ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Lạy Chúa.
Tôi hy vọng là bị bắn sẽ không đau.
Cũng không tệ lắm nhỉ?
Hyde?
Lovello?
Ai đó?
Chết đi con!
Tao còn sống nhé!
Đáng đời mày!
Anh ta ở chỗ này.
Tôi đang vui vì cái đéo gì thế này?
Tôi bị dính vào một xác một tên tội phạm bị truy nã,
chuyện này nghĩa là sẽ có một cuộc điều tra
bởi những cảnh sát thông minh hơn, những người sẽ biết tôi chẳng phải FBI.
Cứt họ.
Anh giết hắn ta à?
Chuyện gì xảy ra thế?
Để tôi kể các anh nghe chuyện xảy ra nhé.
Các anh bỏ rơi một đặc vụ ngầm tay không tấc sắt
ngay lúc đang làm nhiệm vụ đấy.
Tôi đã phải vật lộn giành súng và bắn hắn chết đấy.
Thiệt là bá đạo quá chừng.
Tôi có thể tước huy hiệu của các anh vì chuyện này đấy.
Này, đâu phải lỗi của tụi này đâu. Hắn ta làm thủng lốp xe của tụi tôi mà.
Thế thằng đầu gấu đó có lấy luôn tiền ăn trưa của anh luôn không?
Anh biết gì không? Có lẽ tước huy hiệu vẫn chưa đủ đâu.
Tôi sẽ khép các anh vào tội hình sự luôn.
Thôi nào, đừng làm thế.
Damien chết rồi, anh thì không sao.
Anh không thể bỏ qua cho tụi tôi trong báo cáo sao?
Không đời nào.
Không đâu, các anh làm tôi suýt chết đấy.
Mặc dù...
Tôi thích vế "mặc dù" ghê.
Nếu tôi không viết báo cáo.
thì đâu ai biết Damien chết đâu.
Rồi tôi có thể tiếp tục nằm vùng và theo dõi ông trùm của hắn.
Chính xác.
Sao lại phải lãng phí một bản báo cáo
vì một lỗi lầm nho nhỏ của chúng tôi nhỉ?
Được rồi.
Nhưng thề có Chúa,
nếu bất cứ ai trong hai người,
kể lại với người khác
về tôi hay vụ nằm vùng này
thì tôi sẽ săn lùng hai người
và làm cho hai người phải ước gì mình được như gã này đấy.
Tôi đã nói rõ ràng chưa nào?
- Chắc rồi. - Ừ.
Tốt.
Giờ thì giúp tôi chôn thằng này đi nào.
Hay mấy người thích vô nhà đá hả?
Sẵn sàng chưa?
Có hai câu hỏi vẫn còn trong đầu tôi.
Thằng méo nào đã cứu tôi vậy?
Và tại sao lại làm thế?
Mời vào.
- Xin chào. - Chào.
Anh sao rồi?
Mấy ngày nay chúng tôi
thấy hơi lo cho anh đấy.
À, tôi... có vài khúc mắt trong đầu thôi mà.
Cô biết đấy, chuyện tào lao của mục sư ấy mà.
Nhưng chúng đã chết và bị đem chôn hết rồi.
Tốt, vì, anh biết đấy,
chúng tôi cần anh lắm.
Đi nào, cuộc họp hội đồng sắp bắt đầu rồi.
- Này Dora? - Hả?
Cô có bao giờ cảm thấy rằng
có ai đó đang theo dõi mình không?
Ý anh là những thiên thần bảo vệ ấy hả?
Ừ, nhưng không phải giống như chuyện cổ tích
với đôi cánh và mặc tã đâu, như thật ấy.
Tôi nghĩ những thiên thần bảo vệ có thể là người thật đấy.
Ai mà biết được chứ? Có lẽ anh là thiên thần của tôi, và
tôi là thiên thần của anh không chừng?
Chuyển sang tình hình tài chính...
Thậm chí khi Damien đã chết,
tôi cũng không thể nghĩ là chuyện này sẽ chấm dứt.
Do chi tiêu, sữa chữa và
do buổi cắm trại của lũ trẻ.
Chúng đã bị lạc trong một đêm đấy.
Chúng ta đang bị thâm hụt ngân sách nghiêm trong đấy.
Chuyện này sẽ đưa chúng ta
đến một giải pháp khả thi.
Bà Esther Strumble,
84 tuổi, góa chồng, không người thừa kế
và bà ta yếu lắm.
Mục sư, chúng tôi cần anh
thuyết phục bà ấy ủng hộ tài sản của mình cho nhà thờ.
Tôi à?
Gì chứ... sao lại là tôi?
À...
À, ừ...
vì đó là trách nhiệm của anh mà.
Nhưng anh đã nói, khi anh chấp nhận
làm việc ở đây, anh nói là khiến người ta quyên góp
chính là điểm mạnh của mình mà.
Chính xác.
Tôi mừng vì cô đã nhớ.
Đây là hồ sơ của bà ấy.
Bà Strumble sẽ gặp anh
lúc hai giờ đấy.
Tôi sẽ lên lầu và nghiên cứu cái này.
Tức là đi thẩm du và ngủ ấy mà.
Toàn bộ lý do mà tôi bỏ qua hết về tình trạng của anh ta
là vì anh ta là một người giỏi xin quyên góp đấy.
"tình trạng" à?
Được rồi... "sự lựa chọn"
Giáo hội của chúng ta cần số tiền đó.
Và... và nếu anh ta thất bại,
tất cả chúng ta đều biết sẽ đổ tội cho ai rồi.
Tôi kiệt sức rồi.
Dave làm tôi thức cả đêm hy vọng là cô hiểu ý tôi
Ừ.
Dave chắc hay lấn giường lắm.
Tôi ghét thế lắm.
Như kiểu "xin chào, hai chúng tôi ở đây nè".
Thế nên tôi đã nói với đội trưởng
Hóa ra Barlow đã tự tử.
- Không một lời nào về Damien cả. - Đúng thế.
Còn tôi chỉ nói là mình dính mấy cài này ở trung tâm thương mại.
- Ở đâu mà... - Anh biết tôi dính cái này ở đâu mà.
Chúa ơi... đó là anh cảnh sát dễ thương
mà tôi đã kể với cô ấy.
Ồ, anh ấy dễ thương thật.
Cô nên rủ anh ta đi chơi đi.
Cô biết sao không? Tôi nghĩ là mình sẽ thử thế.
Chào.
Dora phải không?
Anh biết không, tôi chỉ
tự hỏi là anh có muốn uống cà phê
với tôi
vào lúc khác không?
Không, cảm ơn.
Không sao.
Nhưng tôi sẽ rất vui nếu cô đồng ý đi ăn tối với tôi đấy.
Tuyệt thật.
Rồi sau đó mình có thể đi uống cà phê ha.
Ý tôi là, miễn là trước tám giờ
vì nếu tôi uống cà phê sau tám giờ
thì tôi sẽ thức tới sáng luôn.
Đừng bận tâm, anh biết không? Chúng ta sẽ giải quyết được thôi mà.
Không phải tôi đi ngủ lúc tám giờ đâu nha.
Mặc dù, thành thực mà nói, cũng có.
Nhưng không phải ngủ với anh đâu.
Không phải với anh đâu.
Ăn tối hả... Vâng.
Đi lối này thưa Mục sư.
Mùi thuốc và long não.
Tôi đã chưa được ngửi cái combo này từ khi gia đình tôi
thường bỏ tôi lại với Lorraine Bort
một bà già khó ưa sống cô độc đến cuối đời.
Chúa ơi, tôi ghét bà già này.
Này thằng còi kia.
Có ích chút xíu đi.
Lấy hột quẹt lại và nổi lửa lên em.
Gần hơn chút nào.
Tao đâu có cắn mày đâu.
Mục sư ơi?
Mục sư?
Anh không sao chứ?
Vâng.
Tôi chỉ hơi phân tâm chút xíu thôi.
Nhìn anh quen lắm. Chúng ta có gặp nhau chưa nhỉ?
Không, thưa bà Strumble,
bà lại nhầm nữa rồi.
Đây không phải là Mục sư Willis.
Đây là Mục sư Barlow.
Tôi biết mà, cô rảnh quá.
Người tôi có thể yếu,
nhưng tâm trí còn minh mẫn lắm.
Thế điều gì đưa anh đến đây thế hả Mục sư?
Nghe này, tôi chỉ định bàn chuyện thôi.
Nhà thờ đang cần tiền.
Và bà thì có.
Và chúng tôi muốn bà ủng hộ tài sản
bà có thể kí tên
ngay đây không?
Anh thẳng thắn ghê.
Tôi thích thế.
Chồng tôi cũng thế đấy.
Ồ.
Thế ông ta ngủm hồi nào vậy?
Ý tôi là qua đời ấy.
25 năm trước.
Anh biết không,
thậm chí anh còn giống ổng cả bề ngoài nữa.
Đẹp trai đó hả?
Anh cũng có khiếu hài hước như ổng nữa đó.
Ôi Chúa ơi.
Tôi nhớ Walter quá.
Thân thiện chút đi nào.
Châm lửa cho tôi đi.
À... bà ấy có được hút thuốc không?
Tôi cho phép rồi.
Gần vào nào.
Tao đâu có cắn mày đâu.
Tôi vừa mới nói chuyện điện thoại với bà Strumble.
Bà ta nói là anh chạy khỏi chỗ đó như dơi bay khỏi ổ ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.