ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Điều gì đã đưa anh về vậy?
- Bắt cóc. - Chết tiệt!
Không gì có thể tả được điều mà họ đã làm với thằn nhóc đó.
Anh có nghĩ đó là lý do mà anh quay về không?
Vì nó khiến anh nhớ lại.
Henry.
Không bị lạnh.
Trong đã ở đâu đó trong nhà ư?
Anh đã có một trải nghiệm tuyệt vời.
Và anh đã nghe được nó.
Nghe được gì cơ?
Anh nói rằng bố tôi tin rằng mình đã nghe thấy giọng của chúa ư?
Lúc đến, lúc đi.
Có thể là trong quá khứ có thể trong hiện tại.
Schisma là âm thanh của vũ trụ
đang cân bằng mọi thứ.
Đừng bao giờ cho nó thấy lại ánh sáng mặt trời.
Đó là điều chúa nói với tôi.
Cô biết tôi mà
Tôi chẳng biết gì về cậu cả.
Có đấy.
Và tôi cũng biết cô.
Ngoài kia, trong khu rừng
Đó là nơi cô đã chết.
Anh nghe thấy nó chưa?
- Chúng ta phải đi vào khu rừng. - Sao cậu lại đòi gặp tôi?
Chàng trai trẻ à, cậu là ai vậy?
Henry Deaver.
Chúa đã quay lưng lại với nơi này.
Ruồng bỏ chúng ta.
Đó là điều mà người ta nó.
Hoặc họ nói rằng
Chúa đã trừng phạt chúng ta bởi tội lỗi của chúng ta như Sodom và Gomorrah.
Cậu còn nhớ vụ máy bay trực thăng rơi không?
Hay còn chiếc xe buýt?
Người ta nói, "Đâu phải tại tôi
"Là tại nơi này"
Và chuyện là
họ nói đúng rồi đấy.
Hồi còn bé, mẹ tôi đã kể một chuyện
về sự hồi sinh.
Bà ấy còn trẻ.
Đơn độc.
Và bị thuyết phục rằng tôi đã bị quỷ dữ chiếm.
Mà cũng có thể là vậy thật.
Hoặc là nó chiếm lấy mẹ tôi
Nhưng rồi một điều kỳ diệu xảy ra.
Chúa đã cứu cả hai mẹ con chúng tôi ngày hôm đấy.
Ông ấy đã đưa tôi về từ cõi chết.
Như là con của người vậy.
Tôi quyết định dành cả đời mình vì ông ấy.
Để tham gia những cuộc đấu tranh, để được nghe giọng của ngài.
"Xin hãy để con được bước qua cánh cửa," tôi nguyện cầu
Nhưng chúa trời đã không tiếp nhận lời thỉnh cầu của tôi
Vậy nên tôi đã đợi
đợi hàng năm trời
để được người soi sáng.
Và rồi vào một ngày,
một ngày tồi tệ,
chúa đã trả lời tôi.
Tập 9: Henry Deaver
Liên tục.
Là những công việc khó khăn.
Dù chúng ta không để ý, nhưng chúng ta đang cố gắng làm
những điều khiến cuộc đời chúng ta có ý nghĩa.
Khi sự liên tục này bị gián đoạn,
và mọi chuyện tụt dốc không phanh.
Những quyết định trở nên khó khăn hơn.
Bạn không còn sáng suốt như trước.
Không thể quản lý được tài chính,
lái một chiếc xe,
không thể lên dự định và giải quyết vấn đề.
Và cuối cùng,
lẫn lộn trong thời gian, không gian.
Đó là câu chuyện của bệnh nhân Alzheimer.
Hoặc có thể nói rằng họ đã từng vậy
Cho đến lúc này.
Đây là Puck.
Puck được sinh ra với gien di truyền
của bệnh FCD, tức rối loạn nhận thức
Khá tương đồng với bệnh Alzheimer ở người.
Vô cảm, hoang mang, mất phương hướng không gian.
Đó là trước khi chúng tôi tiến hành cấy ghép vùng đồi thị
trong não của nó.
Và giờ Puck đang là điều diệu ở đây.
Nó có thể nhớ được tô thức ăn của mình ở đâu
mấy giờ thì nàng mèo nhà cạnh nằm phơi nắng.
Puck cuối cùng cũng có thể làm chủ được bản thân.
Các bạn thấy đấy Alzheimer khiến cuộc đời bạn rối tung.
Và...
Như là việc tắt đèn đi.
Còn chúng tôi là người bật đèn lên.
Anh đã nói vậy sao?
- Nói trước mặt họ sao? - Ừ.
Chúng ta sẽ sớm có lãi trong vòng ba năm nữa thôi.
Đó là lý do tại sao phụ nữ bọn em không thích cánh đàn ông
quản lý tiền bạc.
Hôm nay ngày 20 phải không?
- Không phải là sắp... - Đúng vậy, là ngày mai.
- Vậy sao? Mai ư, được rồi. - Ngày mai đó.
- Kiên nhẫn là... - Là không phải thế mạnh của anh.
Đợi anh chút.
Mọi chuyện ổn chứ?
Không hẳn.
Tôi có vài tin xấu cho anh đây.
Có phải là mẹ không?
Ruth thì vẫn ổn.
Vấn đề là bố cậu.
À anh biết không, tôi muốn đi bộ về từ đây, cám ơn anh nhé.
Chúng ta nói gì nào?
Sự thật mất lòng.
Quyển sách đã nói, "Cái chết sẽ thống trị
trong chiến thắng"
Chào cô.
Xin lỗi vì đã làm phiền cô.
- Cô có phải là... - Brigid.
Thật điên rồ khi một người như anh
lại dòm ngó ra từ căn nhà đó.
Có hai nhà đầu cơ đến từ Portland vừa dọn đến ở hôm qua.
Các anh khảo sát địa bàn chứ gì?
Vì tôi nghe nói một trong các anh đã khảo sát ngoài hồ....
Nhưng không phải là ở trong nhà.
Tôi không phải nhà đầu cơ.
Oh.
- Có lẽ cô không nhớ tôi nhưng... - Brig?
Tớ ở ngoài này.
Chào.
Molly.
Henry Deaver?
- Của cô đây. - Cám ơn anh.
- Chào Molly. - Chào anh.
- Sao rồi Molly? - Chào cậu.
Của cậu đây.
- Xem cậu kìa. - Gì chứ?
Cậu như là thị trưởng vậy.
Thôi đi. Chủ tịch hội đồng cơ.
Quyền lực thật sự nằm ở đó.
Hồi còn bé cậu hay xấu hổ lắm.
Con người thay đổi mà lại.
Nhưng chị cậu có vẻ vẫn vậy.
Ừ, có lẽ người nào may mắn mới thay đổi được.
Người nào xui thì đi ngoại tình
ngay giữa hội nghị môn toán ở trường
và cuối cùng phải ở bám nhà em gái mình hàng năm trời.
Đau nhỉ.
Mẹ cậu sao rồi?
Sarasota.
Cậu biết bà ấy sống với ai không?
Alan Pangborn.
Ông cảnh sát già sao?
Ừ, họ có tình cảm với nhau
từ hồi xưa rồi.
Lão chính là người xúi bà ấy bỏ bố tớ.
Vài ngày sau khi bọn tớ tới Boston, Alan liền tới nhà tớ ngay.
Và giờ ông ấy chăm sóc mẹ tớ.
- Bà ấy bị Alzheimer. - Ôi không.
Henry, tớ rất lấy làm tiếc.
- Tớ đã không biết điều đó. - Bà ấy bị lúc còn trẻ.
Bà ấy dần quên thần thoại bắc âu, rồi mọi thứ.
Như bà ấy cũng là động lực để tớ lao đầu vào nghiên cứu.
Tất nhiên là vậy rồi.
Một điều nữa mà tớ nợ bà ấy.
Bà ấy đã làm điều đúng là đưa cậu ra khỏi nơi này.
Tớ hỏi cậu câu này được không?
Ừ.
Bố tớ phát rồ từ đời nào rồi mà.
Vậy tại sao ông ấy lại tự sát vào lúc này?
Cậu có bao giờ nói chuyện với ông ấy không?
Sau khi ông ấy rời nhà thờ, tớ không nghĩ ông ấy nói chuyện với ai nữa.
Cậu còn nhớ cái đèn không?
Tất nhiên rồi.
Cậu lúc nào cũng biết khi nào tớ thức.
Dù tớ có không bật đèn,
cậu lúc nào cũng biết.
Cậu biết rất nhiều điều.
Ừ, hồi đó tớ tọc mạch lắm. Giờ vẫn vậy.
- Thật vui vì được gặp lại cậu Molly. - Ừ.
- Ngủ ngon nhé. - Ngủ ngon.
Anh thật sự vẫn ổn chứ?
Ừ anh ổn mà.
Mọi chuyện ổn mà.
Hãy nhìn mặt tích cực đi nào.
- Chúng ta được sở hữu nhà mới này. - Thôi đi.
- Chết tiệt. - Gì vậy?
Chỗ anh mất điện rồi.
Anh còn không biết cầu dao ở đâu.
- Đợi máy nhé. - Được rồi.
Anh thấy một cái đèn pin.
Em hi vọng anh không phải ở đó quá lâu
À mà ngày mai
Hôm nay chính là cái ngày mai đó, ngày 21...
Chưa, nó vẫn chưa đến.
Vậy là em trễ rồi sao.
- Mới một ngày thôi. - Ừ, nhưng mà...
Ý anh là, em lúc nào chã đúng ngày.
Dùng que thử thai xem.
Em đã nói với anh là mới có trễ một ngày thôi chưa?
Cũng là tháng đầu tiên chúng ta thử mà, anh biết chứ, nhưng...
Chỉ là...
Anh có cảm giác..
No comments yet. Be the first to leave one.