ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Họ về rồi!
Oh, yeah!
Woo-hoo! Jim và Pam!
Puerto Rico thế nào? Có lãng mạn không?
- Rất lãng mạn. - Thật sự là thế.
Thật sự là thế.
Tôi thật hạnh phúc cho hai người.
Puerto Rico thật tuyệt vời.
Ôi trời. Tuần trăng mật thật tuyệt.
Chúng tôi gặp một cặp khác tại khu nghỉ dưỡng, Frank và Benny.
Chúng tôi ra ngoài với họ nhiều.
Frank và Beans.
Lúc nào cũng khiến cô ấy cười.
Frank và Beans.
Có ai ở đây không? Ai đây?
Tôi nghe có tiếng nói. Có ai ở đây không?
Yeah!
Có ai không?
Tôi không thể thấy bạn...
vì tôi bị mù.
Là Jim và Pam, Michael.
- Thật vậy ư? - Vâng.
Họ đã trở về sao?
- Pam. - Không.
Và Jim.
Chào, Michael.
Tôi đã chưa gặp anh kể từ lúc tai nạn khi tôi ngã...
Tôi ngã vào bể axit, mắt xuống trước.
Gã Mù.
Gã Mù McSqueezy.
Tôi miêu tả thế nào đây?
Một nhân vật tôi đã gặp ở hội thảo.
Việc không thể nhìn khiến ông ấy gặp rắc rối.
Mấy cô trong lớp nâng cao của tôi cực kỳ ghét ông ấy.
Vậy, cô có gì cho chúng tôi?
Một ít kẹo.
Gì nữa?
Vậy thôi.
Ồ, vì cô đã chi quá nhiều cho đám cưới.
Thật tốt khi trở về.
Biên dịch: Ladynard
Phần 6 - Tập 6: Người tình
Cuộc nói chuyện này sẽ liên quan đến hai vấn đề.
Chúng ta có lịch nói chuyện không?
Thứ nhất, không được để đồ lên bàn tôi.
Đó không phải chỗ để bút của anh.
Tôi không quan tâm họ thăng chức cậu cao thế nào.
Việc đó dẫn đến điều thứ hai.
Tôi sẽ không bao giờ chính thức mừng cậu lên chức.
Vậy nên tôi chỉ nói...
"Quắc" mừng nhé.
Trời đất, anh...
anh suy nghĩ thấu đáo quá. Dwight, cám ơn!
Không có gì.
Tôi để một thiết bị nghe lén vào trong bụng của Mallard.
Giờ tôi có thể theo dõi Jim, đặt bẫy Jim, hủy diệt Jim.
Như truyện cổ tích Bavarian.
Chỉ là lần này Mallard bảo vệ thằng nhóc sống sót.
Và tất nhiên, phiên bản lần này,
bạn sẽ phải quên toàn bộ sự mờ nhạt của Hoàng đế.
Tôi xin lỗi vì đã phiền anh những năm qua.
Đúng là con vịt đẹp trai.
Mallard.
Okay, tôi sẽ ra khỏi tầm mắt anh.
- Chào. - Chào.
Chúng tôi mang chút kẹo Puerto Rican về.
- Coco-Leche. Đúng cái tôi thích. - Tuyệt vời.
Vậy tôi sẽ để đây để mọi người có thể lấy.
Ôi, để tôi hỏi Michael trước.
Tôi nghĩ sẽ ổn thôi.
Tôi cũng nghĩ vậy nhưng để tôi hỏi đã.
Tuyệt.
Oops. Xin lỗi. Oops!
Gần đây tôi đã có người tình mới.
Chà, tuyệt vời, chúc mừng.
Cô gái may mắn đó là ai vậy?
Mẹ của Pam.
- Cái gì? - Mẹ Pam, Helene.
Nhớ chứ, từ đám cưới?
- Anh giỡn tôi thôi. - Về chuyện gì?
Anh không có ăn ngủ với mẹ Pam.
Oh, khá lâu đấy.
Bà ấy lái xe gì?
- Cô ấy lái Camry xanh. - Ôi, đ*t.
ghế có thể ngã ra tận đằng sau,
tận đằng sau đấy.
Ôi trời ơi!
Sao chứ?
Okay, không bao giờ được nói với Pam, và sau đó, thứ hai là...
Tốt. Một giao kèo. Một giao kèo.
Tôi định nói tối nay,
khi Helene và tôi mời Pam ăn tối.
Cậu ổn chứ?
Ôi Chúa!
- Này, Jim... - Không phải bây giờ, Toby. Chúa ơi!
- Jesus. - Ra khỏi đây đi, đồ đần.
Tôi đã làm gì?
Okay, hủy bỏ bữa tối nay.
Và làm ơn, vì tình nghĩa hai chúng ta,
đừng bao giờ...
một lần nào nữa...
gặp lại bà ấy nữa.
Tôi nghĩ cậu đã đánh giá thấp Pam.
Tôi nghĩ hơn tất cả, cô ấy muốn tôi hạnh phúc.
Không, Không phải hơn tất cả.
Okay. Tôi...
Tôi có cảm giác tốt với người mẹ. Đừng gọi bà ấy là "người mẹ."
Cô ấy ở ngay trên đường tôi về nhà.
Vậy anh đi đường khác đi!
Được rồi, tôi sẽ đi đường tắt.
Đề Pam buồn là điều cuối cùng tôi có thể làm trên đời này.
Okay. Vậy chúng ta ổn.
Yeah.
Cô có thể đổi đặt bàn từ bốn người xuống hai dùm tôi?
Chắc rồi, à mà em đặt kẹo lên đây được không?
Kẹo của Pam mang về từ Puerto Rico.
Chắc rồi. Cám ơn vì đã hỏi.
Pam, được rồi.
Ngon quá.
Frank và Beans!
Vậy, chúng ta tặng gì cho Michael?
Một chai rum hay đồng hồ báo thức vỏ sò?
Em biết không, hay là để cuối tuần chọn?
Là chai rum.
- Được rồi, chúng ta đi luôn nhé? - Em biết không?
Anh vẫn đang ngợp và cố bắt nhịp lại công việc.
Và anh biết Michael cũng vậy.
Vậy nên sao ta không chọn ngày khác ít bận rộn hơn nhỉ?
Đi nào, chỉ mất hai giây thôi.
Không, nó...
Ôi trời.
Thật tuyệt vời, tôi cảm giác như người Puerto Rico thật.
Michael, đặt bàn hoàn tất tại Botticelli.
Em đã đổi thành bàn hai người.
Erin, nhìn này.
- Hài quá. - Yeah.
Chà, Botticelli's. Nghe như dịp đặc biệt.
Ừ mà không, tôi gặp người vớ vẩn ấy mà.
Em không biết, em nghĩ Michael đang đi hẹn hò kìa.
- Không. - Yeah, em nghĩ sếp đang hẹn hò.
- Tôi không có. - Thôi nào.
Ah, anh nghĩ mình nên bỏ qua đi.
Vì rõ ràng ông ấy không muốn nói tới.
- Tôi không xứng đáng món quà này. - Có, anh có.
- Không, tôi không. - Anh cứ lấy con vẹt đi.
Okay, về làm việc nào.
Tôi sẽ chia tay cô ấy dù thế nào đi nữa.
Ôi không, vậy tệ quá.
Pam, chuyện phức tạp lắm.
Có rất nhiều biến động trong chuyện này.
Nghe phức tạp thật.
Vâng, nhưng em nghĩ, nếu sếp thực sự quý người đó.
Vậy thì sếp cứ nên xem tiến triển thế nào.
Cô muốn tôi được hạnh phúc không?
Tất nhiên rồi.
Vấn đề là cô ấy là... mẹ của người bạn thân.
Oh.
Hơn cả bạn thân.
Là đồng nghiệp.
Oh, em nhiều chuyện tí. Là ai vậy?
Là ai vậy ạ?
Là ai vậy, Michael?
Ai vậy?
Sẽ ổn mà.
Không, không.
Không. Ôi Chúa ơi!
Không!
Tôi biết cũng có hai khả năng xảy ra
nhưng tôi chưa bao giờ muốn cô ấy buồn.
Sếp trông căng thẳng quá. Sếp muốn em giúp sếp thư giãn không?
Okay.
Một cái trứng lăn trên đầu. Lòng đỏ thì chạy xuống dưới.
Lòng đỏ thì chạy xuống dưới.
Tốt quá.
Một con dao cắm vào lưng. Máu tuôn ra.
Ngủ với mẹ Pam. Đôi khi là ăn tối.
Máu thì tuôn ra. Máu thì tuôn ra.
Sếp biết không, em rất quý trọng việc
sếp đang hẹn hò với những người mẹ.
Em rất vui lòng giới thiệu sếp với mẹ em.
Sao mẹ có thể làm thế với con? Ông ấy là sếp của con.
Bao nhiêu lần con phàn nàn với mẹ về ông ấy rồi?
Không, con không có làm quá. Mẹ mất trí rồi!
Ai muốn socola nóng nào.
Cám ơn anh.
Vậy là, Dwight tặng anh một con vịt gỗ.
Anh tìm thấy thiết bị ghi âm trong đó.
Vậy nên, anh nghĩ chơi đùa chút cũng không sai.
Anh có thể khiến Dwight sống theo cốt truyện National Treasure.
Anh nên bực mình hơn đi. Giờ bà ấy cũng là mẹ anh đấy.
Mẹ anh ngủ với Michael Scott.
Andy, tôi có thể nói chuyện với anh một lúc không?
Chắc rồi, sếp Cá ngừ.
Dwight đã chọn NHẦM ngày để đặt một con Mallard gỗ trong phòng tôi.
Tôi có thể phục vụ gì anh?
Tôi cần lời khuyên của anh.
Tôi nghĩ nên chơi nhạc này vào sinh nhật Dwight.
Anh thấy sao?
- Điệu nhạc này là trò đùa. - Thật sao?
Anh nghĩ gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.