ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
BỒN TẮM THỜI GIAN
Vặn to lên đi!
Mở radio to lên giùm đi!
Tôi cần chút nhạc nhẽo. Cho thêm 500 đồng nhạc đi.
Ráng lên đi Boots. Chú mày còn 3 phút nữa thôi.
Mày làm được mà. Đừng quên mày đến đây vì cái gì nhé.
Không phải vì giảm cân đâu. Là để đổi cách sống đấy nhá.
Nick, ông anh có khách kìa.
Làm như đã tập nha.
Ngay và luôn đây Terry.
Gì thế anh bạn?
Ờ, thấy ngộ ghê.
Cái tên tiệm của anh đó.
Tôi giúp được gì đây?
Bono cứ mãi như vầy 3 ngày nay.
Nhìn tởm không chịu được.
Đem nó lên đây giùm.
Bono, Bono, nào.
Bono, lên đi!
Đừng có hét nó như thế.
Phải, được thôi. Nhờ anh giúp...
Tôi nhìn quanh xem...
Hình như tôi biết anh.
Tôi nhận ra anh rồi.
Anh là ca sĩ nhóm Chocolate Lipstick.
Mấy anh từng diễn ở Jam Shack vào tối thứ sáu.
Khốn nạn, anh bạn còn nhớ à?
Anh hát hay lắm đấy.
Ôi trời ạ, ông anh còn hát hò chứ?
Nghỉ rồi. Thời đó qua lâu rồi.
Ai chà, vậy giờ ông anh làm gì?
Ông anh moi lấy cứt chó ra cho chúng.
Hay lắm đó.
Chú em có chiếc BMW phải không?
Ừ, ông anh biết hay thế?
Chú mày cừ lắm.
Adam, Lou đây. Đừng gác máy nha.
Không phải chuyện tiền nong đâu. Là làm ra tiền đó.
Chỉ mày và tao thôi.
Anh, là em đây.
Em đã làm xong mọi thứ theo yêu cầu chó má của anh rồi.
Em đã dọn đi các thứ được dán miếng màu vàng
và để lại anh những thứ có miếng dán màu đỏ.
Có vài món trong buồng anh mà không ghi chú gì
thì em đã ném hết vào lò đốt rồi chôn ở sân sau.
Coi bộ đó là chuyện nên làm.
Cảm ơn anh đã đòi giữ cái chai nhựa trống trơn đó nhé.
Em đã định dùng nó để quất anh đó.
Dù gì thì em có để lại cho anh một thứ.
Tấm lòng của em đó.
À, còn chuyện nữa.
Cái TV tuy được dán miếng màu đỏ nhưng em đã lấy nó đi luôn.
Tạm biệt.
Chỉ cần giữ mình.
Hôm nay chưa ăn đòn. Cố dợt bài tập này nào.
Bật đèn lên đi Jake. Mở cửa sổ ra.
Đi ra ngoài chơi đi, trời ạ!
Sao cuối tuần mà cháu không ra ngoài chơi hả?
Cháu có gì để làm ở ngoài đâu, chú Adam?
Sao chú biết được. Thì làm cái gì đó nó thiệt ấy.
Nộp đơn xin việc. Hay là thử thi vào Đại học đi.
Cháu chịu. Nghe cao siêu quá.
Không thích gì thì về ở với má cháu đi.
Không được. Bả về ở với bồ mới rồi.
Cháu sẽ không thèm đến gần chỗ đó nữa là.
Cô ấy đến ở với hắn hả?
Vâng, với cái ông làm thú giả đó.
Tay nhồi thú giả đang "nhồi" vào má cháu.
Trời, Kelly ạ.
Bà ấy là em chú mà. Lâu lâu chú phải gọi hỏi thăm chứ.
Trái lại cô ấy phải hỏi thăm chú đấy. Chưa hề nghĩ đến phải không?
Phải. Lý thú đấy.
Này chú, cháu phải hầu tòa trong vài phút nữa.
- Nhỡ nó là cháu coi như tiêu. - Sao cháu cứ phí thời giờ...
với cái thứ đời ảo vớ vẩn đó?
Nhìn cháu đi. Tự giam mình. Giam từ tuần trước cơ.
Thì cháu là tù nhân mà. Người ta gọi đó là "bóc lịch".
Chẳng lẽ cháu không thể là chiến binh hay là pháp sư
hay là con thủy quái hay là thứ kinh dị như thế?
Không. Ai cũng phải chọn cho mình một cuộc sống riêng.
Nếu chú phá hỏng nó, thì chú phải trả giá thôi.
Cháu 20 tuổi rồi mà vẫn chưa chọn được cuộc sống đàng hoàng.
Việc gì chú phải xoắn? Chuyện gì thế?
Không rõ cháu biết chưa chứ Lily dọn ra ngoài rồi đó.
Phải vì thế mà đồ đạc tứ tung cả lên?
Ờ hơ.
Chú làm gì không phải rồi?
Chú chả làm gì hết.
Phim chỉ dành cho người từ 18 tuổi trở lên.
Phim có lời thoại dung tục. Cần cân nhắc trước khi xem.
Khốn kiếp!
Bạn biết tôi là kẻ mơ mộng
Nhưng tôi là người lương thiện
Tôi phải chạy ngẩng cao đầu
để trở về nhà không bị sỉ nhục. Mọi việc có lúc đúng có lúc sai...
Hãy nghe bản nhạc này và bạn sẽ không thấy cô độc nữa.
Tôi đang trên đường trở về đây
hỡi mái nhà yêu thương!
Đêm nay là đêm tôi đang trên đường trở về
mái nhà yêu thương ơi!
Ngay trong bầy sóc đồng,
con đực nào mà không có bạn tình thì cũng sẽ bị làm cho bẽ mặt.
A lô.
Cái gì?
Bỏ mịa!
Ê, Adam.
- Có chuyện gì vậy? - Chào.
Anh ổn chứ?
- Chào, Courtney. - Anh khỏe không?
- Rất vui được gặp chị. - Anh cũng vậy.
- Vâng. - Không có ở đây.
Lâu quá hả.
Ừ. Anh biết đó...
Công việc chộn rộn quá...
Tôi biết mà. Gọi anh mấy lần có được đâu.
Phải, phải.
Rất là rất bận.
Cậu có cho đây là chuyện nghiêm trọng
hay cũng chỉ là một trong những trò vớ vẩn của nó?
Mình chả biết nữa.
Ai mà lường được thằng Lou đâu.
À này, Adam, bạn gái anh sao rồi?
Ồ, chán kinh.
Vậy à.
Cũng có lúc vui chứ hả.
Chào mọi người. Tôi là bác sĩ Jeff. Lou đang nghỉ ngơi.
Anh ấy chối bỏ đó là vụ tự tử. Xét về sức khỏe thì anh ấy ổn.
Theo luật thì chúng tôi không thể giữ anh ấy lại.
Nhưng chúng tôi khuyên quý vị trông chừng anh ấy vài ngày.
Anh ấy có gia đình chứ?
Cả nhà Lou đều ghét bỏ cậu ấy.
Vậy chỉ còn trông cậy vào mấy vị, bè bạn thôi.
Các vị là bạn anh ta chứ?
Một thằng bạn khốn kiếp.
Mà là bạn thân mới chết chứ.
Phải.
Ừ.
Mời bác sĩ Jefferies lại phòng X quang.
Lou kìa. Việc gì mà nó phải làm thế chứ?
Vì sao chứ? Ý tớ là thử lên một danh sách lý do xem.
Hắn nghiện rượu, hắn đã ly dị.
Vợ thì bỏ đi với một gã trai người Jamaica.
Hắn cứ thất bại trong từng phi vụ kiếm tiền.
Hắn đang nợ nần chồng chất.
Hắn hận má hắn.
Hắn hận bản thân mình. Hắn hận mọi người.
Hắn bị rối loạn cương dương.
Hắn mắc chứng hôi miệng.
Hắn có hòn dái bị hư.
Hả?
Hắn kể là một hòn đã bị thối...
Vậy sao?
...như quả nho thối ý.
Có phải đó là tiền vệ đội Bears
bị té dập dái ở sân bóng?
- Phải đó. - Ừ.
- Phải, phải. - Hồi năm 1982 đúng không? Phải đó.Phải đó.
Nhưng rồi sau đó hắn đã hồi phục được.
Mạnh hơn bao giờ hết.
Khốn thiệt á.
Nhưng tớ không biết một chuyện ở Lou.
- Nó tuồng như là... - Không.
Như thể là trong mình hắn chất chứa sự hành hạ.
Chó má tụi mày.
- Ôi kìa. - Ê!
- Cậu ấy kìa. - Chào nha.
Tao nghe rõ mồn mộn tụi mày nói gì đấy.
Xem ai thức dậy nè. Sao hả ông bạn?
- Ê này. - Ê ông bạn.
Sao rồi hả?
Mày trông giống thằng bạn Nick của tao.
Còn mày thì giống thằng Adam bạn tao.
Nhưng tụi bây chả phải hai thằng đó vì khi
tao gọi đi gọi lại cho bọn nó,
mà bọn chúng nó chả thèm trả lời.
Bảo này, thằng quấy quả.
Tao và Nick có một chút bất ngờ cho mày đấy.
Một thứ đặc trưng mà tụi mình không thể bỏ qua.
Thôi đi tụi mày.
- Mày không tò mò gì sao? - Không!
Tao đếch cố tự tử đâu.
Nếu tao muốn tự tử, thì tao đã chết má nó rồi.
Tao mà tự xử thì thôi rồi.
Một phát vào chim thôi.
Tao mừng là mày không làm thế.
Dù sao gặp tụi mày là vui rồi.
Thế, tò mò chút coi, là bất ngờ gì?
Nói hắn đi.
Ko-di-ak...
...Valley.
Làm đếch gì có!
- Phải đó, ngài ạ. - Ừ.
Đệt, thung lũng K hả? Đã quá đi!
- Phải đó, ngài ạ. - Chiến thôi!
Đệt, bọn mình sẽ trượt tuyết. Bọn mình sẽ quậy cho đã.
Qua đêm ở Chimney Point
với một chai Scotch để quên trời quên đất. Ui đã!
Nhưng bọn mày bao hết cho vụ này chứ?
- Tất nhiên. - Ừ.
Vậy đi luôn tối nay đi.
No comments yet. Be the first to leave one.