Le prime 200 righe.
Trận thứ chín,
vì Niko của đội Y sút ghi điểm
nên hòa với đội W.
Theo kết quả trận này,
hiện giờ đội Z đang đứng thứ ba.
Chúng ta chỉ còn trận chiến cuối cùng ở tòa nhà số 5.
Theo điểm số hiện nay
thì nếu đá hòa chúng ta cũng thua.
Nói một cách đơn giản là
thắng thì được vào vòng trong, thế thôi.
Kuon ngồi một bên nghe kìa.
Có cần giết cậu ta không?
Dù sao bây giờ cũng không ai quan tâm đến cậu ta cả.
Nhưng không ngờ đội Y lại đá hòa được.
Nói lại thì Niko là cầu thủ cố chấp với việc mình phải là người ghi bàn à?
Chắc chắn là cậu ta đã bị ai đó cảm hóa.
Cũng có người vì thất bại mà trở nên mạnh hơn.
Quan trọng nhất là đối thủ của trận cuối,
nhân vật chủ chốt của đội V,
ghi được 18 bàn trong ba trận.
Ba người giành được toàn thắng nhờ sức tấn công mạnh không ngờ.
Người ghi được 5 bàn thắng là Zantetsu Tsurugi.
Người ghi được 6 bàn thắng là Reo Mikage.
Và người ghi được nhiều điểm nhất đội V, ghi được 7 bàn thắng là Seishiro Nagi.
Bắt buộc phải ngăn chặn họ thì chúng ta mới có cơ hội thắng.
Phải cố gắng như vậy mới thắng được.
Kẻ yếu đúng là phiền phức thật.
Seishiro Nagi.
Tên đó đúng là làm cho người ta nổi điên.
Mình chắc chắn phải thắng.
TẬP 8: CÔNG THỨC THÀNH CÔNG
Nagi, hôm nay cậu luyện được một nửa lại trốn rồi hả?
Luyện tập phiền phức quá.
Cậu biết không?
Thường làm biếng sẽ khiến acid lactic ứ đọng, sinh ra glucosamine có hại cho đầu gối.
Sao nào? Tôi nói đúng không?
Đúng...
Tsuguri ngốc nghếch, Nagi không cần luyện tập nữa.
Reo, cậu chiều Nagi quá!
Đương nhiên rồi, vì tên này
là báu vật của tôi mà.
Cuộc đời tôi
"CÔNG TY MIKAGE, TỔNG TÀI SẢN: 705,8 TỶ" toàn là mùi vị khô khan.
Reo, con sinh ra là để vượt qua cha.
Mọi thứ trên đời đều là của con.
Ông xã, anh đúng là.
Reo muốn gì thì cứ nói nhé.
Con chán rồi.
-Chào buổi sáng, Reo. -Chán quá.
Chỉ cần tôi muốn thứ gì là sẽ dễ dàng có được.
Lần này lại được hạng nhất cả trường.
Reo đúng là giỏi ghê.
Thế mà tôi lại không biết mình muốn gì.
Cậu đang nói gì thế?
Những thứ dễ dàng nắm được thì chán quá.
Tôi muốn
một báu vật độc nhất vô nhị thuộc về tôi.
Chính là cái này.
Mình muốn cái này.
Không được, từ bỏ đi.
Tại sao?
Chính cha nói con muốn gì cũng được.
Con là người thừa kế của ta.
Hơn nữa chỉ có người có năng khiếu mới được chọn làm tuyển thủ.
Bây giờ mới bắt đầu luyện tập thì quá muộn rồi.
Đúng thế, Reo, con phải trở thành doanh nhân hàng đầu.
Làm vậy đều là vì con.
Những thứ họ cho tôi
đều không phải thứ tôi muốn.
Tôi muốn câu lạc bộ bóng đá của trường này được vô địch toàn quốc.
Dùng thực lực để khiến họ im mồm.
Sau đó sẽ là cúp thế giới.
Nhưng đây là một trường chuyên về học vấn.
Đội bóng đá chắc là yếu lắm.
Làm sao bây giờ, mình không muốn từ bỏ.
Đáng ghét!
Xin lỗi.
Giỏi thật. Dừng bóng đẹp.
Vẫn còn sống.
Bạn học này, cậu giỏi thật.
Cậu ở câu lạc bộ bóng đá à?
Ôi, chết rồi.
Cậu là ai? Có muốn đá bóng với tôi không?
Cậu là công tử nhà giàu.
Đưa tiền cho tôi đi.
Tôi không đá bóng, cũng không hay chơi thể thao.
Tôi chỉ muốn sống hết đời một cách lười biếng.
Đưa tiền cho tôi đi.
Nhưng nhìn cú dừng bóng lúc nãy và thể hình của cậu.
Cậu rất có năng khiếu.
Đá bóng với tôi đi.
Cố gắng một chút chưa biết chừng sẽ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.
Phải cố gắng mới trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.
Bóng đá phiền phức quá.
Tôi ghét phiền phức,
cũng không muốn làm việc.
Chỉ người có năng khiếu mới được chọn làm cầu thủ bóng đá.
Ở đây có một người có năng khiếu.
Tôi muốn có người đó.
Cậu thú vị lắm, cứ giữ tác phong của mình nhé.
Cuộc đời của tôi đúng là nhạt nhẽo, khô khan.
Chúng ta cùng đá bóng nhé.
Cho đến khi tôi gặp được bóng đá và Seishiro Nagi.
Biểu cảm "có thắng được trận tiếp theo không".
Biểu cảm "đau bụng quá".
Biểu cảm "dạo này bà có khỏe không".
Sai, đáp án chính xác là
"nước mưa có vị thế nào nhỉ".
Ai đoán được chứ!
Trò đoán biểu cảm của anh em Wanima khó quá.
Các cậu đang làm gì đấy?
Lo lắng một chút được không?
Biểu cảm "nói chung là rất giận".
Đừng lấy biểu cảm của tôi ra để đố nhau nữa.
Vậy chúng ta bắt đầu họp tác chiến đi nhỉ.
Khoan đã.
Chắc chắn tôi sẽ không tha thứ cho tên này.
Tên này 80% là lại đi báo tin tình báo.
Từng người đến đấm hắn một cái đã.
Raichi, ý hay đấy.
Ghì cậu ta xuống.
Từ từ, dừng tay.
Nếu cậu ta mà bị thương thì sao?
Không có 11 cầu thủ, chúng ta không thể thắng được đội V đâu.
Đồ ngốc, tôi không tham gia trận đấu đâu.
Cho dù đội Z có thua
thì vua ghi bàn với ba điểm là tôi đây vẫn được vào vòng trong.
Đối với tôi thì không làm gì cả là chiến thuật tốt nhất.
Được, giết cậu ta đi nhỉ!
Đã nói là không được rồi.
Vậy trận tiếp theo
nếu tôi ghi được ba điểm, tổng là bốn điểm thì vua ghi bàn sẽ là tôi.
Thế thì cậu vẫn không tham gia trận đấu à?
10 chọi 11 không có tôi mà vẫn ghi được hattrick với đội V...
Tôi làm được.
Tôi sẽ đánh bại cậu đường đường chính chính.
Làm được thì làm thử đi.
Bóng đá không phải môn thể thao của một người.
Tôi rõ điều đó hơn bất cứ ai.
Nghĩa là thế nào?
Phiền chết đi được.
Tôi lúc nào cũng đá bóng rất nghiêm túc.
Để thực hiện giấc mơ World Cup tôi đã cố gắng biết bao.
Kuon, bọn tôi không theo kịp cậu.
Cậu nhiệt tình quá mức rồi.
Cái gì mà vô địch toàn quốc, cầu thủ đại diện Nhật Bản?
Người coi những chuyện này là thật chỉ có một mình đàn anh Kuon mà thôi.
Ước mơ của tôi không thể kết thúc ở đây.
Tôi không muốn lại thua vì đồng đội.
Ồn quá đi mất, cái tên vô dụng này.
Kẻ phản bội phải trở thành số 1 thế giới đấy.
Các cậu muốn nói gì cũng được.
Dù sao sau này cũng không gặp lại.
Đồ khốn.
Khoan đã.
Nếu kết thúc trận đấu với tỷ số hòa,
thì ai sẽ là người được vào vòng trong.
Tôi nhớ là quyết định dựa vào số lần nhận thẻ vàng.
Vậy nếu có số lần ngang nhau?
Thì người có thứ hạng cao hơn sẽ được qua vòng này.
Lâu quá không gặp, tôi là Jinpachi Ego.
Nếu các cậu thua trong trận đấu thì
khi ai đó trong đội có cùng số điểm và Fair Play Point
thì người có thứ hạng cao hơn sẽ được ở lại.
Xem đi, tôi là hạng nhất.
Tại sao kẻ phản bội lại được hạng nhất?
Vì lần tuyển chọn đầu tiên chỉ lấy bàn thắng làm tiêu chí đánh giá.
Theo quy tắc thì không có vấn đề gì.
Nhưng Wataru Kuon
trong các cầu thủ tấn công cậu là kẻ hạ đẳng nhất.
Thậm chí tất cả thành viên ở đây đều là rác rưởi.
Các cậu tưởng vượt qua muôn ngàn khó khăn mới có được thành tích như hiện nay.
Nhưng đó chỉ là "tình cờ".
Cách chiến đấu này không hề có giá trị gì.
Cầu thủ tấn công số 1 thế giới
phải "tái tạo được bàn thắng".
Những bàn thắng kịch tính sẽ đọng lại trong lòng mọi người.
Trên thế giới có vô số cầu thủ chỉ ghi 1 bàn rồi biến mất.
Những cầu thủ đó vì sao không thể dùng cách tương tự để ghi điểm.
Bởi vì cách ghi điểm đó là sản phẩm của sự tình cờ.
Chưa kể bàn thắng ghi được từ sự phản bội là rác rưởi không thể tái tạo.
Thứ mà bây giờ các cậu cần
là tạo ra "công thức" để bản thân ghi bàn.
Phân tích vũ khí của bản thân, trạng thái nào mới có thể ghi bàn, ghi điểm.
Cách khung thành bao nhiêu mét?
Có bao nhiêu hậu vệ?
Nhận đường chuyền ở đâu?
Lúc đó cảm giác thế nào?
Tiếp thu tất cả những điều này và tái hiện.
Vị trí chạy,
sút bóng,
bóng xa,
ghi bàn.
Công thức để bản thân tỏa sáng.
Cầu thủ tấn công đẳng cấp thế giới đều có cách ghi bàn của riêng mình.
Còn các cậu lại tự vui vẻ vì sự tình cờ này
nên mới là rác rưởi.
Nếu các cậu muốn tiến bộ thì phải đi tìm công thức "tái hiện thành công" cho tôi.
Trận đấu không ngừng thay đổi.
Trong chiến trường như thế
No comments yet. Be the first to leave one.