ആദ്യത്തെ 195 വരികൾ.
=Hạ Thiên Khi Yêu=
Mối tình đầu.
Cũng khoảng 10 năm rồi nhỉ?
Coi như là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Lúc đó cũng không nghĩ đến việc có chủ động hay không,
có mất mặt hay không,
chỉ nghĩ đã thích rồi
thì mạnh dạn chủ động
nói cho người ta biết.
Xin lỗi nhé.
Tôi...
Không sao đâu.
Chẳng phải sẽ có một tấm ảnh sao?
Cô ấy...
Rất chủ động.
Rất phóng khoáng.
Không ưỡn ẹo chút nào.
Thực sự rất đáng yêu.
Tôi bị thu hút bởi tính cách đặc biệt đó của cô ấy.
Nhìn từ góc độ này, anh cũng đẹp trai lắm.
Em cũng thế.
Rất xinh đẹp.
Tôi và cô ấy yêu nhau tròn 5 năm.
Mặc dù đã chia tay lâu rồi,
nhưng ký ức của tôi về cô ấy
vẫn còn rất rõ ràng.
Mau ước đi.
Tôi và cô ấy rất hợp nhau kể cả về mặt tinh thần
hay trong đời sống hàng ngày.
Nói chung chúng tôi ở bên nhau rất vui vẻ.
Xin chào.
Xin chào.
Chúng tôi cần một phòng lớn...
Phòng giường lớn đúng không ạ?
Đúng, đúng.
Vậy phiền anh xuất trình chứng minh thư của anh nữa.
Được.
Không thể nào.
Anh cực kỳ coi trọng ngày hôm nay.
Trước khi ra khỏi nhà, anh còn thay một bộ quần áo.
Còn cả...
Quần.
Tuy trong quá trình còn có chút sai sót,
nhưng,
kết quả tốt là được rồi mà.
Từ sau khi chia tay với cô ấy,
hình như tôi đã trở nên
không biết yêu.
Tóm lại,
tôi và cô gái khác
không thể nào thành cặp được.
Sau khi yêu nhau toàn là tôi chủ động,
cũng hy sinh nhiều hơn.
Vì thế nhiều lúc cứ nghĩ
đối phương không thật lòng.
Bây giờ nghĩ lại,
tôi cũng không biết tại sao lúc đó lại chia tay.
Sao lại không biết chứ?
Rõ ràng là tôi đá anh ta mà.
Gặp mặt?
Hoàn toàn không cần thiết.
Tại sao chứ?
Tôi thấy gặp mặt cũng tốt mà.
Hơn nữa,
tôi vẫn có thể làm bạn với cô ấy.
Tôi thiếu bạn sao?
Sao cứ phải làm bạn với bạn trai cũ?
Tôi muốn biết
hiện giờ cô ấy sống thế nào.
Đã kết hôn hay chưa?
Nếu chưa kết hôn,
thì cô ấy đã có bạn trai chưa?
Hiện giờ, tôi đã có bạn trai.
Một người bạn trai đạt 100 điểm.
(Sau khi chia tay, tôi chưa từng nhớ đến anh)
=Tập 01=
Alô, Quan Tân.
Alô, Hạ Thiên.
Cuối cùng em cũng dậy rồi.
Sao thế ạ?
Em vừa mới dậy.
Anh sắp đến rồi đấy.
Anh đến đâu rồi?
Anh đến trước cửa nhà em rồi.
Trước cửa nhà em sao?
Mau mở cửa đi.
Anh có một bất ngờ.
Đợi một chút.
Quan Tân.
Anh có thể quay về trước được không?
Hả?
Tại sao chứ?
Tiểu Tùng.
Tiểu Tùng sao thế?
Cậu ấy cãi nhau với Đông Hạo.
Thế nên không khí trong nhà hiện đang rất tệ.
Vậy nên,
em cũng không dám ra ngoài.
Quan Tân.
Chào buổi sáng.
Tối qua Hạ Thiên không về nhà.
Cậu ấy không ở cùng cậu sao?
Không.
Alô, Hạ Thiên.
Mình quên nói với Quan Tân,
hôm qua cậu đến xưởng gỗ lấy tài liệu.
Cậu nói linh tinh gì vậy.
Đống vật liệu đó sáng nay đã được gửi đến đây rồi.
Bây giờ em đang ở đâu?
Quan Tân, thật ra em đang ở chỗ mẹ em.
Vì mấy hôm nay mẹ em không được khỏe,
vậy nên em muốn chăm sóc bà ấy.
Đứng hết ở đây làm gì vậy?
Hạ Thiên đâu?
Chào buổi sáng cô ạ.
Hạ Thiên đang trên đường về.
Đưa cái này cho Hạ Thiên giúp cô nhé.
Nói với nó đây là quà do cô chọn
và đích thân mang đến tặng.
Ngoài ra, hôm nay cô có việc
nên không thể cùng tổ chức sinh nhật với nó.
Được không?
Vâng ạ, vâng ạ.
Vâng ạ.
Được không?
Vâng.
Cứ thế nhé.
Cô đi thong thả nhé.
Tạm biệt cô.
À, phải rồi.
Tiền thuê nhà...
Có phải nên nộp rồi không nhỉ?
Đúng, đúng ạ.
- Phải, phải. - Nhất định ạ.
Tiền điện nước.
Vâng.
Đừng quên nữa đấy nhé.
- Không quên đâu ạ. - Nhất định không quên đâu ạ.
- Tạm biệt cô ạ. - Cô đi thong thả nhé.
Cảm ơn cô nhé.
Cô đi thong thả nhé.
Rốt cuộc em đang ở đâu?
Quan Tân, bây giờ em còn có chút việc.
Lát nữa em trả lời anh, được không?
Chào buổi sáng!
Tàm tạm.
Trà quá bình thường đúng không ạ?
Chúng tôi còn có rượu và nước ngọt.
Tất cả đều tàm tạm.
Tiểu Hạ à,
sự vất vả của các cô,
tôi đều ghi nhận.
Nhưng mà,
phần chi tiết quả thực có vấn đề.
Trước đây chúng ta
đã thống nhất như thế nào?
Chính là cảm giác
giản dị nhưng không mất đi vẻ cao sang.
Trong mộc mạc
không mất đi vẻ tôn quý.
Trong đơn giản
lại toát lên một chút xa hoa.
Phải đông tây kết hợp.
Vừa có một chút cổ xưa nhưng lại mang nét hiện đại, đúng không?
Đúng.
Cô nhìn đi.
Tôi không nhìn ra được những điều đó từ mẫu này.
Tiểu Hạ à,
xem ra chúng ta
đều phải học hỏi thêm rồi.
Cô nhìn tủ rượu này đi.
Phải làm thế nào mới thể hiện ra được
cảm giác cổ xưa nhưng không mất đi khí chất hiện đại của nó.
Nói tôi nghe xem.
Anh nói nên làm thế nào đây?
Dùng cái này.
Núi cao nước chảy.
Rồng.
Cô thấy giống một con rồng chứ.
Giống mà.
Đúng không?
Rồng.
Đã biết tại sao dùng rồng chưa?
Bởi vì con rồng
tượng trưng cho văn hóa truyền thống của Trung Quốc.
Nó đại diện cho bản chất lịch sử
lâu đời.
Thấy thế nào?
Tôi chỉ cần nói thế
có phải đã có nét cổ xưa rồi không?
Đúng không?
Nào.
Vậy giờ cô nói tôi nghe,
làm thế nào để thể hiện khí chất hiện đại của nó?
Một loại màu sắc.
No comments yet. Be the first to leave one.