ആദ്യത്തെ 196 വരികൾ.
[hải mộ của Thẩm Vạn Cửu vốn chìm sâu dưới đáy biển]
[Những báu vật trong mộ cũng sẽ được thấy lại ánh mặt trời.]
[Bí mật về kho báu này được lưu truyền trong giang hồ, ]
Chặt nó cho ta.
Lãng ca, không được đâu.
Có ta ở đây, ngươi sợ cái gì?
Không chặt được đâu.
Đưa rìu cho ta.
- Không được chặt đâu, Lãng ca. - Không được chặt đâu.
Thân thủ giỏi lắm.
Người đi thuyền chúng ta
từ xưa đến nay vẫn có quan niệm rằng
nữ nhân lên thuyền sẽ gặp điều bất lợi khi ra khơi.
Tuy lão bang chủ là cha của muội,
nhưng ông ấy đã mất tích ba tháng rồi.
Rắn không thể mãi mất đầu.
Ta đã bàn bạc với các huynh đệ rồi,
từ giờ thuyền Đom Đóm này là của muội,
còn bang thuyền
để ta lo.
Trần Lãng.
Bang thuyền do chính tay cha ta gây dựng,
ta tuyệt đối không thể chắp tay dâng cho người khác.
Huynh muốn làm bang chủ sao?
Được thôi.
Theo quy tắc cũ,
tiềm sát.
Thắng ta thì bang thuyền thuộc về huynh.
Ta chỉ chờ muội nói câu này thôi.
Lâu như vậy rồi vẫn chưa lên,
tình hình không ổn chút nào.
Đánh thức hắn dậy, hắn chưa chết đâu.
Phó bang chủ.
Phó bang chủ.
Không sao chứ?
Mấy năm nay, việc làm ăn của bang thuyền không thuận lợi,
trong lòng các huynh đệ khó tránh khỏi dao động.
Lão bang chủ cũng vì kế sinh nhai của mọi người
mới mạo hiểm ra khơi,
đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Ta muốn hỏi các vị,
ngày thường lão bang chủ đối xử với các vị thế nào?
Ta nghĩ trong lòng các vị còn rõ hơn cả ta.
Ông ấy bây giờ sống chết chưa rõ,
lẽ nào chúng ta không nên đoàn kết lại,
tìm lại lão bang chủ, tìm một con đường sống sao?
Tại sao chúng ta lại phải tàn sát lẫn nhau ở đây?
Hôm nay,
có huynh đệ nào muốn rời khỏi bang thuyền
thì cứ mạnh dạn nói ra.
Được thôi,
giờ có thể đi lĩnh phí an gia.
Nhưng nếu các huynh đệ tin ta
thì hãy ở lại,
ta nhất định sẽ đưa mọi người vượt qua khó khăn này.
Bang chủ,
bọn ta tin cô.
- Bang chủ, ta theo cô. - Bang chủ, ta theo cô.
Bọn ta đi theo cô.
- Đi theo cô. - Đi theo cô.
Lãng ca,
từ nhỏ cha ta đã dạy chúng ta,
huynh đệ đồng lòng, tát cạn biển Đông.
Chúng ta là người một nhà,
bang thuyền không thể thiếu huynh được.
Bang chủ,
mạng của ta là do muội cho.
Kể từ hôm nay,
vì bang thuyền, vì muội,
ta nguyện vào sinh ra tử.
Các huynh đệ,
kể từ hôm nay,
trước khi tìm được lão bang chủ,
Trịnh Thiển Thiển chính là bang chủ mới của chúng ta.
Sau này nếu ai dám bắt nạt muội ấy
thì cứ bước qua xác của ta trước đã.
Trịnh bang chủ.
Trịnh bang chủ, Trịnh bang chủ.
Trịnh bang chủ, Trịnh bang chủ.
[mới khiến chúng ta khó thoát khỏi thân phận thương nhân.]
Đại ca.
Đại ca,
Trịnh Thiển Thiển thắng rồi.
Hóa ra tên Trần Lãng này lại là một kẻ vô dụng.
Còn người tên Thiên Nhai kia
đã xuất hiện ở Tình Hải rồi.
Hắn cũng đang xem vở kịch hay này đấy.
Trịnh Thiển Thiển
tuy là nữ nhi mà cũng ghê gớm thật.
Nín thở dưới nước
suốt nửa tuần hương.
E là Trần Lãng này còn lâu mới bằng cô ta được.
Có phải lần này chúng ta đã đặt cược sai rồi không?
Lão bang chủ Trịnh rất giỏi thuật lặn dưới nước.
Ông ta đã đem công phu cả đời
truyền hết cho con gái Trịnh Thiển Thiển này.
Cô ta không thể nào thua Trần Lãng được.
Nửa tuần hương
không phải là giới hạn của cô ta.
Ta hiểu rồi.
Huynh đã đoán được cô ta sẽ thắng từ trước
nên mới xúi giục Trần Lãng đi tranh quyền.
Thực ra là đang giúp Trịnh Thiển Thiển lập uy, đúng không?
Nếu không thì sao cô ta giúp ta làm nên đại nghiệp được?
Mở kho phát lương.
Chúng ta sẽ dụ hổ vào chuồng.
Cho chút đồ ăn đi.
Cảm ơn, cảm ơn.
Cảm ơn.
Sao lương thực của ngài
lẫn nhiều cát đất và vỏ trấu thế này?
Lão già này,
phát lương thực cho các người đã là tốt lắm rồi.
Này, lôi ông ta ra ngoài cho ta.
Chuyện này...
Tiếp tục phát lương.
Không sao chứ?
Cảm ơn cậu nhé, cảm ơn cậu.
Hết giờ rồi.
Hết giờ rồi, hết giờ rồi.
Đừng làm nữa, đi thôi, đi thôi.
Đi thôi.
Mai lại đến.
Cháy rồi, cháy rồi.
Mau dập lửa.
- Mau dập lửa. - Lấy nước đi.
Dẫn đi.
Thiên Nhai, một đứa trẻ mồ côi,
năm sáu tuổi được cao thủ trộm mộ Lão Quỷ đưa đi phiêu bạt giang hồ.
Từ nhỏ đã thông thạo Kỳ Môn Độn Giáp,
Mai Hoa Dịch Số,
là một kỳ nhân.
Quá khen.
Nhưng giữa năm đại nạn thế này,
ngươi lại dám thừa nước đục thả câu, đánh bị thương sai dịch,
còn phóng hỏa đốt kho lương nữa.
Mấy tội này đủ để phán ngươi tội chết rồi.
Tiểu gia nghe kiểu gì
cũng thấy như đang cố tình kiếm cớ
đổ tội cho ta ấy nhỉ?
Ở đây nhân chứng, vật chứng đều có đủ,
ngươi đừng hòng chối cãi.
Thật ra ta đâu có ý gây khó dễ cho ngươi,
chẳng qua là ta có việc muốn nhờ ngươi giúp một tay.
Muốn nhờ người giúp
mà ngươi nhờ kiểu này à?
Nếu ta đoán không lầm
thì mục đích đến đây lần này của ngươi
là muốn trộm mộ dưới biển của nhà họ Thẩm ta.
Hậu duệ nhà họ Thẩm à?
Ta chính thức giới thiệu một chút,
tại hạ là Thẩm Triều Văn.
Vừa hay ta cũng muốn vào hải mộ
để lấy lại một món tín vật của gia tộc.
Chúng ta có thể bắt tay hợp tác,
đôi bên cùng có lợi.
Chỉ cần ngươi đồng ý,
chẳng những sẽ có được vô số châu báu
mà ta còn có thể bảo đảm mọi tội lỗi của ngươi đều được xóa bỏ.
Vậy chúng ta đi thế nào?
Chuyện này ngươi không cần lo,
sẽ có bang thuyền Thiên Hải hộ tống chúng ta.
Thẩm đại nhân.
Trịnh bang chủ.
Cô đã nghĩ kỹ chưa?
Có muốn cùng ta ra biển không?
Có.
Cha ta đã mất tích ba tháng rồi,
nhưng ta tin ông ấy nhất định vẫn còn sống.
Thẩm đại nhân nhất định phải giữ lời hứa,
ta giúp ngài tìm mộ dưới biển,
ngài giúp ta tìm cha.
Nhất trí.
Được, chúng ta lập tức lên đường.
Đừng nóng vội.
Ta tuy có hải đồ gia truyền,
nhưng muốn mở mộ dưới biển
thì còn cần phải có Long Tu.
Long Tu?
Gia phả nhà họ Thẩm có ghi rằng
chỉ có Long Tu của Chúc Long mới có thể mở được mộ dưới biển.
Nhưng cô yên tâm,
ta đã tìm được
người có thể lấy được Long Tu rồi.
Chúng ta đi gặp hắn trước.
Có cần phải đến đông người vậy không?
Sao nào, không tin ta à?
Chúc Long hung hiểm,
thêm người thêm phần thắng.
Bang thuyền bọn ta trước nay luôn đồng lòng
có hoạn nạn cùng gánh.
Cùng đi thôi.
Cùng đi thôi.
Đến lúc đó đừng gây thêm phiền phức cho ta là được.
Càn một, Đoài hai,
Ly ba, Chấn bốn,
No comments yet. Be the first to leave one.