ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Sao anh không gõ cửa?
Vivian, anh sẽ ở đây đến chủ nhật. Anh muốn cùng em tận hưởng tuần này.
Cái quỷ gì vậy!
Vui lòng mang lên ít sâm banh và dâu tây nhé.
Ả RƯỢU VANG ÚC
Vivian em đồng ý chứ?
Phải.
Đồng ý.
Anh sẽ đi suốt ngày.
Tỉnh đi, Natalie. Chỉ là phim thôi!
Mặc kệ bọn đàn ông đi.
Dẹp chuyện yêu đương đi.
Ngoài đời, phụ nữ như chúng ta không có diễm phúc đó đâu.
Tại sao?
Nhìn vào gương xem. Ta đâu phải nhà Julia Robert.
Tại sao không?
Nụ cười của cô ta đáng cả triệu đô.
Những lọn tóc thì đẹp tuyệt trần.
Đúng là có thể cô ấy quên tẩy ria mép,
nhưng cô ấy làm quái gì có ria mép.
Chỗ này của cô ấy rất mảnh.
Họ không làm phim về phụ nữ như chúng ta.
- Biết lý do chứ? - Tại sao?
Vì phim sẽ buồn lắm.
Họ phải rắc thuốc chống trầm cảm lên bắp rang
không thì khán giả tự sát hết.
Natalie này, đời không như cổ tích. Không có kết thúc có hậu đâu.
- Kết thúc sẽ luôn có hậu. - Không đâu con yêu.
Có thể ai đó sẽ lấy con, cốt để xin visa.
25 NĂM SAU
KIẾN TRÚC
Baxter, ta cần những thứ này.
Baxter?
Lăn sang một bên đi. Giả chết nào.
Lại đây.
Chào buổi sáng, hôn Mommy nhé?
Baxter?
Chào, Danny.
Cô nào đó gắn lời yêu đương vào cửa nhà tôi
"Gửi D. Bé Bự."
Chắc từ một trong đám con gái luôn tơ tưởng anh.
Ừ được rồi, tôi sẽ đưa cho thư ký lo.
- Cảm ơn. - Ồ, anh có bí mật à?
- Chặn xe đẩy lại! - Gì chứ?
- Lấy thân cô chặn nó lại! - Tôi ư?
- Làm đi! - Không được
- Cái xe đó giá trị lắm! - tôi không thể!
Chặn nó lại!
Cơ thể cô vững như tường thành vậy.
Ừ rồi. Cảm ơn.
Bọn đàn ông đều nói thế.
KIẾN TRÚC LANGLEY & BYRON
Này Nat?
Giúp tôi vứt nó đi. Tôi bận quá.
Tôi cũng hơi bận,
nhưng được thôi.
Natalie, máy in 3D hỏng rồi.
Gọi kỹ thuật viên đi.
Donna, cô biết cô là phụ trách văn phòng mà?
Biết chứ. Nói anh ta là bật nó còn chẳng lên nữa.
Cô là nhất.
Chào buổi sáng, Whit.
Chào buổi sáng nhé sếp.
- Anh ấy đến chưa? - Chưa.
Cô sẽ làm hỏng bài nói của Lewis sáng nay.
Không biết tôi sẵn sàng chưa, nhưng...
ôi không, tôi chưa...
- Hay là đừng... - Đừng nói nữa, anh ấy kìa.
Khác hàng mới của ta sao?
Sao mà bảnh trai vậy?
Như tài tử điện ảnh vậy!
Thật nhìn muốn say nắng luôn.
Tôi không muốn huyết sáo ghẹo, nhưng tôi muốn thử...
Các cô, đừng ghẹo trai trong văn phòng này.
Hiểu chứ, tôi cấm đấy.
Cô sắp thuyết trình phải không?
Tôi lo quá.
Có ai mà thèm quan tâm đến chuyện nhà để xe chứ.
Này đừng có rút lui. Ý tưởng đó hay mà.
Không chắc nữa, hễ cứ vào phòng phòng họp lớn là
người ta ngắt lời tôi, tôi chẳng nói rõ ý được,
ai cũng chỉ xem tôi là ả bưng cà phê.
Thế là không công bằng, tôi còn biết bưng donut nữa mà.
Hay là tôi chỉ nên viết mail thôi.
Ừ, cô đúng đấy, gửi mail thôi cũng được.
Ý tưởng hay đấy, vấy cô cứ ngồi xuống,
khỏi vào phòng họp lớn làm gì,
khỏi trình bày những nỗ lực của cô.
Vì sẽ tệ lắm, đúng không?
- Josh! - Cô làm việc rất tuyệt, ai cũng mến,
cô sẽ được tăng lương...
được mọi người kính trọng.
Ai cũng sẽ nhìn cô, "Wow, Natalie,
chúng tôi thích ý tưởng của cô!
Chúng tôi sẽ giao cô toàn bộ tiền trên đời!"
Josh, thôi giả điên đi nào!
Cô là nhà thiết kế cứng nhất công ty này.
Trời, người ta nghe kìa!
Natalie?
Rốt cuộc cô tham gia cuộc họp chuyên môn không?
Có, ừm... Có, tôi sẽ tham gia, xin lỗi.
Đánh trận đi Nat.
Xin lỗi, cho tôi qua.
Ồ, cảm ơn cưng.
Ồ không, ly của tôi...
Ôi trời ơi.
Ai lại bỏ kem tươi vào cà phê chứ?
Nhờ cô đổi nhé? Lấy cà phê thường , cảm ơn.
Tôi không phải trợ lý...
Kiến trúc sư.
Ừ... Nhưng, ừm...
Tôi có tinh thần đồng đội...
vậy nên tôi sẽ vui lòng lấy hộ anh ly khác.
Tuyệt lắm.
Tôi sẽ trở lại ngay.
Cô gì ơi, yo?
Yo?
Rớt kính này. Cầm đi.
- Của cô đây. - Cảm ơn.
Ối, sắc đẹp cô làm tôi lóa mắt.
Có muốn...
Ối xin lỗi nhé.
Nói thật, tôi vốn không mong mỏi sẽ thành cây đinh của cuộc họp đâu.
Thì tôi có giỏi giang gì đâu.
Nếu tôi gặp một ngươi như anh ta,
thì tôi cũng chỉ là ả vô hình thôi.
Ý cô là sao?
Thì một người đẹp trai, sống thoải mái.
Tôi cũng đẹp trai và ta đang đi cùng này.
Tôi sống thoải mái này.
Thật mà. Tôi có chiếc xe lai này.
Ừ, biết rồi mà.
Anh hiểu ý tôi mà.
Thoải mái là siêu giàu ấy,
là siêu thành công và siêu ngông.
Và với người như thế, tôi hoàn toàn vô hình, hiểu không?
Ừ, hiểu rồi mà.
Này, nếu anh ta để ý cô
thì cô cũng chẳng thể nào biết đâu.
Ý anh là sao?
Ý tôi là... cô mù trước tình yêu, cô chẳng nhận ra được tình yêu.
- Ttôi đâu có thế... - Thật mà.
Tôi chẳng cần tình yêu.
Cô vừa phá đám cặp kia, xém nửa là nhen nhóm được rồi.
Chỉ tí ti nữa là họ thành đôi,
họ có một tia lửa tình,
thế mà cô chen vào, khuỳnh vai ra cứ như là hậu vệ cản phá.
Thôi cư xử như tên ngốc được không?
- Anh dang tập tạ à? - Ừ, có chút chút.
- Hơi cứng đấy. - Tôi tập để có múi bụng mà.
Này, Whitney, lấy giúp tôi cái... này Whit?
Whit?
Ờm... Cô có thể thôi xem phim điện ảnh siêu dài trong công ty
và làm việc của cô, là giúp tôi ấy?
Rồi rồi, được.
Phim chỉ còn chừng 43 phút nữa thôi,
hết phim thì tôi sẽ giúp cô, nhé.
Không biết đoạn kết họ có thành đôi không?
Nó kết thúc như mấy phim hài kịch lãng xẹt khác thôi.
Cô gái chịu lấy chàng trai, và chuyện đó khiến họ hạnh phúc.
Vậy có gì sai chứ?
Cô ta nên hạnh phúc vì những điều khác nữa,
ví dụ một sự nghiệp mỹ mãn mà cô ấy cất công gầy dựng.
Này, đây là phim hài lãng mạn mà.
Phim hay nhất nữa.
Đúng là đời rất buồn.
Tôi cố thức dậy với nụ cười trên môi nhưng hễ mở tin tức lên xem là...
Sau đó tôi mở Sweet Home, Alabama và vui lên…
Cô xem phim đó chưa?
Đúng là tuyệt phẩm đấy.
Tuyệt phẩm rác rưỡi thì có.
Whitney, phim ảnh chỉ là lừa dối, gắn kèm nhạc pop dở tệ.
Tôi thích mấy bài đấy. Và phim chẳng lừa ai cả.
Có, rặt lừa dối.
Diễn viên mới thức dậy mà mặt mũi trang điểm đầy đủ.
Quá giả dối.
Mỗi lần diễn viên mặc quần, thì đó lại là đồ hàng tuyển.
Sao đâu, thử đồ vui mà.
Có cô thích thôi.
Còn chưa kể việc mấy cái phim đó có mấy con nữ chính,
phải nói là siêu vụng về.
Lúc nào cũng... "Ối! Chụp ếch!"
Và ai cũng bảo, "Thật quyến rũ."
Không, ngoài đời, người ta sẽ nói ả bị bệnh loạn dưỡng cơ.
Những cái sai nhỏ khiến ta đẹp hơn mà.
Mấy cái sai sai ấy khiến ta xấu xí. Thế nên mới gọi là sai.
Và trong mấy phim đó,
khi có hai phụ nữ cùng làm chung một chỗ,
thì như kẻ thù một mất một còn.
Còn chúng ta mến nhau, với tôi, cô là nhất.
Cứ như rằng chuyện hai phụ nữ quý mến nhau
là tệ lắm không bằng.
Và rõ ràng trong ngành phim hài lãng mạn, rất ít vị trí nhân sự,
vì chẳng có chút gì là đa dạng cả,
và đồng nghiệp đóng phim thì phang nhau như đúng rồi.
Ồ, tôi quên chưa nói đến chuyện trong phim có mấy thằng bạn thân gay
sắm vai chỉ với mục đích
là giúp đỡ con nữ chính.
Chẳng biết người này làm nghề gì?
Cuộc sống anh ta thế nào? Ai thèm quan tâm đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.