ആദ്യത്തെ 194 വരികൾ.
Thiệt hại thế nào?
Tiêu chiếc xe của tôi rồi, nhưng nhà thờ không sao.
Tạ ơn Chúa.
Cảm ơn đã quan tâm nhá.
Tôi chỉ mừng là không ai bị thương thôi.
Nhưng ai mà biết được bọn chúng sẽ tấn công chỗ nào nữa chứ?
Có lẽ chúng ta nên hủy sự kiện Người Nông dân Tương lai đi.
Ý hay đó. Dora, giờ thì cô có thể rời khỏi thị trấn
và tận hưởng kỳ nghỉ mà cô mong muốn rồi.
Không! Nếu chúng ta hủy buổi thi ăn bánh kếp thì coi như
kẻ khủng bố đã thắng rồi.
Chúng ta là giáo hội Luther
không ai có thể ngăn cản buổi gây quỹ này được.
Ừ, Russell, lên kế hoạch đi nào.
Chúng ta sẽ chống lại thằng con hoang này.
Buddy, tôi có thể gặp anh một chút không?
À, và để báo cáo lại,
sai lầm này không xảy ra trong ca trực của tôi đấy nhé.
Không, là của...
Ray đã nhắn tin cho tôi.
"Lần này là chiếc xe. Lần sau là mày."
Tôi gặp phải hai vấn đề lớn rồi... tôi phải bảo vệ Alexa
và phải lấy lại cái đồng hồ để cứu Dora.
Alexa, ghé qua và đón tôi nhé.
Chúng ta sẽ tới Portland.
Tôi sẽ kể cô nghe trên đường đi.
Xin lỗi, xin lỗi, thưa Mục sư,
Tôi cần phải nói chuyện với anh về vụ khủng bố này.
Nhưng tôi đến đây là để,
tôi có vài chuyện mang tính bí mật
cần phải thảo luận.
Nghe này Alden, tôi có nhiều...
Ôi, thưa Mục sư, tôi...
Anh biết đấy, tối qua tôi cùng với Ashlee,
và khi mọi thứ trở nên, à, say đắm...
Bộ phận đàn ông của tôi đã không hoàn thành nhiệm vụ.
Ông bị xuất tinh sớm à?
Tôi, tôi...
Ôi tôi xin lỗi.
Chuyện này rất xấu hổ,
nhưng, nó xảy ra với tất cả mọi người mà.
Thế nó có xảy ra với anh không?
Không. Không bao giờ.
Lúc đầu tôi đổ lỗi do ma sát
từ cái quần jean chết tiệt của Alexa,
nhưng sau khi suy nghĩ, tôi tự hỏi
liệu đó có phải là một lời nhắn từ Chúa không?
Chúa à?
Tại sao Chúa lại bắt ông chưa ra tới chợ
đã tiêu hết tiền thế chứ?
Có lẽ Ngài muốn trừng phạt tôi
vì đã theo đuổi người phụ nữ khác trong khi tôi vẫn còn kết hôn.
Đây là một cơ hội vàng để Schmidt tránh xa khỏi Ashlee đây.
Đúng thế, Alden, đó chính xác là những gì Chúa đã làm.
Nếu tôi là ông, tôi sẽ nghe lời Người
trước khi Người lấy hết tiền chợ của ông luôn đấy.
Thế anh có bạn ở Portland
người có thể cho anh mượn 20 ngàn à? Ai thế?
Coi chừng!
Học lái xe chưa hả con khố...
Nuốt cơn giận ấy đi. Để tôi lo liệu cho.
Định đi đâu à?
Thực ra thì, tôi đang đi lấy cái đồng hồ.
Tôi sẽ lấy được nó trong vài tiếng nữa thôi.
Tốt, vì tao sắp hết kiên nhẫn rồi.
Và khi tao hết kiên nhẫn, điều tồi tệ sẽ xảy ra với con tóc đỏ đấy.
Cô ta bị cái quái gì thế?
Trong xe cổ có nhện.
Tôi chỉ cô ta bắt và thả chúng hết rồi.
Gì chứ?
Tất cả tạo vật của Chúa đều quý giá mà.
Đi nào.
Thiệt mừng vì đã tìm được cô lúc này.
Tôi định đi mua thìa cho cuộc thi ăn bánh.
Cô thích bằng nhựa hay kim loại nào?
Ồ, tôi xin lỗi, giờ anh đang để tôi
tự lựa chọn à? Cảm ơn nhé.
Thôi nào, cô không thể giận vụ dạ hội đó hoài được, đúng không?
Russell, tôi chỉ không thể không nghĩ
chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi đến buổi dạ hội đó
với Jeremy thay vì với anh thôi.
À, đó là một cơ hội tốt khi mà cô
khỏi phải cài áo bằng hoa hồng môn tím đâu.
Có thể chúng tôi đã yêu nhau.
Anh ấy có thể là người hoàn hảo cho tôi đấy.
Không đâu. Tin tôi đi.
Vì sao chứ?
Vì...
chỉ là không phải thôi, được chứ?
Tôi đoán là chúng ta sẽ không bao giờ biết được đâu
cảm ơn sự ích kỷ của anh nhé.
- Dora, tôi... - Russell, anh là bạn tôi,
được chưa? Chứ không phải là người ngăn cản tôi.
Tôi không bao giờ làm bất cứ gì tổn thương cô cả,
và nếu cô không biết điều đó, thì...
có lẽ chúng ta không nên hợp tác chuyện tổ chức cuộc thi nữa.
Tôi xin rút.
Nếu cô không lấy tiền từ vụ cướp nhà băng Boston,
thế sao Kenny và Ray lại nghĩ là cô làm?
Làm sao mà tôi biết được họ lại có suy nghĩ bệnh hoạn thế chứ?
Tôi là người ngoài cuộc và vô tội.
Alexa à,người ngoài cuộc vô tội thường thì không
lái xe chở ăn cướp đâu nha.
Kenny đã lừa gạt tôi.
Anh ta nói chỉ làm vụ nhỏ thôi.
Tôi đâu biết anh ta đem cả súng theo.
Tôi muốn tin rằng cô ấy đang nói sự thật
nhưng trước tiên tôi phải nói dối cô ấy đã.
Tấp vào.
Đó là nơi tôi sẽ gặp bạn mình.
Được rồi, chờ ở đây nhé. Tôi sẽ không đi lâu đâu.
Này anh kia.
Anh làm gì ở đây thế?
Tôi giao hàng cho thám tử Hyde.
Mấy người thường giao hàng kia đâu rồi?
Kwon đâu?
Bị trục xuất rồi.
Hyde ở trong đó.
Hyde.
Tôi không quen anh.
Không sao, anh có thể quen tôi mà. Tôi cần nói chuyện với anh.
- Đang có đợt kiểm tra à? - Không.
Anh sẽ nói thế nếu đây đúng là một cuộc kiểm tra.
Tôi biết anh đã lấy một thứ của Damien
và tôi cần lấy lại nó.
Tôi không lấy thứ gì của hắn cả.
Có cần tôi nhắc anh nhớ tôi là đặc vụ FBI
và vụ ăn trộm này là trọng tội không?
Được rồi. Đây nè.
Không. Không phải cái này.
Chúa ơi, là cái đồng hồ đó.
Tôi không còn giữ nó nữa.
Tôi đã dùng nó trả tiền đá phò ở Ladner rồi.
Gì chứ?
Cô ta dễ thương lắm, tóc vàng nè da trắng nè
có một "tha thu" con bướm ngay cổ nữa.
Anh có chắc là đã đưa nó cho cô ta không?
Tôi đã đưa cho cô ta rồi.
Chào, Kwon.
A lô?
Mày mất thứ gì rồi phải không?
Cô ấy đâu?
- Buddy! Tôi đang ở trong một nhà nghỉ... - Im mồm!
Mày biết không, hình như hai tụi bây đang chạy trốn đấy.
Tao không thích thế chút nào, Buddy à.
Tụi này không trốn. Tôi đang đi lấy tiền cho anh đây.
Thế mày có tiền chưa?
Chưa hẳn.
Mày thấy đấy, thế thì tệ thật, vì giờ
tao sẽ giữ con bồ mày cho tới lúc mày có tiền.
Jeremy, xin chào.
- Tôi mang đồ bao cổ tay đến này. - Ồ.
Cảm ơn, nhưng anh có thể đưa nó cho tôi
vào ngày mai tại cuộc thi cũng được mà?
Ừ, nhưng thế thì tôi sẽ không có cớ
để ghé qua và gặp cô được.
Mời vào.
Chuyện là,
tôi đã không hoàn toàn trung thực với cô hồi hôm qua.
Về chuyện gì?
Là về Chelsea.
Cô ấy và tôi... sắp li hôn rồi.
Thật sao?
Thật ư.
Vâng.
Là lỗi của tôi.
tôi suốt ngày lo việc làm ăn và từ thiện,
nên cô ấy thấy bị bỏ rơi và đã gặp một người khác.
Tôi thực sự rất tiếc,
nhưng anh biết đấy, thậm chí hồi trung học
tôi chưa bao giờ thực sự thấy rằng
hai người phù hợp với nhau cả.
Cô biết không, tôi không thể không thắc mắc
mọi chuyện sẽ thế nào
nếu hôm đó tôi mời cô đi dạ hội.
Ôi Chúa ơi, vui thật đấy...
tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó.
Nhiều chuyện lắm đấy.
Tôi ước gì lúc đó mình có thể làm gì khác.
- Sao cơ? - Tôi là một thằng ngốc nông cạn.
Này, đừng có khắt khe với bản thân thế.
Tôi nghĩ chuyện quan trọng lúc này
này là phải nhìn về phía trước chứ không phải nhìn lại quá khứ.
- Vâng. - Được rồi.
- Nghe này. - Vâng?
Tôi định sẽ chuẩn bị gian hàng sau đó.
Nếu cô có cần, tôi sẽ phụ một tay.
À, tôi cần phụ cả hai tay luôn cơ.
Chào.
Chuyện cực kì khẩn cấp gì thế?
Còn nhớ thằng cảnh sát đã quất cô không?
Anh cần chi tiết hơn chút đó.
Cô biết mà,...
thằng mặt sóc đã đưa cho cô cái đồng hồ ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.