ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Biên dịch: Phi Hùng
Có một truyền thuyết tồn tại trước khi chúng tôi biết đến văn minh.
Một vị ác thần to lớn và quyền năng
đến mức ăn cả một hành tinh để lấy nhiên liệu.
Ít người tin chuyện đó là thật
cho đến ngày chúng tôi nhìn thấy Unicron
bằng chính mắt mình.
Nhưng hắn không tự nhiên tìm đến hành tinh của chúng tôi.
Hắn muốn công nghệ vĩ đại nhất của chúng tôi,
chiếc Chìa khóa Thời không.
Và hắn đã phái tay sai mạnh nhất đến lấy nó về,
Scourge!
Địch đang thả thêm quân xuống.
Không còn an toàn được lâu đâu.
Có chìa khóa chưa?
Cậu phải giữ nó.
Giấu nó thật kỹ
để nó không bao giờ rơi vào tay của Unicron!
Nhưng Apelinq, chúng tôi có thể chiến đấu.
Không. Bảo vệ Chìa khóa Thời không mới là quan trọng nhất.
Đi. Dùng nó để thoát.
Còn anh sẽ làm gì?
Tôi sẽ cầm chân hắn.
Câu giờ cho các cậu.
Vậy tôi sẽ ở lại với anh.
Đây là cuộc chiến của tôi.
Nghe này, nếu Unicron lấy được chìa khóa,
hắn có thể mở cổng không thời gian
và hủy diệt vô số thế giới khác.
Giờ là lúc để cậu dẫn dắt quân Maximal,
Optimus Primal!
Thì ra ngươi là chiến binh vĩ đại nhất của hành tinh này.
Các ngươi có một hành tinh thật đẹp
dư đầy sự sống.
Ngon lành.
Chủ nhân của ta đói rồi.
Đưa cho ta Chìa khóa Thời không
và ngài ấy sẽ tha cho quê hương của các ngươi.
Bọn ta thà chết còn hơn để hắn tìm đến các hành tinh khác.
Vậy cứ như thế đi.
Lợi ích khi được làm đàn em của Unicron quyền năng.
Chúng chẳng biết khôn ra.
Ngươi chậm chân rồi, Scourge!
Chủ nhân của ngươi sẽ vĩnh viễn kẹt ở thiên hà này.
Không.
Sự hy sinh của anh ấy là lời thề của chúng ta.
Phải bảo vệ chìa khóa
bằng bất cứ giá nào.
Ngươi để chúng chạy thoát với chiếc Chìa khóa Thời không.
Lục soát toàn vũ trụ và tìm xem lũ Maximal đã đi đâu.
Khi nào lấy được chìa khóa, dùng nó đưa ta đến chỗ ngươi.
Vâng, thưa chúa tể.
Một khi ta có được chìa khóa, ta sẽ độc bá toàn cõi vũ trụ.
QUÁI THÚ TRỖI DẬY
Được rồi, cục cưng.
Đem tiền về cho anh nào.
Ngon lành rồi.
Phải vậy chứ.
Nào, Sonic! Ăn sáng được chưa?
Anh không phải quản gia, Kris!
Thôi mà. Trên sóng không được nhắc tên.
Em là Tails!
À, anh xin lỗi,
Kristopher Diaz ở 974 Đại lộ Wilson,
căn hộ 2-C, Brooklyn!
Không được gọi tên thật. Họ nghe lén đấy.
Chẳng có cơ quan bí mật nào để ý mình đâu, Tails!
Giờ thì lết ra mau, đồ ăn còn nóng đây.
Hơi cháy nhưng được cái nóng. Đây, mẹ ủi rồi đấy.
- Con ủi rồi mà. - Giống chảo trứng này không?
Ý mẹ là sao? Con chiên vậy... cho thấm gia vị.
Chán thật.
Ăn đi, em trai.
Em không thắng được Bowser!
Chào buổi sáng con luôn nha.
Uống hết nước và thuốc.
- Toàn bộ. - Vâng ạ.
Con đưa em đi được chứ?
Bệnh viện cũng tiện đường. Con rảnh mà.
Nếu cô quản lý ở đó
mà có nhắc tới hóa đơn
cứ...
nói là mình đang chuẩn bị.
Vâng ạ. Và sau hôm nay, con sẽ có thể giúp nhiều hơn.
Chúc con phỏng vấn may mắn.
Đừng quên cười khi họ đùa.
- Người da trắng thích kiểu chết tiệt đó. - Mẹ à, không nói bậy.
Đồng ý.
Nhớ là tối nay có lớp nên mẹ sẽ về muộn.
- Yêu. - Yêu mẹ.
Nhanh lên nào, mình còn phải vào thành phố nữa.
Khoan đã. Khoan đã.
Tay em lại đau à?
Không ạ, không có gì đâu.
Đưa anh xem.
Kris!
Nó sưng rồi kìa.
Các tế bào lưỡi liềm lại làm tắc mạch máu rồi.
Nó sưng bao lâu rồi?
Vài ngày.
Này, anh đã dặn rồi,
em phải kể cho anh biết chứ.
Một mình em chiến đấu hay là mình cùng nhau chiến đấu đây?
Cùng nhau.
Đội nhà?
Đội nhà.
Hai cái 10 đô. Đừng sờ hết cả xe như thế.
Ôi trời, không. Kris, anh đã dặn sao
khi anh của em ăn bận bảnh tỏn ra khỏi nhà hả?
Em cũng hết cách.
Rồi, sao cũng được. Này. Đây.
Bạn hiền.
Khi nào mới cho tôi tận dụng kỹ năng của cậu để kiếm tiền đây?
Nghe cái người không trả nổi tiền cáp nói kìa.
“Nghe cái người...”
Là tôi chọn không mua nhé.
Đó là cách tôi chống lại bản chất hút máu của tư bản hiện đại.
Chúc phỏng vấn may mắn với bộ vét bẩn đó.
Tôi đến đây.
Hay đấy, nhưng Ankylosaurus là khủng long bọc giáp.
Cảm ơn đã kiên nhẫn.
Thực tập sinh?
Tôi đã nhắn cho cô ba tin. Sao cô không gọi lại?
Tôi thấy nếu tôi dừng lại gọi điện, tôi sẽ còn muộn hơn.
Cảnh sát đang ở đây.
Họ triệt phá một vụ đấu giá nghệ thuật.
Chủ sở hữu tuyên bố mọi thứ đều là đồ thật
nhưng họ muốn hỏi ý kiến một người khác.
Được rồi.
Bức phác thảo da Vinci là thật.
Bức tranh là nhái.
Tranh thật đang ở Phòng tranh Quốc gia ở Luân Đôn!
Chiếc bình của La Mã!
Có giá, nhưng không đủ để cô nghỉ hưu.
Bảng văn tự Hy Lạp này ngon đấy,
nhưng là đồ giả.
Sao cô biết?
Thấy văn tự không? Chữ La tin.
Không hề tồn tại ở thời đại đó.
Hiểu rồi.
Các sĩ quan, tôi đã thẩm định xong.
Bức da Vinci là thật.
Xem nào, mày đến từ nơi nào đây?
Mày là gì thế?
- Khá thú vị, nhỉ? - Vâng.
Nó ở đâu ra vậy?
Họ vừa tìm được nó ở Sudan!
Mấy cha khảo cổ nói đó là Horus, thiên niên kỷ 5 trước Công nguyên, Nubia?
Biểu tượng này chắc chắn không phải chữ tượng hình.
Nếu thật sự nó là hàng độc như bên ngoài,
tôi sẽ được lên bài chính trên tạp chí Minerva!
Jillian?
Cả đội, bắt đầu thôi.
Rồi, nguyên tắc là gì nhỉ?
Anh em trước, bồ bịch sau.
“Đừng gây rắc rối.”
“Đừng đi tìm rắc rối.”
Nếu không bọn mình sẽ gặp rắc rối.
Em biết rồi.
Rồi, anh sẽ quay lại ngay.
Cậu Diaz?
Tôi biết chúng tôi thanh toán hóa đơn hơi chậm.
3 tháng. Cho đến khi cậu thanh toán hết nợ,
cậu không thể đưa em đến. Tôi nói rồi.
Tôi sẽ thanh toán mà. Tôi chỉ cần thêm chút thời gian.
Cậu có thể vào phòng cấp cứu.
Không nguy kịch thì họ không nhận.
- Cậu Diaz. - Nó mới 11 thôi.
Em tôi chỉ mới 11 tuổi.
Kris, mình đi thôi.
- Có chuyện gì vậy anh? - Lát anh nói. Nhé?
Nào. Ra khỏi đây rồi tính.
Ngồi xuống.
Và không được đi đâu.
Sau cuộc họp với luật sư của Simpson, Howard Weitzman...
- Anh cần gì? - Vâng.
Tôi có hẹn phỏng vấn với trưởng an ninh, ông Bishop!
Tôi là Noah Diaz!
- Hủy rồi. - Không, chắc là nhầm rồi.
Chính ông Bishop báo.
- Ông Bishop. - Này. Này.
Không sao đâu, Walker!
Tôi là Noah Diaz đây. Thưa ông, tôi nghĩ anh ấy nhầm.
- Anh ấy nói buổi phỏng vấn bị hủy. - Vì đúng là vậy.
Tại sao? Trên điện thoại ông nói tôi hoàn toàn phù hợp mà.
Ông nói buổi phỏng vấn chỉ là hình thức.
Đúng là thế cho đến khi chỉ huy cũ của cậu gọi cho tôi.
Nói cậu dũng cảm, có chuyên môn kỹ thuật vi tính, nhưng không đáng tin.
Không thể tin tưởng cậu.
Đầu của cậu luôn ở trên mây.
Tôi có thể giải thích mà.
Tôi còn phải lo cho gia đình. Em trai tôi...
Nghĩa vụ của cậu là lo cho Quân đội Hoa Kỳ!
Ông Bishop. Thưa ông.
Tôi là người chăm chỉ. Tôi chỉ...
Tôi thật sự cần nghỉ ngơi.
Nghe này, tôi không thể để người như cậu phá hoại sự nghiệp của tôi.
Người như tôi?
Ông có biết gì về tôi đâu.
Tôi biết cậu không biết làm việc nhóm.
No comments yet. Be the first to leave one.