ആദ്യത്തെ 193 വരികൾ.
Xin chào người rơm.
Ôi xin lội vì đã làm em thức.
Không phải, em không ngủ được. Háo hức quá mà.
- Về vụ mùa ấy mà. - Đúng rồi.
Làm thực tế thì vẫn hơn mà.
Đó là liều thuốc tốt đấy.
Thuốc trị gì nào?
Chứng mất ngủ.
Charlie chết đâu phải do anh.
Đồ kiêu ngạo.
Anh nghĩ là mình có thể xác định số phận của người ta bằng trị liệu tâm lý à.
Thực ra thì, là chuyện em...
trở thành người quản lý vụ mùa, người thực sự có ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta.
Chính xác.
Anh thông minh hơn vẻ bề ngoài đấy.
Ngươi phải làm lễ tế thần.
Ai đó?
Mẹ à?
Làm đi.
Không.
Có chuyện gì vậy Peter? Con làm gì ở đây?
Không có gì.
Mẹ ngủ tiếp đi.
Chờ thêm ngày nữa.
Sao cũng được.
Mọi người cứ thư giãn và nghỉ ngơi trước khi công việc bắt đầu đi nào.
Mọi người về đi.
Mai mới làm.
Những quân lính đồ chơi cậu cho nó này.
Chị sẽ có cảm giác như mình muốn chạy trốn, nhưng thường thì,
sau mất mát, ở lại thì có lợi hơn,
và...
Còn nỗi đau thì sao?
Đúng vậy.
Cậu là một bác sĩ thông minh đúng không?
Cậu sẽ biết thứ gì tốt nhất cho chúng tôi.
Thấu hiểu tâm trí chúng tôi.
- Tôi rất tiếc vì đã không cứu được nó. - Tôi cũng thế.
Ngôi nhà vẫn sẽ còn đây nếu chị muốn trở về.
Chúng tôi không trở lại đâu.
Nơi đây có thứ gì đó.
Nó đã bắt mất Charlie của tôi.
Bắt cả John.
Thứ gì đó tồi tệ.
Và sai trái.
Bảo trọng nhé.
Đi nào.
Đi nào.
Tạm biệt.
Hãy gột rửa những tai ương của mình nào.
- Gideon... - Thưa mợ.
Tôi muốn kiểm tra dây bện cần cho bánh răng.
Sao hả?
Sao nào?
Peter...
Có một người phụ nữ dưới ao.
- Ở dưới nước ấy. - Cô ta chết rồi à?
Chắc là thế.
Dẫn tôi đi nào.
- Tôi không thể xuống đó lần nữa đâu. - Không. Chỉ cần chỉ cho tôi thôi.
Cô ta ở đó, ngay giữa.
Cậu không thấy cô ta à?
Không.
- Chắc là tôi tưởng tượng ra cô ta rồi. - Đúng thế.
Đúng là thế.
- Hắn chẳng thể giúp ngươi đâu. - Im đi.
Cậu nói gì thế?
Tôi xin lỗi thưa cậu.
Cậu thường hay thốt ra những câu như thế à?
Những lời xúc phạm và tục tĩu ấy? Không à?
Cậu có bị chứng co cơ không tự chủ hay là nghe những tiếng nói không?
Cậu... cậu đã giúp con gái của mục sư khi...
- Đúng thế. - ...khi cô ấy bị lạc lối.
Đúng thế.
À, tôi có thể sắp xếp cho cậu gặp bác sĩ ở Briston đấy.
Không... không cần bác sĩ. Tôi xin lỗi... nếu tôi đã nói dối cậu.
Không, chỉ là...
- Gwen... - Chờ chút ạ.
Họ đã từng thu hoạch ở đây à?
Đúng thế.
Đây là ảnh bằng muối bạc đấy. Nó bao nhiêu tuổi rồi?
Năm 1861.
- Em tìm thấy nó ở đâu thế? - Em tưởng anh mới treo lên chứ?
- Không. - Là tôi đấy. Để tôi tháo xuống nhé?
Đừng ngốc thế chứ. Tôi thích nó.
- Năm nay phải chụp một tấm mới được. - Ừ.
Cha mẹ anh ở đâu nào?
Đây.
- Và anh là tia sáng trong mắt họ đấy. - Tôi có thể...
Ừ, xin lỗi nhé Gwen, cảm ơn.
Mọi người đều có chút...
Khi mùa gặt tới, sự căng thẳng sẽ bao trùm đấy.
Em hầu như muốn nó không xảy ra ấy.
Sẽ thế thôi.
- Còn giờ thì... - Ôi.
... Anh sẽ làm em quên nó đi.
Đi lấy máy ảnh nào.
Một trong những nơi ám ảnh tuổi thơ anh.
Sẽ chụp được nhiều ảnh đẹp trong đấy cho coi.
Đẹp quá.
Cái gì thế?
Có chuyện gì với lũ cá thế?
Anh không biết.
Em có thấy ai không?
Không.
Đi nào. Dẫn em vô trong đi.
Cối đá kìa.
Hồi con nhỏ, anh thấy nó giống như bàn thờ vậy,
nơi những linh mục cấp cao có thể làm một lễ tế thần.
- Anh là một đứa trẻ thú vị đấy. - Cảm ơn em.
Đi nào, để anh cho em coi trên gác. Em sẽ thích lắm đấy.
- Anh nói chuyện như chủ khách sạn ấy. - Em đã ở nhiều khách sạn rồi phải không?
- Thời còn trẻ dại ấy mà. - Anh không muốn biết đâu.
Cái gì thế?
Không có gì ở đây đâu. Có lẽ là lũ dơi hay gì đó.
Anh nói đúng. Em thích chỗ này.
Vậy sao chỗ này bỏ hoang thế?
À, người chủ cũ đã chết,
và người ta cố duy trì chỗ này,
những đã bỏ hoang nó sau vụ mùa thất thu năm 1862.
Và rồi người ta dùng đầu máy hơi nước...
Tiến bộ mà.
- 50 giây nữa. - Anh thích ở phía bên này của máy ảnh hơn.
Anh có thể thoải mái.
- Nếu là tôi, tôi đã bắt đầu gặt lúa rồi. - Mợ ấy biết mình làm gì mà.
- Lấp đầy túi tiền của chúng ta hôm nay ấy. - Ừ, nhưng không tới ngày mai đâu.
Cũng không tới tháng sau nữa nếu vụ mùa thất thu.
Nghe đây chàng trai. Cháu khốn khổ hơn lũ già này đấy.
Nếu cháu nói với chú rằng đây là vụ mùa cuối cùng của chú vì đã nghe lời một phụ nữ trẻ
chỉ học nghề nông qua sách vở...
Thấy chưa, ông không thấy vấn đề vì ông bị cô ta làm lóa mắt đấy ông chú à.
Tôi nghĩ là Gideon thích ứng khá tối đó Jack à.
Và rõ ràng là ông ấy có tầm nhìn.
Chúng ta phải tiến lên và nắm bắt lấy cái mới.
- Ly nữa nhé, ông Denning? - Cảm ơn Simon.
Và cái cũ nữa.
Cái cũ và cái mới.
À, bà Hare.
Cậu Appleby.
Tôi có thể nói chuyện với Peter không?
Được chứ.
Thường thì nó không có nhà, nhưng tôi hy vọng lúc này thì có.
Mời vào.
Dùng ít trà nào.
Nó là một người tốt, thông minh.
Thầy giáo nói rằng nó có thể học đến đại học...
bằng học bổng đấy.
Vậy sao? Sao cậu ấy không học?
Học nghề thì tốt hơn.
Và ở lại đây.
- Nơi bình yên mà. - Bà chỉ cần hai thứ đó đúng không?
- Cha cậu ấy mất khi cậu ấy còn nhỏ à? - Vì thế nên nó không có anh em.
- Còn Peter thì thế nào? - Cậu làm gì ở đây?
Peter!
Lịch sự chút nào.
Để bàn luận về tôi à?
Mẹ nói gì với cậu ấy rồi?
Không có gì.
Peter!
Cậu đang lên kế hoạch à? Định tống tôi vô nhà thương điên Bristol chứ gì?
Không. Tôi tới để xem cậu có làm nhiễm độc nước trong ao không?
Cá ở đó chết hết rồi.
Tôi... tôi không làm gì cả.
Nhưng cậu đã tới để buộc tội tôi và... và bàn chuyện về tôi...
Cậu có chắc là thấy thế chứ?
Có thể tâm trí cậu cũng đã lừa cậu đấy.
- Có lẽ cậu hoang tưởng rồi. - Không đâu.
Vì vợ tôi cũng thấy thế.
Và không có gì rắc rối trong đầu tôi cả.
Nếu cậu đã nói thế.
Cậu là chuyên gia mà.
Tôi xin lỗi. Tôi không thể giúp cậu được.
Nhưng tôi mừng vì cậu chỉ thấy cá chết.
Chứ không phải người ta.
Em muốn khóa cửa không cho ai vào à.
Nhìn này, nó lạ quá.
Giống như có một người phụ nữ đang đứng ngay đây vậy.
Ừ, giống một chút.
Ảnh bằng bạc Bromua thì chỉ thế thôi.
Sao? Cậu ta có nhận là mình đã thuốc chết cá không?
Không. Anh tin cậu ấy.
Có thể do nguyên nhân tự nhiên... bệnh chẳng hạn.
Những rõ ràng là cậu ta cũng hoảng loạn phần nào.
- Gì chứ? Anh đâu có trị liệu cho cậu ta đâu. - Em có nói gì đâu. - Anh biết mà.
- Nếu anh thấy cần thì... - Anh đâu có trách nhiệm gì với cậu ta
như với vụ thu hoạch đâu. Vậy nên đi ăn rồi ngủ sớm thôi, vì ngày mai là bắt đầu rồi.
Ra ngoài đi.
Vào trong ruộng lúa.
Ngươi phải làm lễ tế thần.
- Bằng máu của mẹ ngươi. - Không.
Hoặc vụ mùa sẽ thất thu.
Dậy sớm thế.
Tới ngày thu hoạch thì khó ngủ lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.