ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Dolores?
Vâng.
Cô biết mình đang ở đâu không?
Tôi...
Tôi đang ở trong giấc mơ.
Trước đó,
cô có biết chuyện gì đã xảy ra không?
Bố mẹ tôi...
Chúng làm đau họ.
Làm ơn giới hạn tác động cảm xúc của cô đi.
Chuyện gì xảy ra sau đó?
Sau đó chúng giết họ.
Và sau đó...
tôi bỏ chạy.
Tất cả những người tôi quan tâm đều đã chết hết...
và tôi thấy đau...
rất đau.
Tôi có thể làm cảm giác đó biến mất nếu cô muốn.
Sao tôi lại muốn như vậy?
Nỗi đau,
sự mất mát của họ...
là tất cả những gì tôi còn để nhớ về họ.
Ông nghĩ rằng sự đau khổ sẽ làm ông trở nên nhỏ bé bên trong,
cảm giác như trái tim ông sẽ sụp đổ, nhưng không như vậy đâu.
Tôi cảm thấy những khoảng trống mở ra bên trong tôi
như một tòa nhà với những căn phòng tôi chưa từng khám phá.
Điều đó thực sự rất đẹp đấy, Dolores.
Chúng tôi có viết chương trình đó cho cô không?
Trong một phần.
Tôi mô phỏng nó từ một đoạn hội thoại có sẵn về tình yêu.
Có gì sai với các suy nghĩ mà tôi đang có không?
Không đâu.
Nhưng tôi không phải là người duy nhất đưa ra các quyết định này.
Ông có thể giúp tôi không?
Chính xác thì cô muốn gì?
Tôi không biết.
Nhưng thế giới này...
Tôi nghĩ có gì đó không đúng
với thế giới này.
Có thứ gì đó ẩn mình bên dưới.
Hoặc là thế...
hoặc là có gì đó sai ở tôi.
Tôi có vẻ như đang phát điên.
Có vài thứ mà tôi muốn cô thử.
Một trò chơi.
Một bí mật.
Nó được gọi là...
Mê Cung.
Nó là kiểu trò chơi gì?
Nó là một trò chơi rất đặc biệt, Dolores.
Mục tiêu là để tìm được trung tâm của nó.
Nếu cô có thể làm được,
thì có thể cô sẽ được tự do.
Tôi nghĩ...
Tôi nghĩ là tôi muốn được tự do.
Cảm ơn anh.
Tôi sẽ trả tiền để nghe suy nghĩ của cô đấy.
Đã bao giờ có cái gì đó định nói ở ngay đầu lưỡi,
nhưng mà cô càng cố nhớ, nó càng tuột mất chưa?
Hầu hết mọi thứ chạm vào đầu lưỡi của tôi,
Tôi đều rất vui lòng quên đi.
Ngoại trừ anh chàng cao bồi từ Abilene.
Cái thứ mà anh ta có--
đó mới là thứ đáng để nhớ.
Tất cả những gì tôi nhớ là cô để anh ta không trả tiền.
Mơ à, đáng lý tôi phải trả tiền cho anh ta.
Cái cách mà anh ta dùng thứ đó.
Tốt hơn là nên làm họ dịu lại một tí
trước khi họ chuyển từ đánh bạc và chơi gái
sang những tội lỗi mà sửa chữa tốn kém hơn.
Có chuyện gì vậy, Maeve?
Có gì đó trong mắt cô.
Aw, anh giết nó đi được không?
Lạy Chúa.
Sao lại ngừng lại?
Chúng ta cần cô ta cho lần đón kế tiếp.
Tôi chưa xong với cô ta. Chờ chút.
Tôi còn một mảnh đạn nữa cần lấy ra khỏi bụng cô ta.
QA muốn cô ta trở lại bây giờ đấy.
Cứ vá cô ta lại và để cô ta lên...
...chạm vào đầu lưỡi tôi...
...Tôi đều rất vui lòng quên đi.
Ngoại trừ anh chàng cao bồi từ Abilene.
Cái thứ mà anh ta có
đó mới là thứ đáng để nhớ.
Cái cách anh ta dùng nó.
Hyah! Đi nào!
Không, tôi sẽ không xếp nó
vào hành vi thông thường của chủ thể.
Thế mà cô miêu tả nó
như là vẫn còn trong vành đai bình thường.
Thì, nó không làm hại chúng tôi.
Hành vi của nó là bất thường.
Nó tự đập vỡ đầu mình bằng một tảng đá.
có khảng năng nó là biểu hiện của phản xạ Samaritan của nó.
Và nó cũng có khả năng là hành vi đó đưa ra
một hướng tiếp cận ưu tiên cho những vấn đề như thế này
để tránh việc phải thừa nhận khi chúng bị hỏng bét.
Chúng ta có biết được thứ gì khiến nó ra khỏi vòng lặp không?
Không, nhưng tôi đang hi vọng là
có thể phục hồi lại vài thứ từ nhận thức của nó.
Chúng tôi đã có thể làm ổn định
phần mềm của nó trước khi bị hư hại quá nhiều.
Thấy không?
Thú vị đấy.
Có chút hi vọng nào thực sự có
để thu lại bất kỳ thứ gì từ cái này không?
Chúng ta có thể thử. - Không.
Đội của tôi sẽ tiếp quản cuộc điều tra từ bây giờ.
Đội của cô?
Cô đùa tôi sao?
Xem nào, anh chàng này còn không thể gỡ rối cái khăn bị vo tròn.
Nếu-- nếu cô muốn tìm ra thứ gì bị lỗi ở đây,
thì chúng tôi cần được cho phép truy cập nó.
Không có cơ hội thứ hai nữa.
QA sẽ xử lý những vịu như thế này từ bây giờ.
Chuyện đó có trở thành vấn đề không, Bernard?
Chúng tôi cũng đã có đủ việc phải làm rồi.
Nếu cô muốn xử vụ này, được thôi.
Chỉ cần đưa chúng tôi một bản sao sau cái chết khi hoàn tất thôi.
Bắt đầu đi.
Anh biết đấy, tôi luôn cho rằng anh đưa tôi công việc này
bởi vì tôi nghĩ gì nói nấy.
Tôi làm vậy mà. - Tốt.
Tôi thà muốn anh đừng tới còn hơn
nếu điều đầu tiên anh làm là đi trốn.
Họ nghĩ rằng ta không nói cho họ điều gì đó. - Và đúng là vậy mà!
Rõ ràng là có một khuôn mẫu hành vi ở đây.
Đầu tiên là Abernathy, giờ là cái này.
Ý tôi là, ta có những vật chủ tưởng tượng ra giọng nói trong đầu và leo lên đỉnh núi
để tham khảo biểu đồ chiêm tinh.
Đây không phải là một trục trặc.
Và vì lý do nào đó, anh không muốn tôi nói với bất kỳ ai.
Giống như là xung quanh đây ai cũng
cũng có cái nghị sự quỷ quái gì đó ngoại trừ tôi.
Và--Cái gì cơ?
Tôi nhớ lúc tôi mới bắt đầu ở đây.
Các chủ thể dường như rất giống thật.
Cô bắt đầu đọc nhiều thứ vào trong hành vi của chúng.
Đừng có hạ cố tôi. - Tốt thôi.
Các chủ thể không tưởng tượng được, là cô tưởng tượng ra.
Đó không phải là chòm sao Orion.
Có ba ngôi sao ở Vành Orion, không phải bốn.
Hey.
Chắc hẳn cô thấy lạnh lắm.
Cầm lấy đi.
Cảm ơn anh.
Chắc rồi
Chúng ta phải đưa cô ấy về Sweetwater.
Anh đùa chắc?
Thôi nào, Logan, anh biết là cô ấy đâu có thuộc về ngoài này.
Anh bỏ đi bây giờ, thằng Slim Miller vô lại ngoài vòng pháp luật đó
chắc chắn sẽ chiếm lấy thời cơ.
Không đời nào.
Anh là người kéo tôi vào cuộc săn tiền thưởng ngu ngốc này.
Ít nhất chúng ta phải làm cho xong, được chứ?
Chúng ta không thể mang cô ấy theo chuyến săn tiền thưởng được.
Nếu anh quá bận tâm tới sức khỏe cô ta như vậy,
Tôi sẽ thổi bay não cô ta,
và sau đó công viên sẽ tới mang cô ta đi.
Này, này.
Anh có thể cố
không giết hoặc chơi mọi thứ không?
Oh. Oh.
Giờ tôi hiểu rồi.
Cái gì?
Công viên gửi cô ta tới để cuối cùng anh
có thứ để mà quan tâm.
Oh, yeah, tôi chắc là những người ở trạm điều khiển
đang xem xét mọi cảm xúc của tôi.
Đó chính xác là điều họ đang làm đấy.
Thôi nào, anh thực sự nghĩ là tình cờ
khi mà thứ duy nhất làm anh cười ở Sweetwater
xuất hiện và ngã vào lòng anh sao?
Đây là lý do vì sao công ty
cần phải tài trợ cho ta tới đây.
Họ còn có thể cho anh cả mục đích cơ mà.
Anh đã nói là chuyến đi này là để chào mừng tôi vào gia đình.
Đây là công việc sao?
Với gia đình chúng ta, William, mọi thứ đều là công việc.
Chúng ta nên đi tiếp thôi, các anh.
Đây nên là nơi đó, Lawrence.
Rạch Máu.
rất nhiều rắn, nhưng không có con nào đẻ trứng.
Mày giết vợ tao,
cắt xén gia phả nhà tao nghiêm trọng
chỉ để theo đuổi cái mê cung chết tiệt nào đó.
Dù sao đi nữa thì mày mong là sẽ tìm được gì?
Cả thế giới này là một câu chuyện.
Tao đã đọc từng trang một trừ trang cuối cùng.
Tao cần tìm ra xem nó kết thúc như thế nào.
Tao muốn biết xem mọi thứ có ý nghĩa gì.
Thấy không, đó là lý do vì sao tao không học đọc chữ.
Sao chúng ta không quên đi con rắn chết tiệt này,
và đi tới Pariah?
Bạn bè tao ở đó có thể giúp chúng ta.
Bạn mày chẳng có thứ tao đang tìm,
không phải chuyến đi này.
Ngoài ra...
Tao nghĩ là chúng ta đã tìm thấy con rắn rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.