hỗ trợ những thứ thực sự bị nện ở bên trong.
Bạn có một bầu không khí bất an
và sự rung lắc, tiếng nổ ầm.
Cơ bản là bạn có một căn phòng nhỏ
với đai an toàn bằng da, nón bảo hiểm găng tay và những cái dù, đồ dùng hỗ trợ.
Đó là tất cả những gì trên người bạn, đồng thời bạn bị rung lắc.
và nó không thể giúp gì ngoài làm thoáng tư tưởng bạn rằng
bạn chỉ muốn chụm lại với nhau.
Bạn tiến lên và bạn muốn sống sót.
Thế nên, nó không là một chuyến đi vui vẻ với tôi.
Đó là thứ mà tôi cần vượt qua để có được sự yên bình thanh thản
khi trọng lực bằng không.
Chào, Houston, chúng tôi tràn đầy cảm hứng.
Chúng tôi đã sẵn sàng. Hãy đi và lắp đặt cái gì đó.
Chúng tôi trở thành những người đi du lịch không gian.
Đó là một thế giới xa lạ.
Nhưng ít người được đặc ân đến đó, nó là một cuộc thử nghiệm
Có thể họ sẽ chẳng bao giờ quên.
Đi bộ ngoài không gian thì nguy hiểm hơn bất cứ điều gì.
Bạn phải múa Bale ở mỗi bước đi.
Bạn múa Bale trên mỗi bàn chân, ngón chân, trên mỗi phần của cơ thể
và bạn phải làm tất cả điều đó như thế nào.
Nó phải chính xác như một điệu nhảy.
Đi vào không gian là một buổi tiệc múa Bale ban đêm.
Suốt chuyến đi,
Tôi dành cả cuộc sống của mình để quan sát bàn chân.
Bạn thấy giày ống của mình bước 25,000 feet mỗi giây.
Bạn thấy chúng bước trên những con đường bên dưới.
Nếu bạn muốn chơi trò siêu nhân, thì đây là nơi để chơi.
Chúng ta đang ở một góc trong không gian.
Hoài bão lớn nhất của chúng tôi là lời di chúc cho những gì chúng tôi đã đạt được:
trạm không gian quốc tế mở cửa tự do.
Nhưng nó lại ở gần nhà một cách đáng kinh ngạc.
Nó ở trên cao khoảng 400 kilometres trên đầu chúng ta.
Nơi xa nhất mà chúng tôi đã du hành trong không gian là đây.
Năm 1969, chúng ta đã để lại dấu chân trên mặt trăng.
Đó là bước chân nhỏ của một người nhưng là một cú nhảy vọt của nhân loại.
Lần đầu tiên chúng tôi nhìn về trái đất
từ bề mặt của một thế giới khác.
Thật đáng kinh ngạc khi nghĩ rằng con người đã thực sự bước đi trên đó.
Vấn đề là, nó đã có thể là cú nhảy vọt khổng lồ của chúng ta,
nhưng trong không gian bao la, nó thực sự chỉ là một bước chân nhỏ.
Mặc dù con người đã không vươn đến những nơi xa hơn mặt trăng,
những con robot đại sứ của chúng ta đang vươn tới những vì sao.
Nơi mà chúng ta không thể đi, thì chúng ta gửi máy đi.
Đây là cỗ máy thăm dò Voyager.
Không có gì mà chúng ta đã từng tạo ra đi xa thế này.
Nó rời khỏi hệ mặt trời và trên đường đến các vì sao.
Hãy xem nó đã đi được bao xa.
Voyager rời khỏi trái đất năm 1976.
Nó vượt qua Mộc tinh, rồi Thổ tinh.
Và bây giờ nó đã bỏ lại tất cả những hành tinh ở đằng sau.
Sau vài thập niên trong không gian, nó đi được 14 triệu kilometres tính từ trái đất.
Nó là chuyến đi thật ấn tượng cho tới khi bạn xem xét điều này.
Theo tỉ lệ này, ngôi sao gần nhất với hệ mặt trời của chúng ta ở xa ngoài kia.
Thực ra, Nó cách đến 100 triệu kilometres.
Để đến được đó, Voyager mất 25,000 ngàn năm nữa.
Với tốc độ của Voyager, ngay cả việc đến được ngôi sao gần nhất
cũng là một chuyến đi không tưởng.
Nhưng có lẽ có hi vọng.
Chúng ta dễ quên rằng cả đời người chúng ta chỉ đi từ đây...
..tới đây.
Và trong cuộc tìm kiếm đi đến những vì sao,
một vài nhà khoa học tin rằng câu trả lời có thể là đi từ đây...
..tới đây.
Deep Space One.
Bí mật của nó là một loại máy mới - chạy bằng Ion.
đó là cảm hứng của nhà khoa học NASA Marc Rayman.
Ý tưởng về sự đẩy bằng ion đã có từ trước khi tôi sinh ra,
nhưng lần đầu tiên tôi nghe nói tới nó là trong Star Trek.
Họ đã sử dụng lực đẩy của các ion, và Spock đã nói,
''Hình thể không xác định.
''Ion đẩy. Vận tốc lớn. kỹ thuật có một không hai.''
Và tôi nghĩ, ''Được, thứ này thật đáng kinh ngạc,
''nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ thấy được bất cứ thứ gì giống như thế trong cả cuộc đời mình.''
Nhưng vào năm 1998, giấc mơ của Marc đã trở thành hiện thực.
Deep Space One (kẻ đi sâu vào không gian).
Nhưng cái gì đã làm cho lực ion trở nên khác biệt?
Hãy so sánh nó với một tên lửa thông thường.
Nhiên liệu của tên lửa cháy với một lực đẩy khủng khiếp.
Và khi nó phụt ra, nó đẩy tên lửa bay lên.
Trong phòng thí nghiệm, Marc Rayman quan sát mô hình mẫu về hoạt động của ion.
Thay vì hàng tấn nhiên liệu tên lửa,
cỗ máy chỉ sử dụng có vài gram gas.
Nó tạo ra trong đám khí một sự tích điện và nó khạc từng nguyên tử khí ra ngoài
với một tốc độ không tưởng, nó tạo ra một đám khói mù màu xanh.
Động cơ ion không có năng lượng thô như một tên lửa.
Nó có vài thứ tốt hơn - năng lượng nén.
Nó giống như thỏ...
..và rùa.
Động cơ tên lửa bình thường tạo ra tạo ra lực đẩy khổng lồ và gia tốc kinh hoàng.
Nhưng nó sẽ đốt cháy toàn bộ nhiên liệu cung cấp chỉ trong vài phút.
Sau đó...
tất cả đã kết thúc.
Nhưng động cơ ion thì lại không như thế.
Thực ra, Deep Space One mất 4 ngày để tăng tốc từ 0 đến 60.
Nhưng lý do mà Deep Space One là tàu vũ trụ nhanh nhất đến giờ
là nó gia tốc liên tục trong suốt hai năm
Khi chúng ta muốn liên lạc với con tàu cách xa hệ mặt trời,
hãy nghĩ đến con tàu đang ở ngoài kia, con tàu mà chúng ta đã chế tạo.
Tôi chỉ...nghĩ rằng nó thật đáng kinh ngạc.
Con tàu động cơ ion có thể đủ nhanh để đuổi theo sao chổi
hoặc là du hành quanh các hành tinh trong hệ mặt trời trong vài tháng.
Nhưng ngay cả động cơ ion cũng không sử dụng mãi được.
Cuối cùng, nó cũng hết nhiên liệu.
Để du hành xa hơn, đến được các ngôi sao, chúng ta sẽ cần những thứ mới.
Và nó có thể dựa trên một trong những kỹ thuật cổ xưa nhất mà ta biết -
No comments yet. Be the first to leave one.