ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Mọi người, Làm ơn chú ý nào!
Bây giờ, tôi muốn Mary "trước" của tôi ở chỗ này
Và "Mary" sau ở chỗ này.
Nhà thông thái, người chăn cừu, xếp thành hàng nào.
Tôi chỉ có nửa con lừa thôi à?
Tôi cần phần còn lại của con lừa này!
Ow. Giữ yên đó, Kirk.
Cô đâm vào tôi. Không có chuyện đó đâu.
Cô làm nữa rồi đó. Được rồi, yên lặng đi.
Um, bác Taylor, Baby Jesus lại mất cánh tay lần nữa rồi.
Gì cơ?
Cháu đang lấy nó ra khỏi rương và...
Để ta xem thử nào. Ôi, chúa tôi
Được rồi, nghe nào! Cánh tay đang bị mất!
Tôi lặp lại, cánh tay đang bị thất lạc!
Có lẽ là đã đến lúc chúng ta nên có một Baby Jesus mới.
Bác biết đây, thứ nhất đây là con trai.
Nó là một con búp bê. Không ai có thể nói vậy.
Well, nó có một cái nơ.
Đây là Baby Jesus mà...
đã được dùng cho các cuộc thi giáng sinh kể từ năm 1965 đấy.
Cháu có ở đây năm 1965 không?
Không, không có ạ. Tìm cái tay đi.
Anh đang làm cái gì vậy? Có làm gì đâu.
Anh đang run đấy à.
Cô đâm tôi một lần rồi và chẳng điều gì đảm bảo là cô sẽ không làm điều đó lần nữa.
Được rồi, anh biết gì không? Anh xong rồi.
Sao rồi?
Cháu thề, cháu đã đã nhìn 2 lần.
Vậy tìm lại lần nữa đi.
Taylor, lại đây mau lên.
Mary "trước" của chúng ta sắp trở thành "sau" rồi.
Còn ai khác trong thị trấn này bất tỉnh nữa chứ?
Tìm cánh tay à?
Không.
Mọi thứ đang dần trở nên giống giáng sinh hơn rồi.
Translated & edited by PhuNguyen
Này, cứ tưởng chúng ta sẽ gặp ở chỗ Luke chứ.
Vậy à?
Ôi, chúa ơi, tớ xin lỗi. Tớ quên mất.
Để tớ đoán xem nào... Cậu và cô Lorelai vẫn chưa làm hòa với nhau.
Vẫn chưa, mọi thứ vẫn rất "phối hợp diệu kì" trong nhà của tớ.
Chúa ơi, sao mà mọi chuyện lại rối lên thế này?
Tớ nghĩ việc cậu ở ngoài cả đêm với Dean có liên quan đến chuyện đó.
Và bà của tớ có mặt ở đó để chứng thực rằng việc đó chả ích lợi gì cả.
Chả bao giờ đâu. Tồi tệ.
Mọi thứ đã từng rất tốt.
Trường học tốt. Dean cũng tốt.
Con bây giờ thì hai mẹ con tớ chẳng buồn nói chuyện.
Bà và mẹ tớ cũng vậy nốt.
Và tên mới của Dean là "Narcolepsy Boy."
Cậu ta đón nhận thế nào?
Tớ vẫn chưa nói chuyện với anh ấy kể từ khi chuyện này diễn ra.
- Đó là chuyện bốn ngày trước rồi. - Tớ biết.
- Cậu ta có gọi không? - Tớ bảo anh ấy không làm vậy.
Và cậu ta lắng nghe sao?
Không hề.
Tốt đấy.
Được rồi, tớ cần phải nói chuyện về một cái gì đó khác ngay bây giờ.
- Cậu đã đi shopping? - Ừ, đúng vậy.
Tớ đã mua một cái bấm giờ hình con bò cho Sookie,
Vài cái băng của Cardio Salsa cho Michel,
- Một cuốn sách cho Dean. - Cậu tặng Dean một cuốn sách à?
- Yeah, "Hóa thân." - "Hóa thân".
- Của Kafka. - Siêu lãng mạn đấy.
Tớ nghĩ nó lãng mạn.
Tớ biết, tớ luôn luôn tin ràng ngày nào đó sẽ có một người tặng cho tớ...
một cuốn tiểu thuyết Tiệp Khắc đầy bối rối.
Tớ nghĩ anh ấy sẽ muốn nó.
Một cuốn sách gửi nhầm thông điệp.
Cậu đang nói gì vậy?
Cậu phải nhìn vào điều mà món quà phản ánh người kia như thế nào chứ không phải là cậu.
Còn nhớ hai năm trước khi tớ tặng mẹ lọ nước hoa ấy chứ?
Yeah.
Với tớ, nó có nghĩa là, "Mẹ ơi, mẹ đã làm việc cực quá rồi".
"Mẹ xứng đáng với thứ gì đó xa xỉ."
Còn với mẹ tớ, nó nghĩa là, "Mẹ ơi, đây là một ít nước khiêu gợi nặng mùi,"
"Loại mà hay dùng để tán tỉnh trai"
Và kết quả là tớ bị gửi đến trại tín ngưỡng suốt cả mùa hè.
- Yeah, nhưng mà.. Hãy thử tưởng tượng xem cậu đưa cho Dean...
thứ gì đó cực kì lãng mạn,
Và cậu ta đưa cậu lại một quả banh thử xem.
Cái món quà rất lãng mạn theo giả thuyết của cậu...
nói rằng cậu đang rất là, rất là thích cậu ta,
và món quà của cậu ta thì nói rằng, "Này, chúng ta hãy là bạn"
Cậu đang nói là cuốn sách này...
Là trái bóng tiệp khắc đấy, đúng vậy.
Vậy giờ, tớ nên mua cho anh ấy cái gì đây?
Cậu nên xem thử cậu ta sẽ tặng cậu thứ gì
Rồi sau đó hãy quyết định nên mua thứ gì.
Nhưng vậy thì chẳng phải chẳng còn gì vui nữa sao?
Tặng quà là một chuyện cực kì nghiêm túc đấy.
Nếu cậu không tin tớ,
Hãy thử bỏ ra cả hè ở trại tôn giáo Hàn Quốc là biết.
Vâng, ở đây.
Giờ hãy lật con yêu tinh và nàng tiên lại.
Cái nào là tiên đâu?
Cái con có đũa phép đó. Anh đang làm gì thế?
Đây không phải đũa phép sao? Không, Đó chỉ là gậy thôi.
Vậy đây không phải là tiên? Đây chỉ là trò ú tim vặt vãnh thôi.
Và anh không muốn dịch chuyển cô ta.
Tôi thích nghĩ là cậu không muốn dịch chuyển hơn.
Vậy, chúng ta vẫn đang tìm một nàng tiên.
Cuộc tìm kiếm tiếp tục.
Anh sẽ không giúp tôi một tí nào à?
Mơ đi.
Nhà nghỉ Độc Lập. Lorelai đây.
Lorelai. Mẹ, xin chào.
Ta muốn bàn về bữa ăn tối giáng sinh tối thứ sáu này.
Ah, bữa tối giáng sinh.
Con đã quên.
Well, mẹ, có nhiều việc đang diễn ra ở đây.
Và bữa liên hoan giáng sinh vui nhộn của mẹ không ở vị trí cao trong danh sách những thứ...
để mà bị ám ảnh cho lắm.
Ta xin lỗi nếu thời gian này là tồi tệ, Lorelai.
Nhưng thế giới này không xoay quanh mỗi con đâu.
Cảm ơn về lời khuyên.
Cốc tai sẽ có lúc 6:00. Bữa tối bắt đầu lúc 8:00.
Con sẽ không ở đó vì cốc-tai đâu.
Sao không?
Bởi vì con phải làm việc.
Con không thể nghỉ làm sớm được à?
- Không, con không thể. - Sao không? - Đơn xin việc của con không có mục đó.
Vậy thì thôi, đừng đến.
Gì cơ? Đừng đến.
Chuyện này thực sự quả là một gánh nặng cho con.
Vâng, nhưng...
Gửi Rory đến là được.
Mẹ đang bảo con rằng đừng đến bữa tiệc Giáng sinh sao?
Con rõ ràng trông bận quá mà.
Con đã từng bị bệnh Sởi hồi lớp năm...
Và con vẫn có mặt ở bữa tiệc Giáng sinh.
Lorelai, hãy thật lòng ở đây đi.
Mẹ không quá vui vẻ với con bây giờ,
Và ta nghĩ rằng con cũng chẳng vậy với ta.
Chiếc váy chấm bị đó của con hợp với mặt con,
Và con vẫn phải ngồi trong suốt 12 buổi.
Ta phát mệt với việc phải ép con làm ba cái chuyện đó rồi.
Điều đó vi phạm cuộc sống của con,
Và ta cũng không đủ năng lượng để mà giả vờ...
Rằng cái cách mà con đối xử với ta những ngày đó là có thể chấp nhận được.
Vậy nên mẹ không mời con dự bữa tiệc giáng sinh?
Ừ, đúng vậy.
Được thôi. Được.
Được rồi, còn gì nữa không?
Ta tin đó là tất cả rồi.
Tuyệt, mẹ. Thật là tốt vì được nói chuyện với mẹ.
Tạm biệt, Lorelai. Tạm biệt.
Cái này? Không.
Cái này? Không luôn.
Cái... Không.
Không.
Con mong là mẹ có thể thay đổi suy nghĩ.
Suy nghĩ của mẹ không phải là thứ cần thay đổi.
Con không nghĩ ý bà là vậy đâu. Oh, bà ta ý vậy đó.
Có lẽ là bà đã nghĩ rằng bà muốn vậy vào lúc đó,
Nhưng con cá là bà sẽ nghĩ lại khi con xuất hiện mà không có mẹ.
Chẳng có cái bản đồ nào dẫn đến chuyện đó đâu,
Nên mẹ nói là, "Đội mũ vào đi, ngoài trời lạnh đấy."
Vậy là mẹ chỉ muốn giữ vững hận thù thôi.
Chuẩn rồi Nó đốt cháy calo nhiều hơn.
Không phải vậy đâu. Nó là vậy đó.
Chứ con nghĩ làm thế nào mà bà con có đôi chân như vậy?
Bà ta còn chẳng phải là một StairMaster Gal.
Mẹ?
Chả bao giờ thấy bà ta chạy bộ cả.
Mẹ chả nhớ rằng câu lạc bộ miền quê...
có tổ chức một lớp Tae Bo nữa đấy.
Được rồi, quên nó đi.
Con có nên viết tên mẹ vào quà cho bà không đây?
Có, kí vào đi,
"Một chủ nhà trọ được biết đến là con gái."
Mẹ biết con nghĩ gì không?
Gì cơ? - Con nghĩ mẹ đang cư xử hơi thiếu trưởng thành đấy.
Đó chả phải cư xử.
Thế còn những cái bánh táo thì sao? Mẹ đã mong chờ cả năm cho những cái đó mà.
Mẹ có thể sống mà không cần những cái bánh táo.
Mẹ đã sáng tác cả bài hát sau khi cả ăn năm cái.
với lời nhạc trước chả ăn nhập gì với lời nhạc sau.
Oh, con biết gì không? Con phải đi thôi. Con trễ rồi đấy.
Mẹ thực sự sẽ không đến à?
Xin lỗi, có ai đấy đang nói à? Không thể nào là Rory được.
Con bé đã nửa đường đến Hartford rồi.
Được rồi, con đi đây.
Lái xe cẩn thận. Coi chừng mấy tảng băng.
Và mang về cho mẹ vài miếng... bánh táo!
Chào bà.
Rory, vào đi. Con trông thật dễ thương.
Đây là quà từ cháu và mẹ.
Well, con chu đáo quá.
Ta sẽ để nó dưới chỗ cây.
Thực ra là mẹ đã chuẩn bị nó.
Rory, cháu biết Holland Prescott chứ?
Cháu đã gặp cô ấy năm ngoái. Holland, xem ai ở đây này.
Richard: Đó không phải là đề nghị của tôi.
Man: Đúng vậy, tôi biết. Henry đã hạ nó xuống một ít.
Henry đã làm à? Henry đúng là đứa trẻ mới tập đi!
Cậu ta nghĩ quyết định của ông hơi quá thận trọng.
Và một đứa đần độn!
Richard, hãy cực kì cẩn thận.
No comments yet. Be the first to leave one.