ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Họ lúc nào cũng chiếu đúng một kênh!
Họ chẳng bao giờ đổi kênh cả! -Vậy là đủ với tôi rồi!
Đừng làm lãng phí chút nào nhé, được không? -Đây ạ.
Trật tự ở phía sau!
Amudha! -Thế này đã đủ chưa hay con muốn thêm?
Amudha!
Thưa cô? -Lại đây.
Để cái đĩa đó lại. Tôi sẽ rửa.
Để đó đi. Lại đây nào.
Đừng chơi khuya quá. Đi ngủ sớm đi, được không?
Tại sao ạ? -Có một người quan trọng sẽ đến...
...thăm con vào ngày mai.
Thăm con ạ? -Ừ.
Là ai vậy cô?
Sáng mai thức dậy con sẽ biết. Đi ngủ đi.
Chơi cẩn thận đấy! Các con có thể ngã và bị thương đấy!
Nếu không có bố mẹ, thì ai sẽ từ nhà đến thăm con chứ?
Ngoài bố mẹ ra, còn có nhiều chú đến thăm nữa.
Và cả vợ của các chú ấy nữa. Các dì. Những người như vậy sẽ cùng đến.
Cô quên chưa nói.
Cô nói hết rồi. Lỡ ông bà đến thì sao?
Khi họ đến thăm vào ngày mai, hãy mặc quần áo đẹp vào.
Con có cái nào không? -Dạ có ạ.
Con có vài bộ.
Nới lỏng tay ra.
Đếm cả chỗ này nữa. -Vâng ạ.
Thư giãn đi.
Kiểm tra lại rồi dọn sạch cái thùng đó. -Rõ ạ.
Thưa sếp?
Chúng tôi đã cạy được một viên gạch.
Cocaine nguyên chất 100% được giấu trong viên gạch, thưa sếp.
Bao nhiêu cân? -Gần một tấn, thưa sếp.
900 kilôgam.
Chắc chắn nó trị giá hơn 800 crore, thưa ông.
Đây chắc chắn là vụ bắt giữ ma túy lớn nhất từ trước đến nay.
Tôi không biết bao nhiêu mạng người sẽ mất vì vụ này trước khi trời sáng.
Cho đến khi tôi nhận được tin từ Narayanan hoặc cấp trên của OPG, không ai được biết việc này.
Cả gia đình cậu cũng vậy. -Rõ, thưa sếp!
Chỉ điện thoại của Thiru được mở.
Cậu ta phải là người liên lạc duy nhất.
Không nghe bất kỳ cuộc gọi nào ngoài số của tôi.
Anbu... Tin tôi đi, Anbu!
Tôi đã ra tín hiệu ngay khi chiếc xe qua cổng!
Tôi không có lỗi! Không biết sao cảnh sát lại đến đó được, Anbu!
Nghe này! Toàn bộ hàng của tôi mất sạch rồi! -Tôi không biết...
Và cậu cứ lảm nhảm như một kẻ điên khùng!
Hỏi bất cứ ai đi, Anbu!
Thừa nhận đi.
Tôi sẽ tha cho cậu. -Tôi thề vì con trai tôi, Anbu!
Không biết mọi chuyện sai ở đâu!
Tin tôi đi, Anbu!
Tôi đã ra tín hiệu ngay khi chiếc xe đi qua!
Tin tôi đi, Anbu!
Đừng làm gì tôi, Anbu!
Tôi không có lỗi, Anbu!
Tin tôi đi! Tôi đã ra tín hiệu ngay khi chiếc xe đi qua!
Anbu có đó không?
Nói với anh ấy đi, anh bạn! Anh biết tôi mà, đúng không? -Anbu.
Anh nói với anh ấy đi! Làm ơn!
Nói chuyện với anh ta đi.
Ai đó?
Chuyện gì vậy?
Bị sốc sau khi mất hết số cocaine à?
Mày là ai?
Tao biết chỗ giấu cocaine của mày.
Em trai của Adaikalam, đúng không?
Tao cần nói chuyện với anh trai mày. Sắp xếp đi.
Anh ấy sẽ không nói chuyện đâu. Nói cho tao biết nếu mày có đề nghị gì.
Không biết cảnh sát đến bằng cách nào, anh bạn! Tôi thề!
Làm ơn tha cho tôi, anh bạn! Tôi không làm gì sai cả!
Tao sẽ nói cho mày biết chỗ cocaine đó.
Để đảm bảo cảnh sát không can thiệp, tao cần hai mươi cân.
Mày có biết hai mươi cân có giá trị bao nhiêu trên thị trường không?
Tao không biết hai mươi cân đáng giá bao nhiêu.
Nhưng tao biết 900 cân đáng giá bao nhiêu.
Tao không thể tự mình làm hết chuyện này.
Cục Phòng chống Ma túy. Cục Kiểm lâm. Văn phòng Tổng thanh tra.
Tất cả đều phải được xử lý!
Rủi ro phía tao rất nhiều!
Rất nhiều người cần được bồi thường!
Nếu hai mươi cân là chấp nhận được, chúng ta có thể nói chuyện tiếp.
Nói với anh ấy đi!
Làm ơn nói đi!
Anh ấy đã ra tín hiệu khi chiếc xe đi qua mà, anh bạn!
Đúng, tôi đã làm vậy! -Thật sao?
Nó ra tín hiệu thật à?
Đừng nói đến hai mươi, lấy bao nhiêu tùy thích!
Nhưng tao cần biết lũ khốn đã tịch thu ma túy của tao!
Tối nay chúng phải chết!
Một cảnh sát phải cân nhắc hậu quả khi bước vào địa bàn của Adaikalam!
Cả lực lượng cảnh sát cũng vậy!
Không ai ở gần bắt máy cả, Anbu.
Điện thoại của sếp cũng tắt rồi.
Nếu anh tôi vẫn chưa đến, thì có chuyện rồi.
Mọi người đã đến nhà khách của Tổng thanh tra chưa, Paul Pandi?
Chưa ạ, sếp.
Họ đang đến dần. Vâng ạ.
Cậu có tin một người có thể trở thành triệu phú chỉ sau một đêm không?
Ồ, tôi hiểu rồi, sếp!
Đây chính là đêm như vậy!
Nếu làm đúng, cậu sẽ đổi đời!
Chỉ cần sai một li, chúng sẽ trừ khử cả gia đình cậu!
Cẩn thận đấy. -Rõ, sếp. Sẽ không sai sót đâu.
Gì? -Chờ một chút ạ.
Vấn đề của cậu là gì thế?
Cậu không hiểu ngay từ lần đầu sao?
Tại sao cứ gọi điện làm phiền tôi mãi thế?
Bejoy. Đội trưởng.
Đội của hắn có bốn người.
Thiru, Sudhakar, Joseph và Kumaran.
Tao sẽ giết cả năm tên đó trước bình minh!
Gửi cho tao chi tiết về chúng! Alo?
Alo? Sếp còn đó không?
Không chỉ năm người mà cậu phải giết đâu.
Gì? -Có một kẻ chỉ điểm trong băng của cậu.
Không thể nào. Tất cả bọn chúng... -Hắn ta ở đó đấy!
Một trong số đó đã cung cấp thông tin cho Bejoy suốt hai năm rồi!
Tại sao cứ làm phiền tôi thế hả?
Sếp!
Tổng số cocaine của chúng là 900 cân!
Có thông tin gì về 'Ghost' chưa?
Tôi đang nói cái này, cậu lại nói cái khác!
Vì thông tin tôi cung cấp, chúng đã giết oan một người!
Tôi khó thở quá! Sợ bị lộ lắm, sếp ơi!
Nghe tôi đây, Ajaz! -Tôi không làm được nữa đâu!
Tôi sẽ ra đầu thú ở đồn gần nhất! -Đồ ngu!
Có gì mới đối với cậu không?
Cậu đã nằm vùng 26 tháng rồi!
Cậu đã bao giờ nhìn thấy Adaikalam chưa?
Có ai biết mặt hắn ta không?
Không đúng không? Chúng ta đã thu giữ 900 cân!
Hắn chắc chắn phải lộ mặt thôi!
Cơ hội cuối cùng đấy, Ajaz!
Chúng ta đã làm việc hơn hai năm cho đêm nay!
Bao nhiêu cảnh sát đã hy sinh rồi? -Sếp...
Làm ơn nghe tôi nói đã, sếp... -Nghe này, Ajaz!
Đã tìm ra kẻ đó là ai chưa?
Làm sao có thể nhanh thế được?
Phải theo dõi chúng. Phải thẩm vấn nhiều người.
Không dễ thế đâu.
Không thể mạo hiểm được. Cậu thấy sao?
Sếp nói đúng. Chỉ cho tôi con cừu đen đó đi.
Tôi sẽ xử hắn!
Này! Gọi điện xem nó có ở khu của Shankar không.
Được rồi anh. -Đừng tha cho bất cứ kẻ nào mới đến hôm qua!
Gọi tất cả đến đây ngay! -Đám người đã đi rồi. Chúng tôi sẽ bắt được hắn.
Làm ơn hiểu cho tôi, sếp!
Làm ơn, sếp... -Ajaz!
Tôi phải biết chuyện gì đang xảy ra ở đó!
Báo cáo cho tôi bất cứ khi nào cậu có thể. Đó là mệnh lệnh!
Tôi thề tôi không thể...
Anh sẽ gọi lại cho em sau, cưng.
Sampath... -Vâng, Anbu?
Có một thằng cảnh sát trong đám chúng ta.
Cậu có nghi ngờ ai không?
Không, Anbu.
Không thể có chuyện đó được. -Có đấy!
Nó ăn chung với tôi rồi đi mách lẻo!
Chúng ta phải làm gì? -Gọi tất cả người của chúng ta đến tối nay.
Tôi biết năm tên cảnh sát đó là ai rồi.
Chúng ta phải mang đầu chúng đến đồn trước tối nay!
Được rồi, tôi sẽ lo việc đó.
Này, Chandra! -Nghe đây, Sampath!
Tập trung lại nào, mọi người! -Chờ đã! Để tôi xếp chỗ này lại!
Bỏ đó đi rồi lại đây!
Cần nói chuyện gấp! Lại đây nào các cậu!
Có một chiếc container màu nâu biển số 'TN-45 KA-9072' đi qua đây không?
Chờ một chút ạ.
Có ạ! Nó đã đi qua!
Nó đi qua lúc mấy giờ? -7 giờ tối.
Tấp vào lề đi.
Hồ sơ vụ án nhà nghỉ đó đâu?
Thanh tra sẽ hỏi ngay vào sáng mai đấy! Đã xong chưa?
Tôi làm xong rồi. Anh cứ xem qua đi.
Được rồi, tôi sẽ kiểm tra.
Tôi đi đây. -Được.
Chào sếp ạ.
Tôi tên Napoleon. Tôi là cảnh sát từ quận Tirunelveli.
Tôi cần gặp ông Manickavel. Tôi vừa mới được điều chuyển đến đây.
Cần biết tôi được phân công về đồn nào...
Ồ, cậu là người đó à. Sếp đã nói về cậu. -Vâng ạ.
Sao cậu lại đến vào ban đêm? -Tôi không nghĩ là xa đến thế, thưa sếp.
Ngày mai tôi có cần đi làm không ạ?
Này! Mày là ai?
Dám tát người trong đồn cảnh sát à!
Đó là em gái cậu à? -Ông ta đoán đúng rồi!
Còn cười nữa là tao cho rụng răng đấy!
Tao nương tay vì chúng mày chỉ là sinh viên thôi đấy!
Sếp? -Gì nữa?
Họ là bạn cùng trường với tôi. Bạn tôi ạ.
Đến để "đón" chúng à? -"Đón" chúng ư?
Đây là trường học à? Mày có biết chúng làm gì không?
Chúng say xỉn và nhảy múa trên ga tàu đấy!
Nhận được khiếu nại từ phòng điều hành nên tôi mới bắt chúng về đây!
Ngồi xuống đó. Giải quyết với Thanh tra khi ông ấy đến!
Anh ấy quen Thanh tra, sếp ạ... -Ai cũng nói thế! Ngồi xuống!
Ngồi vào góc đi! -Lại đây, Tamizh!
Chỉ là văn phòng Ủy viên mới đã xây xong hai năm rồi.
Thủ hiến vẫn chưa khánh thành. Thế nên, nó vẫn đóng cửa!
Đồ của mấy đứa nhóc đó đấy, sếp!
No comments yet. Be the first to leave one.