ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Trong các tập trước...
Bracka? Tôi là Jane, tôi đã liên lạc qua email.
Kể từ bây giờ không được liên lạc gì. Cô sẽ nhận được tin nhắn khi hoàn thành.
Tôi đã làm một điều khủng khiếp
Tôi không thể chịu trách nhiệm cho cái chết của người khác.
Tôi phải ngăn nó lại.
Cô cần phải rời khỏi ngôi nhà này.
Mở cửa đi, Lila, làm ơn.
Không, chúng ta cần phải trốn, Jenna. Chúng ta cần đi trốn thôi.
Không người nhà Stanton nào được an toàn đêm nay.
Đừng mà, Miguel! Dừng lại đi!
Anh yêu em đến điên dại.
Khi anh Thanh trừng, mọi sự phẫn nộ này sẽ biến mất.
Đừng để nó chạy!
- Miguel? - Hắn là của tao.
Nếu bạn thấy cái gì đó, làm điều gì đó.
Đêm nay hãy trở thành người mà bạn muốn cho ngày mai.
Tập 6: The Forgotten (Đêm đáng quên) Dịch: Kim Phương Trang Chỉnh sửa: XYZ Subbing Man
Joey.
Hey, Steve. Sao rồi?
Ike, anh có phiền không?
- Hey, Joe. - Buổi sáng tốt lành, Pops.
- Anh chàng này... - Vậy mọi thứ tiến triển thế nào rồi?
Sắp tới cậu có ngày hẹn hò khác chứ?
Huh? Mạnh mẽ lên.
Chỉ cần gọi cho cô ấy,
mời cô ấy đi ăn tối,
và đưa cô ấy đến một nơi hay ho nào đó...
Để nói sau được không?
Huh, cuối cùng rồi...
cậu lại lảng tránh việc này.
Hãy từ bỏ cuộc sống độc thân...
- Đủ rồi. Pops. - Sao?
Nghe này, cô ấy không xuất hiện, hiểu chứ?
Tôi lấy một cái bánh rồi về. Vậy thôi.
Eh, đừng tiêu cực vậy chứ.
Chỉ cần cậu ra ngoài đó, thử lại lần nữa.
Ý tôi là, nó giống như nơi này, đúng chứ?
Đầu tư thời gian, thể hiện cái giá của cậu.
Nghe này.
Cậu là một người trụ cột, Joey.
Đúng chứ?
Mấy cô nào có giá
sẽ bị điên khi bỏ qua nó.
Lạc quan lên.
Chết mày rồi con, thằng xấu số!
Thôi nào. Đi thôi, đi thôi.
Đó là gì vậy? Đó là gì vậy?
Cho kẹo hay bị ghẹo!
Mấy em đến với anh đây.
Cứ chạy đi. Chúng ta sắp đến rồi.
Marco!
Thôi nào, thôi nào, hoạt động đi.
- Polo! - Thôi nào.
Rick, mở nó!
Anh đang cố, anh đang cố.
Nhanh, nhanh, nhanh, nhanh, nhanh!
Các ngươi có thể chạy nhưng các ngươi không thể trốn!
Oh, trời ơi, Rick.
Họ không thể vào được đâu. Đừng lo.
Hey, hey. Ổn rồi.
Chúng ta an toàn rồi.
Qua rồi.
Không, chưa đâu.
Chúng tôi có bộ dụng cụ chiến tranh Việt Nam còn zin.
Được rồi, trói nó lên ngay đó đi.
Nào, nhanh lên!
- Đưa tôi chìa khóa. - Chơi thông thả.
Cảm ơn.
Oh, wow!
Đây là...
Chắc đây không phải là, uh,
cú trở về mà mày mong đợi đúng không, huh?
Đệch mẹ mày.
Oh, nhìn mày kìa.
Muốn làm gì tao cũng được.
Nhưng em tao nó không đáng bị vậy.
No, no, no, no, no.
Nó xứng đáng nhận nhiều thứ tệ hơn.
- Đừng làm đau anh ấy, làm ơn! - Im mẹ đi!
Tao sẽ làm bất cứ cái mẹ gì tao muốn
vì đó là quyền Thanh trừng của tao.
Có ai không?
David, anh có ở nhà không?
David?
Jane? Mọi thứ ổn chứ?
Cô làm gì ở bên ngoài vậy?
Tôi xin lỗi, tôi biết giờ đã muộn rồi.
Tôi đã cố gọi cho anh.
Tôi gọi anh mãi mà anh chẳng...
Đúng vậy, sau khi chúng ta chốt bản hợp đồng,
tôi đã có một buổi ăn mừng nhỏ.
Nên chắc tôi không nghe điện thoại được.
Vào đây. Cô, uh,
cô ổn chứ?
Xin lỗi, tôi...
Xin lỗi.
Tôi không biết làm gì khác.
Về việc gì, Jane? Tôi...
tôi hơi hoang mang, tôi không hiểu.
David, tôi đã đưa ra một quyết định
- cho đêm nay là tôi... - Thật ra, cô biết gì không, Jane?
Hãy cho phép tôi được xin lỗi cô vì
đã bắt cô làm việc vào đêm nay.
Rõ ràng là một người phụ nữ tầm vóc như cô
nên ở nhà với gia đình.
Tôi xin lỗi.
Cảm ơn anh.
Tôi trân trọng điều đó.
Dù thế nào đi nữa.
Cô đang nghĩ gì vậy?
Nơi này an toàn chứ?
Tất nhiên rồi. Sandin Security tiên tiến nhất.
Sao vậy? Cô đang mong chờ...
David, sẽ có người đến giết anh.
Bắt đầu khóa, ông Ryker.
Khu 1 an toàn.
Em đã biết khi nào?
Anh đang nói về chuyện gì?
Từ lúc nào thì em biết là họ sẽ tấn công?
- Em... - Em đã nhìn thẳng vào mắt anh.
Và rồi em bỏ đi và đến chỗ cô ta.
Em muốn đảm bảo là cả hai người đều an toàn.
Nhưng em có làm vậy đâu, phải không?
Em đã bỏ đi và không quay lại.
Jenna, em đi đâu đấy?
Chúng ta chưa nói xong mà.
Làm ơn bắt máy đi mà. Làm ơn.
Xin chào, đây là Lila! Bạn biết làm gì rồi đó.
Em vẫn còn yêu cô ta à?
Chúng ta có thể không?
Chúng ta có thể ngừng nói chuyện này được không?
Không. Trả lời anh đi.
- Nó không quan trọng. - Đối với anh nó có.
Em...
Không.
Em không còn.
- Em không biết. - Anh không tin em.
Em biết tại sao anh đến bữa tiệc đó đêm nay không?
Tại sao anh lại phải nịnh nọt bọn khốn nạn đó?
Bởi vì chúng ta cần hợp đồng đó.
Không chỉ anh. Mà em cũng vậy.
Anh thực sự tin vào điều đó à?
Ừ, em đúng rồi đấy.
Jenna, anh biết nó quan trọng thế nào
khi em trả lại thứ gì đó,
để làm điều đúng đắn cho một sự thay đổi.
Và anh cũng muốn điều đó.
Ý anh là, chúng ta đã mất 12 giờ để thay đổi mọi thứ,
nên anh đã nhắm mắt lại và bắt đầu đếm ngược.
- Và em đã ở nơi quái nào? - Em đã ở đâu á?
- Em ở ngay đó thôi! - Cứt!
- Em đã ở trên lầu và cố... - Anh im đi, Rick!
Làm ơn, dù chỉ một giây thôi, hãy nghe em nói.
Em thấy vài thứ đêm nay.
Vài thứ em hy vọng nó không phải thật.
Và nó đã được vun đắp.
Em đã thấy nó xảy ra một thời gian rồi.
Và trong cái khoảnh khắc anh cầm lấy khẩu súng,
em nhìn vào khuôn mặt anh, và em đã biết.
Đêm nay không thuộc về em.
Và nó cũng không thuộc về chúng ta.
Đêm nay chính là dành cho anh.
Hãy xem những gì mà anh đã sẵn sàng làm.
Anh làm những gì anh phải làm để vun vén cho cái gia đình này.
Chúa ơi, Rick, anh đã sắp bắn một người!
Đúng, và anh sẽ bóp cò
nếu đó là điều phải làm, Jenna!
Anh sẽ làm bất cứ điều gì cho cái gia đình này,
để con bé không phải chịu đựng
những việc chết tiệt mà anh đã trải qua.
Nghe những đứa trẻ khác gọi nó là "con nhà nghèo".
Mua đồ ăn với những tờ phiếu thực phẩm
hay quần áo ở Goodwill.
Nỗi ám ảnh đó đã ngấm vào xương tủy anh rồi.
Và anh không muốn bỏ cuộc, được chưa? Anh sẽ làm với bất cứ giá nào.
Anh làm như em là một đứa hư hỏng vậy.
Em không lớn lên như họ chắc.
Không, nhưng em không lớn lên như anh.
Đó.
Đó, thấy chưa?
Anh có gì đó để chứng minh,
nhưng không phải cho em, mà cho chính anh.
Dành được thỏa thuận đó, bằng cách nào đó nó có ý nghĩa rằng...
anh đã đạt được nó.
Chỉ là em không thích con người mà anh trở thành.
Kể từ khi chúng ta gặp Stanton,
người đàn ông mà em đem lòng yêu thương
đã trở thành thứ gì đó làm em sợ hãi.
Vậy sao? Vậy đó là lý do em bỏ anh lại ở đó?
Để chết ư?
Bởi vì em đã sợ hãi?
Nên em chỉ có thể chạy trốn cùng cô bạn gái của em?
Rick! Rick, anh không nghe em nói rồi.
Nó không phải về Lila, mà là về anh!
Em nhớ người đàn ông có thể làm mọi thứ
để bảo vệ gia đình anh ấy khỏi những con người đó đêm nay,
chứ không phải trở thành một trong số họ.
Đó là người đàn ông em yêu.
Đó mới là người đàn ông em nhớ về.
No comments yet. Be the first to leave one.