ആദ്യത്തെ 179 വരികൾ.
Thực hiện phụ đề bởi MỘTMÌNHTAO
Cô rất lấy làm tiếc, Skye à.
Khối u vẫn không có phản ứng với phương pháp điều trị.
Sớm thôi, cháu sẽ thấy mình trở nên yếu hẳn đi,
và khả năng vận động của cháu sẽ rất hạn chế.
Cô nghĩ cháu nên chuẩn bị tinh thần trong khoảng thời gian còn lại đi.
Được thứ này thì phải mất thứ khác thôi.
What's eating Calvin? Calvin đang bị bệnh gì vậy bố?
Nó sẽ có kết quả xét nghiệm vào ngày mai.
Nãy tôi thấy cô đang chọn mua kính mắt.
Đúng vậy.
Sao mấy tên phi công lúc nào cũng nghĩ họ như là ngôi sao nhạc rock vậy nhỉ?
Nghe đồn hắn còn đeo kính khi ngủ nữa cơ. Cô thử thả thính hắn xem.
Hắn không phải gu của tôi.
Gái à, tôi bắt đầu tin rằng cô chẳng có cái gu nào rồi đấy.
- Quý cô xinh đẹp, có cần đi nhờ không? - Không, cảm ơn nhé.
Xin lỗi về con trai tôi nhé, nó bị bất lực.
Này, tôi đang nói thằn con thứ của tôi cơ, còn thằn này dễ thương lắm.
Được rồi đấy bố.
Cám ơn sự chia sẻ của bạn, Ann.
Được rồi mọi người, sao chúng ta không thử làm bài tập nhỏ nhỉ.
Được rồi, thư giản đi. Có phải là bài thi đâu mà.
Của cậu đây.
Được rồi, hãy làm một danh sách.
Một danh sách về những thứ mà các bạn muốn làm.
Được chứ? Cứ để trí tưởng tượng của các bạn phát huy đi nào.
Nếu các bạn muốn leo Everest, cứ nghĩ thế.
và ghi nào lại.
Nếu tôi muốn đi cướp ngân hàng thì sao?
Cháu không thể nói là cháu ủng hộ việc đó,
nhưng bác cứ thoải mái ghi lại đi. Cháu biết một luật sư giỏi lắm.
Cứ thoải mái mà truyền cảm hứng cho nhau được chứ?
Hãy giúp đỡ lẫn nhau.
Rất vui khi thấy em lại tham gia cùng, Skye.
Anh biết mà, Dan. Em sẽ dự đám tang của mình còn trễ nữa mà.
Được rồi, em luôn được chào đón ở đây
nhưng em mà cư xử như tuần trước,
Thì anh buộc phải mời em đi về đấy.
Em sẽ dành phiếu bé ngoan luôn.
Được rồi.
Cậu là người mới.
Tớ Skye.
Calvin.
Vậy cậu đang làm gì ở đây vậy, Calvin?
Đến nghe mấy bài tập vớ vẩn về leo núi và mấy thứ vớ vẩn khác à?
Nói vậy cũng đúng.
Muốn chép của tớ không?
Tớ có chép được một ít khi hỗ trợ theo nhóm.
Cậu bị gì vậy?
Xin lỗi,mặt... cậu. Tớ...
Chỉ là đá lông nheo thôi, đồ đầu đất.
Hết giờ chơi rồi, tập trung vào việc chính đi.
Giờ thì sao?
Tớ không biết phải viết cái gì?
Viết đại đi. Có ai bận tâm đâu.
Cậu sắp chết rồi mà, nhớ không?
Chỉ đừng viết mấy câu sáo rỗng như là
"Bơi với cá heo".
Và cũng đừng viết là "Disneyland".
Tớ từng đến Disneyland rồi, như shit vậy.
Với lại, ở đó như là, có 1,000 đứa nhóc sắp chết vậy,
vậy nên chẳng có ai coi cậu quan trọng hay đặc biệt gì đâu.
Kể cả chuột Mickey, việc đó chẳng liên quan gì đến nó cả, cậu hiểu không?
Cậu có bạn gái chưa?
- Hm? - Bạn trai chăng?
Không.
Phải có ai mà cậu thích chứ, hm?
Người mà cậu nghĩ về họ
- khi cậu đang quay... - Chúa ơi!
- Sao chứ? - Cậu có thể để tớ yên được không?
- Chỉ cần nói tên của cô ta ra thôi, tên đầu đất này. - Đừng gọi tớ như vậy.
Xin lỗi nhé.
Xin lỗi vì khiến cậu bị tổn thương,
Nhiều khi nóng giận khiến tớ mất kiểm soát.
Thật bất công, lẽ ra tớ phải còn cả cuộc đời ở phía trước.
Tớ đang giỡn cậu đấy, đưa nó đây.
Đây sẽ là khởi đầu.
Hỏi được tên cô ấy trong một buổi hẹn hò.
- Mọi người hôm nay tuyệt lắm. - Gặp lại cậu sau nhé, Calvin.
- Cám ơn cậu, Dan. - Cám ơn mọi người một lần nữa.
Tuyệt lắm.
- Chào bố. Bố thấy thế nào rồi? - Vẫn bị ung thư thôi.
Biết rồi, tôi hiểu mà. Đây là liệu pháp nhóm chữa trị về mặt tinh thần.
Tôi biết đây không phải là tà thuật gì đâu.
Ôi thôi nào.
Mày đang giết tao đấy!
Này, Calvin. Giúp lấy cô gái tội nghiệp này với!
Tớ sẽ trễ làm mất.
Thôi nào. Mất có vài giây thôi mà.
Cậu chỉ cần, đẩy vài cái hoặc thử cách gì khác thôi mà.
Không phải vậy.
Thôi nào, cho cái tủ đó biết lễ độ đi nào.
- Ow! - Yay! Hay lắm, Calvin!
Muốn một miếng không?
Tệ nhỉ.
Bọn big "C".
Chúng chạy mất khỏi bang này vì tớ, còn cậu thì sao?
Tớ phải đi đây.
Hey.
Hey, cậu làm rớt này.
Tôi tưởng tôi đang cảm thấy gì bất thường.
Cậu chẳng bị sao cả, Calvin.
Tôi không biết còn bao nhiêu cách để nói cho cậu hiểu điều đó.
Thế còn những triệu chứng của tôi thì sao?
Cậu nói rằng cậu cảm thấy đau, khó chịu,
và tôi tin cậu,
nhưng đó vẫn chưa tới mức là bị ung thư.
Được rồi, thế còn cái nhọt của tôi thì sao.
Kích cỡ nó vẫn y chang tuần trước.
Vậy ông nên làm thêm vài xét nghiệm nữa đi, để cho chắc.
Không cần phải xét nghiệm nữa.
Vấn đề sức khỏe của cậu không phải là về thể chất.
Tôi tưởng việc gửi cậu đến nhóm chữa trị tâm lý kia,
sẽ thay đổi quan điểm sống của cậu.
Tôi đâu có bịa ra chuyện này.
Được rồi?
- Calvin... - Tôi không phải là kẻ bị thần kinh.
Sổ ghi triệu chứng của cậu đây.
- Này. - Oh.
Có phải là cậu không nhỉ? Đi cùng với bố và anh trai?
Mm-hm.
Xin lỗi về chuyện đó nhé.
Tớ hiểu mà.
Tớ có tới bốn người anh lận.
- Sống ở tận Ohio. - Hay đấy.
Cậu hình như chưa tới Ohio bao giờ thì phải.
Tớ ít đi xa lắm.
Cậu làm việc ở sân bay mà.
- Tớ chưa từng bay bao giờ hết. - Cái gì? Thật ư?
Làm sao được chứ?
Ôi, cậu đang làm nhục ngành hàng không đấy.
Vậy cậu đang viết gì trong đó thế?
Ờ mấy thứ vớ vẩn ấy mà.
Nghe giống mấy cuốn sách bán chạy vậy.
Calvin Lewis xin hãy đến quầy tiếp tân
- Là tớ đấy. - Vậy cậu nên đi thôi.
Tớ là Izzy.
- Um... - Um...
OK.
Gặp cậu sau nhé.
Chào, Tôi là Calvin Lewis.
- Chào, Calvin! - Chào.
- Chào cậu. - Cậu đang làm gì ở đây vậy?
Hôm bữa cậu làm rớt cái này.
Ơ, cậu đã có cái khác rồi à?
Bộ cậu không phải đi học hay làm gì sao?
Xe cậu đây hả?
- Wow. - Đúng vậy.
- Tớ lái một vòng được không? - Không.
- Một vòng thôi mà? - Không được.
Tớ là kẻ sắp chết đây này.
Được rồi, nó không được thiết kế cho dân thường...
Dân thường ư? Ôi thôi nào tớ sẽ không kiện cậu đâu.
- Thề luôn và tớ sẽ... - Skye.
Vậy cậu là một trong mấy kẻ
thường lái tông và làm bể đồ của người khác.
Không.
Cậu có bao giờ xem hành lý của người khác chưa?
Thứ dị nhất cậu từng thấy là gì?
Tớ cá là cậu đã thấy mấy thứ tởm lợm phải không?
Kể đi, cậu có thể kể cho tớ nghe. Tớ giữ bí mật giỏi lắm.
- Sắp tới ca của tớ rồi... - Ồ, tuyệt quá. Tớ sẽ đi cùng cậu.
Sao cơ? Không, tớ...
Đó là con cá vàng sao?
Đúng vậy, nó ở đây vì cậu đấy.
Đây là Boris.
Nhưng cậu có thể gọi nó là gì cũng được.
vì cậu biết trí nhớ ba giây của nó rồi đấy.
Ôi chúa ơi. Um...
Sao cậu đến đây?
Trí nhớ cậu chẳng khác gì Boris. Tớ ở đây là để trả thẻ ID cho cậu.
OK. Cám ơn nhé.
Um... Giờ thì cậu đi được chưa?
Ừ thì cũng được thôi.
Được rồi, xin lỗi vì lỗ mãng nhé?
Nhưng đó là con người tớ.
Nhưng nếu muốn đuổi được Mị đây
thì hãy dũng cảm lên đi.
Tinh hoàn của cậu đâu bị ung thư đúng không Vì nếu có
No comments yet. Be the first to leave one.