Just Go with It

Just Go with It

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

Just Go With It 2011 720p BluRay x264-Felony
കമന്ററി എഴുതിയത് ivy68

ടാഗുകൾ

BluRay
x264
720p
720
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2011-05-31
ഡൗൺലോഡുകൾ: 67
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: Yes

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2011 by ivy68. All right reserved.

Tớ rất vui khi cậu chọn bộ này, Veruca!

- Cậu đẹp lắm. - Các cậu nhỉ?

Các cậu ơi, tớ sắp lấy chồng rồi!

Có tấm voan mới được cưới.

- Nó đâu rồi nhỉ? - Chắc em để quên trên gác.

Đừng lo. Để chị lấy cho,

em gái.

Cô ta thật phiền toái.

Lại còn xấu xí nữa.

Trông cứ như Karl Malden ấy.

1 tiếng nữa là chị ta thành chị chồng tớ!

Biết làm sao đây?

Tớ phải ra điều kiện cho Danny.

Gặp gỡ gia đình đần độn của anh ta càng ít càng tốt.

Anh ta sẽ chịu chứ?

Danny không bao giờ từ chối tớ. Tin tớ đi, anh ta thuần lắm.

Thế tối qua chuyện với Eric thế nào?

Tớ bảo nếu anh ta muốn ngăn đám cưới lại,

thì phải nói ngay hoặc im lặng mãi mãi.

Thế anh ta nói sao?

Anh ta bảo sẽ không bao giờ lấy vợ và bảo tớ cứ lấy Danny đi.

Anh ta có tặng cậu quà cưới chứ?

- Đồ dâm dê! - Ừ.

Gọi là quà cưới cũng được.

Đồ tồi!

Tớ thề đó là lần cuối!

Phải!

Danny thật là ngọt ngào và chu đáo. Anh ta sẽ là bác sĩ tim mạch.

Tớ sẽ lấy anh ta và cả cái quả bí giữa mặt anh ta.

Bố mẹ anh ta cũng kinh khủng lắm!

Khi nào anh ở trên thì nhớ nhắm mắt lại!

Kẹp cả đùi vào!

Em rất tiếc.

Đó, đau chưa.

Đó chính là tôi, Danny Maccabee, 20 năm về trước. Thảm hại nhỉ?

Tôi đang uống rượu giải sầu,

thì 1 chuyện khá là thú vị xảy ra.

Em ơi xinh thế!

Chào Mami!

Em có biết thổi kèn không,

mà sao anh thấy có hứng thế!

Túi cô rơi kìa.

Để tôi ngồi yên 10 giây thôi có được không? Cảm ơn.

Tôi chỉ muốn nói túi cô bị rơi.

- Tôi xin lỗi. Tôi cứ tưởng... - Không sao.

Chắc chắn anh không gặp vợ mình

ở 1 nơi tạp nham thế này.

Chúng tôi gặp ở căn tin trường.

2 người kết hôn bao lâu rồi?

Tôi đang định nói thật, thật đấy.

Nhưng lại không muốn cô ấy biết tôi thảm bại thế nào,

nên tôi nói lái đi 1 chút.

Sáu năm.

Thế tối nay vợ anh đâu?

Lâu lắm mới có người hỏi câu đó.

- Thật là khủng khiếp. - Vợ tôi bảo tôi làm việc nhiều quá.

Chỉ muốn thỏa mãn cơn nghiện mua sắm của cô ấy thôi

và cả côcain.

Sao không bỏ cô ta?

Vì bọn trẻ.

14 đứa cả thảy.

Tôi thích nhận con nuôi, cứ nhận hết đứa này đến đứa khác.

Tội nghiệp anh.

Ra khỏi đây nhé?

Và thế là tôi nhận ra sức mạnh của nhẫn cưới.

Biểu tượng sự nhục nhã của tôi đã trở thành một công cụ để cưa gái.

Em đùa đấy à? Cái thằng đần này!

Tôi chuyển từ khoa tim mạch sang phẫu thuật thẩm mỹ,

sửa lại quả mũi to,

và chiếc nhẫn trở thành vật bất li thân của tôi.

Cứ tưởng sau khi cưới cô ta sẽ bớt lẳng lơ, ai ngờ...

Anh phải trao chiếc nhẫn này cho 1 trái tim chân thành.

Đây là 1 thời khắc tốt đẹp.

Ta nên ăn mừng nó ở đâu đó chứ nhỉ?

Được rồi, đi thôi. Về phòng em.

Đôi khi tôi cũng định ném cái nhẫn xuống biết.

Tôi biết đây là việc sai trái. Nhưng tôi không thể.

Nó là của quý của tôi.

Với lại, giả vờ có gia đình là cách hoàn hảo để chắc rằng

trái tim tôi sẽ không bị tan nát lần nữa.

Gì thế này?

Túi ngực.

Phụ nữ độn vào ngực,

cho to ra.

Tôi đâu có đặt hàng cái này.

Cái gì đây? Cứ như cái bình rót xi-rô của IHOP ấy. Chẳng biết là gì nữa.

Thôi nào. Cái này không phải cái này.

Không, thật đấy à?

Tôi chỉ muốn học hỏi thôi mà.

Nghe này, bác sĩ Maccabee không nhận mấy cái vú tầm thường này đâu.

Anh làm ơn lấy đúng cái tôi đặt

và bảo Omar giảm giá vì sự phiền phức này?

- Vâng, thưa cô. - Cảm ơn anh, Simon.

- Người hẹn lúc 4 giờ đến chưa? - Rồi.

Phòng 1, Kirsten Brant. Đừng cười nhé.

Tôi bị phẫu thuật hỏng.

Đáng lẽ phải nhận ra tên đó là lang băm. Phòng khám của hắn trông như nhà kho ấy.

Ra thế.

Có hỏi gì không?

Không, không. Xin hãy giúp tôi, bác sĩ.

Chắc rồi. Sửa từ đầu sẽ dễ hơn, nhưng...

Sao thế? Có vẻ cô còn hồ nghi.

Đâu có. Nghe nói anh là số 1, bác sĩ Maccabee ạ.

Điều đó thì tôi không biết, nhưng để khám xem nào.

Thả lỏng đi.

Thế là thả lỏng à?

Kéo xuống 1 chút nhé.

Thả ra. Lại về đúng chỗ cũ.

- Tôi xin lỗi. - Xin lỗi gì chứ?

Chúa ơi! Nó... lên tận đây.

Lên cao thật. Coi chừng đấy. Kẻo nó lên tận tóc.

Tôi không biết nữa, có khi tôi cứ để nguyên thế.

Nó làm người khác vui vẻ.

Không. Mà thật ra cô đến dự tiệc sinh nhật con tôi được không?

- Thế thì quá đáng rồi. - Tôi xin lỗi!

Để tôi ôm cô 1 cái. Đó là cái cô cần nhất. Ta sẽ sửa được thôi.

Chúa ơi! Được rồi, tôi phải... Tôi xin phép ra ngoài. Tôi xin lỗi.

- Eddie đã tới. - Em họ của tôi đấy.

Chúa ơi.

Lông mày dở chứng kìa. Tôi muốn tìm hiểu thêm.

Lát nữa cô rảnh không?

- Ồ, xin lỗi, anh không phải tuýp người của tôi. - Thế à.

Chúa ơi.

Không biết ai mới là tuýp người của cô, nhưng dù là ai thì

cũng không có cái mà tôi có dưới này đâu,

hiểu ý tôi chứ?

Đủ rồi, Eddie.

Cái đó được lắm đấy. Tôi biết vì chính tôi phẫu thuật mà.

Anh bơm dương vật à?

Phải.

Người ta làm thế thật à? Nực cười thế!

Hẹn gặp anh ngày 28, bác sĩ Maccabee!

Sao lại cho người ta biết em phẫu thuật hả?

Ở đây mà cũng phải giấu à? Em tưởng Katherine không biết chắc?

Katherine cũng ở trong phòng khi anh phẫu thuật. Cô ấy cầm kính lúp.

Đúng vậy. Cầm cả nhíp nữa.

Được lắm.

Có cơ hội thử nó chưa?

Em thử rồi. Có vài vết lõm. Không đùa đâu.

- Ừ. - Thế à?

Không phải với người. Mà với 1 hình nhân tự chế.

Chào Adon.

Danny! Tôi rất mừng khi anh tới!

- Khỏe không anh bạn? - Có mang theo Botox không?

Tôi không mang Botox. Mà đưa em họ tới, Eddie.

Rất vui được gặp anh, Eddie.

- Đây là tiệc Halloween à? - Em đùa đấy à?

Mới sửa thêm chút à?

1 chút thôi, điều chỉnh 1 tí.

Bảo dưỡng.

Tôi chỉ muốn tiếp tục cuộc chơi, Danny.

Tôi không cần thắng, chỉ muốn chơi 1 mình thôi.

Anh nên dừng lại thì hơn. Mặt còn cảm giác không?

Chỉ ở mỗi chỗ này thôi.

Từ lông mày trở xuống, chết hết.

Báo động ô tô đấy à?

- Anh ấy đang cười. - Ồ, được rồi.

Tôi muốn đến chỗ anh họ Danny của cậu, nhưng anh ấy không chịu làm.

Anh ấy không muốn dính líu vào.

Sẽ rất nguy hiểm. Với số lượng này... Anh phải giảm bớt đi.

Được rồi, thấy chưa? Không phả bây giờ chứ.

Adon! Adon, Adon, Adon!

Ariel bị đứt đầu gối. Khủng khiếp lắm.

Sao thế? Bình tĩnh. Em muốn anh làm sao?

- Nó bị chảy máu. - Để tôi khâu vết thương cho.

- Lấy túi giúp tôi? - Được rồi.

Bị ngã cầu thang hả?

Vâng.

Vấp phải cái gì à? Có cái ván trượt ở đó sao?

Không, cháu bị mất tập trung.

Cái gì làm cháu mất tập trung?

Một cô gái.

Một cô gái, được rồi. Mẹ cháu hả?

Không!

Bà ta trông được đấy chứ. Chỉ là mẹ kế thôi. Chẳng sao đâu.

Được rồi. Đây là thuốc gây tê. Kệ nó.

Đừng nghĩ đến nó. Nghĩ đến mặt cháu ấy. Tốt.

Tóc vàng, tóc nâu hay tóc đỏ?

Tóc vàng, rám nắng, cao, thân hình bốc lửa.

Ngực đẹp.

Còn muốn gây tê cái gì nữa không? Cháu có vẻ hơi lơ đãng đấy.

Không! Cháu không sao.

Cháu vẫn sống sót, mọi người ơi!

Làm tốt lắm, bác sĩ. Giỏi thật.

Nguyên nhân mất tập trung đây mà.

- Nguyên nhân gì? - Cậu bé bị phân tâm. Nên mới bị ngã.

Hóa ra là lỗi của tôi.

Phải. Chính sự gợi cảm của cô đã làm cậu bé ngã.

Chúc anh may mắn trên tòa, Wisengruber.

Wisengruber? Trên phim Gossip Girl người ta hay nói thế à?

Biết ngay 2 người sẽ hợp nhau mà!

Nhưng hãy cẩn thận, Palmer, mấy bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ này,

hành nghề thành thạo lắm đấy.

Được rồi, Adon. Được rồi.

Tôi không biết về phẫu thuật thẩm mỹ. Có phải lúc nào trông cũng rất giả tạo?

Còn tùy vào tay nghề bác sĩ. Tôi thì khá giỏi.

- Một vài bệnh nhân của tôi cũng ở đây đêm nay. - Thật à?

Thật đấy. Nhìn quanh xem có ai trông tử tế chút không.

Cô ta thì sao?

More Vietnamese subtitles for Just Go with It

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left