ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Ông bố đó.
Ông ta là kẻ lạ lùng.
Người anh trai, John, có vẻ...
Khác với người bình thường ở Wind Gap.
Mẹ không biết gia đình họ sẽ vượt qua bi kịch này thế nào.
Ta đã không vượt qua được.
Cô ấy có thể là nhà báo xuất sắc,
có thể còn có cuộc sống riêng,
nhưng cô ấy cần đối phó với vấn đề của mình.
Phụ đề được thực hiện bởi Nuker Nuker Subbing Man
Lại đây nào, lợn con!
Nào! Quay lại đây!
Đứng dậy đi, đồ...
Này John! Có định đem cho em ít thịt xông khói không?
Sao thế John? Vỡ mắt cá chân à?
Thôi đi! Cứ vờ đó là bé gái đi.
Nghiêm túc rồi đây!
Rảnh rỗi sinh nông nổi nhỉ?
Đi đi, tiệc tàn rồi.
Mẹ kiếp.
Đừng bảo mẹ.
Mẹ yêu hoa hồng lắm.
Đi nào.
- Ta đang uống gì đây? - Không. Chắc chắn ta đang không uống.
Chán chết.
- Ở đây chả bao giờ có việc gì để làm. - Không ư?
Thế em đã làm gì?
Đi chơi với bạn.
Họ quý em.
Thật đấy, chị biết chứ? Quý em.
Họ sẽ làm mọi thứ vì em.
Em chỉ việc nhờ, và...
- Họ là bạn thân của em. - Đây, cầm lấy.
Sao chị lại tốt với em thế?
Sao lại không chứ?
Vì em là kẻ khó ưa.
Chị cũng là kẻ khó ưa hồi chị tầm tuổi em.
Em sắp thành phụ nữ rồi.
Mẹ Adora đã nói vậy.
Adora không hiểu chị.
Nhưng em thì có. Nhìn là biết.
Chị cũng ghét nơi này như em...
nhưng chị thích những cô bé đã chết.
Không thể tránh xa.
Chị tới để viết báo, thế thôi.
Chị không tò mò ư?
- Về Wind Gap? - Về em.
Uống đi.
Chị có bạn trai chưa?
Chưa.
- Chị không muốn à? - Đôi lúc muốn. Còn tùy.
Con cái thì sao?
Chị không muốn có em bé à?
Em bé dễ thương lắm.
Chị không biết điều đầu tiên nên làm với một em bé.
Chị chăm sóc chúng.
Chị có thể thực hành với em, nếu muốn.
Em có vẻ chăm sóc bản thân khá tốt.
Em chưa từng có chị em gái.
Em chỉ muốn hiểu chị.
Chị gái à.
Chị gái thất lạc từ lâu của em.
Nhập viện hả?
Phải.
Đưa tôi xem.
Nào.
Ấn chặt vào.
Ký vào từ thứ ba rồi chúng tôi sẽ khâu lại.
Cô có bảo hiểm không?
Có.
Alice.
Hết giờ rồi.
Tôi đang có bệnh nhân.
Tìm người khác đi.
- Năm phút nữa thôi. - Không. Đi đi.
Ở đây có mỗi mình tôi làm việc thôi sao?
Đúng rồi!
Về phòng.
Đúng rồi, cho tôi gặp anh ta.
Đùa à.
Alice, đây là Camille. Camille, đây là Alice.
Ngủ ngon nhé, các nàng.
Đừng nói chuyện với chị.
A lô?
Tôi làm cô thức giấc à?
Không, tôi vừa đạp xe về.
Bài viết của cô không tệ đâu.
Lát nữa nó sẽ có trên trang web, ngày mai mới lên báo.
Tốt. Khi nào tôi có thể về nhà?
Cô biết tôi muốn gì mà.
Phụ huynh có đề phòng không?
Họ có rời mắt khỏi con mình không?
Đừng ngại hỏi mấy câu hơi riêng tư.
Kiểu như, cảm giác thế nào khi được về nhà?
Dễ chịu.
Mỗi ngày đều là một món quà.
Tối qua, con đã nôn ba lần.
- Mẹ không thích thế. - Chỉ là cảm lạnh thôi mà.
Gọi bác sĩ Manning đi. Để đề phòng.
Mẹ yêu con nhiều.
Chị Camille đâu ạ?
Chúc một ngày tốt lành.
Ông thì biết gì chứ, Joe?
Một tài xế xe tải bí ẩn đã giết hai cô bé trong vòng 10 tháng.
Nửa số công nhân ở đó là bọn Mễ.
Các ngôi làng từ nơi nào đó tới đây sống.
Đem theo gia đình, tập quán... ai mà biết còn gì nữa.
Mẹ kiếp.
Ông đang xem xét gã tài xế hay người Mễ
hay những ai không sống ở trong hay ngoài Wind Gap.
Anh không hiểu người ta...
Đây là tội ác do ham muốn.
Đâu có ai động vào mấy cô bé đó.
Đâu phải lúc nào ham muốn cũng là tình dục.
Đây có thể là loại hình tội phạm khác.
Quyền lực. Kiểm soát.
Anh chỉ đang bịa chuyện thôi.
Tôi được cử tới Wind Gap vì đây là nghề của tôi.
Tôi đã đọc các báo cáo sự cố của ông,
và hầu hết tối thứ Bảy ông bắt được vài trẻ trâu
và một tên say rượu ăn trộm cùng một chiếc xe
và bỏ nó ở cùng một bãi cỏ
như thứ Bảy tuần trước đó.
Tên hắn là Earl.
Và đó là xe của anh ta trước khi thua cược.
Phải, ông biết những người này. 9/10 nạn nhân, họ đều biết kẻ giết mình.
Chiếc răng, siết cổ...
Ai đó đã có tư thù với những cô bé này.
Có ai khớp không?
Có tên người Mễ cụ thể nào không, Bill?
Thế thì tốt cho anh lắm nhỉ?
- Sát nhân với lòng hận thù. - Nghĩa là sao?
Hàng loạt? Cá là việc đó giúp sự nghiệp thăng tiến
nhanh hơn diều gặp gió.
Tôi phải nghĩ tới điểm cốt lõi.
Tất cả công việc ngồi-chơi-xơi-nước đều đã có người làm.
Tốt hơn hết hãy nhớ
thị trấn của tôi, vụ án của tôi.
Của tôi cái con khỉ ấy.
Thủ phạm là người họ biết.
Hoặc không phải.
Xin chào.
Bác ấy không chịu gặp chị hả?
Bà ấy có vài lời lẽ dành cho chị.
Bác ấy không được khỏe. Tự dùng thuốc.
Bọn em biết về điều đó ở tiết học sức khỏe.
Cứ sống ở đây là biết được điều đó thôi.
Em là Ashley.
Wheeler. Bạn gái của John.
- Camille Preaker. - Em biết rồi.
Em biết mọi thứ về chị.
Jodes, em gái em, là bạn của Amma.
Còn Danielle, chị gái em,
mới vào trường khi chị đã là sinh viên năm cuối.
Bảo là hồi đó chị tuyệt lắm.
Ừ, cũng lâu lắm rồi.
Không! Giờ Dani đã có chồng. Ba đứa con.
Chị ấy phát phì rồi.
Cho chị gửi lời chào chị ấy nhé.
Và cả ăn kiêng và tập luyện nữa.
Vâng.
Chị muốn nói chuyện với John hả?
Vì em có thể thu xếp chuyện đó.
Anh ấy luôn lắng nghe em.
Ừ, chị rất cảm ơn.
Sẽ tốt cho anh ấy khi nói chuyện với ai đó.
Ai cũng nghĩ anh ấy có tội chỉ vì anh ấy nhạy cảm.
Em ghét điều đó. Cá là chị cũng nhạy cảm.
Nhà báo rất nhạy cảm.
Chị có thể giúp mọi người hiểu.
Chị nên đợi ở đây à?
Không. Không phải giờ.
Anh ấy luôn căng thẳng sau khi gặp mẹ.
Anh ấy không còn ở đây nữa.
Anh ấy vẫn đang ở với em kể từ khi Natalie mất tích.
Cứ ghé qua nhà em sau. Số 1834 đường Tillman.
Em sẽ thu xếp cho John gặp chị.
Cái thứ khốn nạn!
Mẹ nó.
Em đang muốn ăn nó à?
Cái...
Em không giỏi lắm.
Ừ.
Được rồi. Bắt đầu nào.
Mẹ chị luôn nói
son môi khiến con trông như quý cô,
và xong rồi.
Ngậm môi lại.
Giờ em giống quý cô rồi đấy.
Cảm ơn.
Em thật may mắn khi vẫn mặc được váy.
Nó thật bất tiện.
Đảm bảo chúng che đủ các vết sẹo.
Nhưng em đã hứa với bản thân.
7,6 cm trên đầu gối.
Nếu không thì chị biết rồi đấy.
Chị đã không mặc váy từ hồi đại học.
Chị bao nhiêu tuổi rồi?
Nhiều tuổi hơn em.
Em luôn nghĩ chị lớn rồi thì không làm thế nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.