ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tóm tắt
Margrethe Thormod. Giám đốc cơ quan di trú.
Biến khỏi đây!
Tôi nói cút!
Patrik Dahlqvist.
Tôi đã tìm được người thuê nhà mới. Một phụ nữ cùng cậu con trai.
Cô ấy đang gặp khó khăn.
Cậu muốn tớ trở thành ai?
- Cậu ấy. - Đừng chọn Agnes, cô ấy không tử tế.
Tôi có thai. Nhưng tôi đang tính phá thai.
- Tôi không được lên tiếng à? - Theo luật thì không.
- Các cháu nằm ở đâu cũng được. - Chú có con không?
- Đã từng có. - Họ chết rồi ạ?
- Margrethe Thormod đã ra lệnh trục xuất anh. - Tôi không giết bà ấy.
Bà ấy đã lên một chiếc xe màu đen.
Đội theo dõi mất dấu rồi. Bị kẹt xe.
- Xin chào? - Morgan Sonning à?
Tôi biết chuyện ông đã làm. Chúng ta cần gặp mặt.
- Yêu con. - Con cũng yêu bố.
- Tao phải lấy thằng đấy làm gương. - Ông biết tính Dimitri rồi.
Ê!
Tập bốn
Anh muốn gì?
- Tôi đã trông thấy xe ông. - Thì sao?
- Lúc ông đón bà ấy. - Đón ai?
Margrethe Thormod.
- Tôi không biết anh đang nói gì. - Bên ngoài quán rượu.
- Rất tiếc. - Tôi cần tiền, không thì tôi sẽ báo cảnh sát.
- Muốn nói với ai thì nói. Tôi lên xe đây. - Không!
Ông không được đi.
Cây cầu Phần bốn
- Anh ta có nói sẽ đi đâu không? - Không.
- Anh ta đến đây làm gì? - Anh ấy mượn máy tính của tôi.
Anh ấy cần lên mạng kiểm tra gì đó.
PC 14 921.
Xe Audi màu đen thuộc về Morgan Sonning. Ông ta sống ở Copenhagen này.
Tôi biết ngay anh ta biết gì đó về chiếc xe mà.
Ông ấy không có nhà. Ông ấy lái xe đi từ một giờ trước.
- Ông ấy có nói đi đâu không? - Không.
Một con Audi màu đen với biển số PC 14921.
- Xe của chồng bà? - Vâng.
Ông ấy có lái nó tầm 10:30 sáng ngày 28 không?
Sao lại bắt taxi? Có chuyện gì à?
Để sau đi. Em trả tiền được không?
Morgan Sonning? Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt, Malmö.
- Và cộng sự của tôi, Henrik Sabroe, cảnh sát Copenhagen. - Sao anh không lái xe về?
- Chúng tôi muốn hỏi ông vào ngày 28. - Anh vừa bị trấn lột.
- Em lấy ít tiền đi. - Trấn lột ư?
- Ông nghe tôi nói chưa? - Cô chờ một lát được không?
- Anh không sao, em vào trong lấy tiền trả cho taxi đi. - Tất nhiên rồi.
Chúng tôi muốn hỏi ông vào sáng ngày 28.
Được, tôi nghe rồi.
Làm việc ở chỗ các vị được không?
- Ông muốn chúng tôi dẫn về sở cảnh sát? - Vâng.
Sao ông không gọi cho cảnh sát?
Các vị sẽ làm gì nào, cử một xe đến xử lý à?
Có thể không. Vụ việc đó không được ưu tiên.
Chính xác. Cuộc gọi làm tôi có chút tò mò.
- Tò mò ư? - Vâng.
- Là anh ta đến đó? - Vâng, là hắn.
Hắn nghĩ đã nhìn thấy xe của tôi đón người tên là Margrethe bên ngoài một quán rượu.
Tôi chả biết hắn nói cái gì, và lúc tôi định bỏ đi...
Thì hắn rút ra một khẩu súng và lấy xe của tôi, ví tiền và di động nữa.
Xe của ông ở đâu vào sáng ngày 28?
- Trong một tiệm sửa xe. - Ở đâu?
- Ở Thụy Điển. - Ông lái đến tận Thụy Điển?
Đó là cửa hàng của em tôi. Tôi muốn giúp nó một chút.
- Ông đã ở đâu? - Vào ngày 28 à? Ở Hamburg, cùng vợ tôi.
Anh ta nói "Tôi biết chuyện ông đã làm" là có ý gì?
- Tôi chịu. Tôi chỉ tò mò thôi. - Ông không thể nói lúc ở nhà à?
Tôi sợ vợ tôi sẽ nghĩ tôi đã làm chuyện muốn giấu bà ấy.
- Chúng tôi cũng nghĩ vậy. - Vâng.
Nhưng đó là vấn đề của các vị, đúng không?
Hãy để lại tên và số điện thoại, tôi sẽ gọi lại sau
Sarah, cô ở chỗ quái nào vậy? Cô phải trông chừng con bé cơ mà.
Cô đang ở đâu?
Mọi thứ vẫn ổn đến khi chuyện này xảy ra.
- Đã có chuyện gì? - Chúng tôi đang chờ kết quả xét nghiệm.
- Con bé đã khỏe hơn. Sarah nói con bé đã khỏe. - Đúng vậy.
- Con bé đang đào thải thận ư? - Không thể nào.
Nhưng chúng tôi không rõ đã có chuyện gì. Khi nào biết, chúng tôi sẽ báo với ông.
Số lạ
- William, con bé đâu rồi? - Cô đã ở chỗ chết tiệt nào?
- Con bé đâu? - Cô phải trông chừng nó!
Em đã cố. Một tên điên xuất hiện... một tên hề.
- Leonora đâu? - Con bé... bị đầu độc.
Báo với họ, bảo họ con bé bị đầu độc!
Họ phải tìm ra chất độc và giúp con bé.
- Nghe thấy chưa? - Em nghe rồi.
Mày sai một thằng hề hạ độc con gái tao!
- Sao tao cứu nó bây giờ? - Tôi không biết...
Xin ông, William, tôi không hề động tới con gái ông.
Mày còn một cơ hội.
Tôi thề...
Thùng súng thì đúng. Nhưng gia đình ông thì không. William...
Tôi có hai đứa con gái mà.
- Chị dậy lâu chưa? - Một lúc rồi.
- Em không thích tỉnh dậy có một mình. - Chị chỉ ra đây thôi.
- Chú ấy đâu? - Đi làm. Chú ấy để lại lời nhắn.
"Chào buổi sáng. Đồ ăn trong tủ lạnh.
"Muốn ăn gì cứ lấy. Tối nay gặp lại. Ôm."
Chú ấy thật tốt bụng.
- Ta ở lại đây nhé? - Ta chỉ có thể tin tưởng ai nào?
- Hai chúng ta. - Chính xác.
Nếu có người gọi và nói "Tôi biết anh đã làm gì,"
mà anh lại đến gặp người đó, tức là anh có chuyện muốn giấu.
Giấu giếm đâu có nghĩa làm gì trái luật. Có khi chuyện đó chẳng liên quan gì đến ta.
- Biết đâu ông ta chơi gái. - Lời giải thích cho mọi chuyện của Jonas Mandrup.
Người ta ước tính 1/4 dân số Thụy Điển đã từng không chung thủy.
Ở Đan Mạch thì con số lớn hơn.
- Người dân hạnh phúc nhất thế giới cơ! - Điều đó không đúng.
Ông không thể đánh đồng thống kê ngoại tình với chỉ số hạnh phúc.
Tôi có thể đấy.
Xe của Morgan Sonning đã đỗ gần quán Grotten vào ngày 28. Thời gian trùng khớp.
Xe dán kính tối màu mới chán. Đã có lệnh truy tìm.
Vì Taariq có bằng lái do Thụy Điển cấp, nên phía họ đã được thông báo.
Tốt lắm!
- Tôi sẽ xác nhận chứng cứ ngoại phạm của Sonning. - Vậy chúng tôi kiểm tra tiệm sửa xe ở Thụy Điển.
Anh tôi đưa xe đến vào ngày 26 và lấy lại vào thứ Hai.
Chiếc xe được nhìn thấy ở Copenhagen vào sáng ngày 28.
Không phải.
Đây là hình ảnh từ máy quay ở Copenhagen, ngày 28.
- Tôi không biết nói sao. - Anh có bao nhiêu nhân viên?
Ba người. Nhưng chìa khóa được cất trong hộp.
Chỉ mình tôi biết mã số.
- Anh đã ở đâu vào ngày 28? - Chắc là ở đây.
À không.
Chúng tôi đến bệnh viện để kiểm tra đứa bé.
- Xe để bên ngoài đã sửa xong chưa? - Một vài thôi. Số còn lại phải đưa vào trong.
Xe của anh anh đã ở đó vào ngày 28 à?
- Chắc vậy. - Xe có ở đó hay không?
Chiếc xe đã sửa xong nên đúng thế, đúng là nó.
- Xin chào. Vui lòng cho tôi xem bằng lái. - Vâng.
Cám ơn.
- Đây là xe của anh? - Vâng.
- 911 à? - Là Porsche 911S cổ.
- Nửa cuối 1970 à? - Năm 1977.
Có người đã lấy xe ở đây và đến Copenhagen vào ngày 28.
Chỉ có mình Tobias Johansson biết mã số hộp đựng khóa à?
Vâng.
- Tại sao? Anh ấy không tin các anh à? - Cái đó cô phải hỏi anh ấy.
- Vậy không ai khác có thể lấy xe đi à? - Không ai khác ngoài Tobias.
- Muốn bán nó không? - Tôi không bán.
- Mua mất bao nhiêu? - Không mất tiền. Tôi đoạt được nó.
- Cô đoạt được ư? - Đúng.
- Như thế nào? - Nhờ thắng cược.
- Có người lấy chiếc xe này ra cược à? - David Leander. Chúng tôi học cùng học viện cảnh sát.
- Cá cược gì vậy? - Anh ấy cá tôi sẽ trượt.
Tôi cá mình sẽ đứng đầu khối. Đánh cược xe của anh ấy.
Khó tin thật! Đúng là đồ ngốc!
- Thế anh ta giờ ra sao? - Anh ấy là ủy viên cảnh sát ở Stockholm.
- Lillian gọi. Saga Norén, cảnh sát hạt, Malmö xin nghe. - Ta có rắc rối ở biên giới. Là Taariq Shirazi.
Chào Taariq.
Tôi đến rồi đây.
Đúng chứ?
Anh đã thả tôi. Họ sẽ giết tôi nếu tôi bị trả về.
- Anh phải giúp tôi lần nữa! - Được rồi.
Taariq, anh cần thả cô ấy ra, rồi chúng tôi sẽ giúp anh.
Tôi muốn xin tị nạn ở đây, ở Thụy Điển.
Ta có thể nghĩ cách, Taariq, không thành vấn đề.
- Có đúng không? - Anh không phải quay về Đan Mạch nữa.
- Có đúng không? - Đúng.
Không phải anh, tôi hỏi cô ấy. Tôi có thể ở lại à? Tôi sẽ không bị trả về à?
Đúng, anh có thể sống ở đây.
- Cô nói dối. - Không. Đấy là sự thật.
- Cô nói dối! - Không, Taariq. Đó là thật.
Cho tôi biết sự thật đi!
- Tôi sẽ bắn cô ta! - Taariq, không!
Cho tôi biết sự thật đi! Tôi sẽ bắn cô ta!
Thụy Điển đã ký hiệp ước dẫn độ với Đan Mạch.
Người phạm tội trộm cắp, sở hữu vũ khí và tống tiền sẽ chịu ít nhất năm năm tù giam.
Sau đó thì sao?
Sau khi thụ án xong, anh sẽ bị trục xuất.
- Taariq, không! Đừng! - Khoan!
- Đừng! - Không!
Lẽ ra chúng ta không nên thả anh ấy.
Anh ta không nhận ra mình đang bị lừa. Không trách các bạn.
Anh ấy biết sẽ bị trục xuất nên đã quyết định tự tử. Không phải tại chúng ta.
Nhưng tôi đã thả anh ấy. Ta đã cho anh ấy hy vọng để rồi đập tan nó.
Ta mà không thả tự do thì anh ấy có thể sẽ tìm cách tự tử trong tù.
- Nghe Saga đi. Không ai trách các bạn đâu. - Tôi vẫn cảm thấy có lỗi chết đi được!
Đó là suy nghĩ phản tác dụng. Sự việc đã xảy ra không thay đổi được.
Vẫn đầy nhảm nhí! Cả cái hệ thống này.
Một thanh niên chán nản, cùng các giá trị quan...
Tôi biết ai đã đánh tôi.
- Vậy ông thấy người đó là Christoffer. - Không. Nhưng còn có thể là ai nữa?
Một người khác.
Vậy vụ việc xảy ra đúng lúc họ chuyển đến chỉ là trùng hợp?
- Con trai ông đòi căn nhà đó. - Việc đó không liên quan.
Nhưng đúng thế, nó sẽ hòa hợp với nơi đây.
Nó sẽ tôn trọng mọi quy định.
Sao ông nghĩ Sofie và Christoffer bất tuân quy định?
Vậy bà không định đuổi họ à?
Không. Và đề nghị đó khiến tôi muốn đuổi ông đấy.
Chào.
- Có lời nào ông ấy nói là thật không? - Còn phải xem ông ấy nói gì.
Nơi này đã có nhiều rắc rối từ khi họ đến.
Vì những người như Theo coi họ là kẻ phá rối.
Tôi nghĩ ông nên nhắc nhở họ
phải có nghĩa vụ gì nếu họ muốn được chào đón ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.