ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
"Vampire Diaries" tập trước...
Suốt hơn một thế kỷ, tôi đã phải sống trong bí mật.
Cho đến bây giờ. Tôi biết làm vậy là mạo hiểm.
Tôi phải làm quen với cô ấy.
Johnathan Gilbert đã có một phát minh.
Nó đã bị một con ma cà rồng đánh cắp. Tên cô ta là Pearl.
Tôi đã đưa thiết bị đó cho Damon.
Sao anh không đến gặp anh ta mà đòi đi?
Mẹ! Mẹ!
Vợ tôi Isobel đã dành cả cuộc đời mình
nghiên cứu các hiện tượng siêu nhiên ở khu vực này.
- Anh đã làm gì vợ tôi? - Tôi đã biến đổi cô ấy.
Sao trông em lại giống bà ấy như vậy?
- Em là con nuôi. - Một cô gái xuất hiện
16 tuổi và chuẩn bị sinh.
Dì còn biết thêm gì về bà ấy nữa?
- Tên của cô ta...Isobel. - Đừng tìm kiếm nữa.
Cô ấy không muốn biết cô.
Bà ấy còn sống ư? Vậy nghĩa là bà ấy...
Xin chào, Rick.
Isobel.
Thật vui được gặp lại anh.
Trông anh tuyệt lắm.
Em nghe nói anh là giáo viên dạy lịch sử ở trường trung học.
Chuyện là thế nào vậy?
Em đã ở đâu hả Isobel?
Em không có lý do nào để xoa dịu được anh.
Em không có lời giải thích nào có thể khiến anh thấy thỏa mãn.
Em muốn được như thế này.
Đơn giản vậy thôi sao?
Vâng.
Đáng ra anh phải khóc thương em rồi lại tiếp tục sống.
Em là vợ của anh.
Và anh yêu em.
Sao anh có thể không tìm kiếm em được chứ?
Bởi vì em không mất tích, Rick.
Em biết là anh quen con gái em Elena.
Và em nghe nói là nó cũng đang tìm kiếm em.
Vậy nên...
Em muốn anh sắp xếp cho bọn em một cuộc hẹn.
Em muốn anh...
chuyển tin nhắn này sao?
Phải.
Đừng có mơ...
Đồ đàn bà ích kỷ.
Cô muốn gì ở tôi?
Tôi đã nói rồi. Tôi sẽ không làm gì cho cô hết.
Tốt hơn hết là anh hãy nói với Elena rằng tôi muốn gặp nó,
nếu không tôi sẽ bắt đầu giết từng người một trong cái thị trấn này.
Và tôi sẽ bắt đầu với đám học sinh của anh.
Hiểu chưa?
360Kpop trân trọng giới thiệu Vampire Diaries Season 1 - Episode 21
Em phải đi giúp dựng chiếc xe diễu hành Hoa hậu Mystic
cho lễ kỷ niệm ngày sáng lập.
Nếu em không làm thì em sẽ phải hứng chịu sự phẫn nộ của Caroline.
Nhưng em muốn hỏi thăm tình hình trước.
À, anh đang rất tuyệt. Cám ơn em đã hỏi.
- Em muốn hỏi thăm Stefan cơ mà. - Ồ, nó hả?
Nó...nó khủng khiếp lắm.
Có chuyện gì vậy?
Nó lại quay trở lại con người tẻ ngắt,
ngoan đạo, tránh xa mọi thứ xấu xa. Em đã cứu chữa nó thoát khỏi được
những thứ được coi là thú vị về bản tính của nó rồi đấy.
- Đừng quên là ai đã giúp em đấy nhé. - Ôi. Anh ghét chính mình.
Này ông chú John có nói gì với em
về chuyến viếng thăm của anh và thầy giáo không?
Không, em vẫn đang tránh mặt chú ấy. Tại sao? Chú ấy đang âm mưu gì à?
Anh không biết. Nhưng sẽ tuyệt biết bao nếu em tìm hiểu giúp anh.
Em phải đi đây. Em trễ rồi.
Chúc vui vẻ với cuộc thi hoa khôi nhé. Anh cũng đã từng rất vui vẻ.
Elena gọi.
Đây là phần việc của lớp lịch sử
cho xe diễu hành trong ngày sáng lập.
Chúng ta sẽ tái hiện lại trận chiến vùng Willow.
Tyler đã được đề cử vào vị trí nhóm trưởng nhóm thiết kế.
- Bởi ai ạ? - Bởi thầy.
Thầy đã nhìn thấy những bức phác họa của em, và chúng rất đẹp.
Nghe này, em không thực sự thích thú với...
Phải, em cứ chọn thành viên cho nhóm, hãy sáng tạo và...
Và đừng làm hỏng bét mọi chuyện lên đấy.
Tuyệt.
Cậu muốn giúp tớ vụ này không?
Không hẳn, không.
- Chào thầy Saltzman. - Đi theo thầy.
Chúng ta cần nói chuyện.
Hãy xem xét lại chiếc xe diễu hành của Hoa hậu Mystic năm ngoái.
Năm ngoái họ đã làm thế này.
Và đó chính là những gì mà ta không muốn làm.
- Ew. - Phải đấy.
Được rồi. Vậy chúng ta làm gì bây giờ?
Vẻ đẹp tao nhã cổ điển của miền Nam.
- "Cuốn theo chiều gió" à? - Sao cậu biết?
Ngày nào cậu chẳng xem Scarlett.
- Chính xác. - Ừ.
Elena đâu rồi? Đáng ra cậu ấy phải ở đây để giúp chúng ta chứ.
Tớ không biết.
- Được rồi, đã có chuyện gì vậy? - Ý cậu là sao?
Đừng giả bộ nữa.
Cậu và Elena đang cãi nhau. Khai ra đi.
- Không có gì cả. - Chắc chắn là có chuyện.
Cậu biết không, toàn bộ vụ xe diễu hành này
đáng ra là dịp để bạn bè cùng nhau sáng tạo ra thứ gì đó,
nhưng ai cũng đang cãi nhau hết.
Matt và Tyler ghét nhau.
Cậu và Elena không nói chuyện với nhau.
Tớ...tớ không thích thế.
Và tớ không thể dàn xếp được nếu tớ không biết có chuyện gì.
Chuyện này tớ không thể nói được, Caroline. Tớ xin lỗi.
Damon. Cám ơn anh đã tới.
Xin lỗi đã đến muộn. Con chó ăn mất cái, ừm...
Đừng bận tâm.
Sao lông mày lại nhíu hết cả vào thế kia?
Tôi đã gặp Isobel tối qua.
Isobel đang ở đây? Ở thị trấn sao?
Anh tới muộn.
Tôi không biết chuyện này có trong lịch đấy.
Màn trình diễn này là sao vậy?
Cherie là ca sĩ nhạc jazz
tôi phát hiện được ở một quán bar tại Brooklyn.
Và anh chàng cao bồi này tôi tóm được ở một quán dành cho dân đồng tính tại Amarillo.
- Anh ta đồng tính sao? - Giờ thì không.
Anh ấy rất tốt với tôi.
Này, Cherie.
Tôi đang dạy bọn họ tiếng Pháp.
Tôi có thể ngửi thấy mùi phán xét tỏa ra từ anh.
Họ là người, Isobel, và cô đang đối xử với bọn họ
- như lũ búp bê vậy. - Nếu chúng ta thành cộng sự của nhau
thì anh phải dừng ngay việc là một kẻ căm ghét đi.
Chúng ta hợp tác với nhau vì chúng ta có chung một mục đích.
Đó không phải là một sự đồng tình với cách sống của cô.
Cách sống của tôi?
Vậy, tôi đoán là anh vẫn chưa có được thiết bị đó.
Tôi sẽ lấy được. Tôi đã nói là sẽ làm mà.
Anh đã đe dọa sẽ vạch mặt Damon Salvatore.
Chuyện đó đã không thành. Anh đã giết cả quý cô Pearl.
Vẫn không lấy được phát minh đó.
Tôi nghĩ là kế hoạch của anh không có hiệu quả đâu, John ạ.
Việc cô ở đây cũng chẳng giúp ích được gì.
Anh đã thất bại, John. Tôi từ giờ sẽ lo mọi việc.
Anh có hỏi về ông chú John không?
- Bọn họ đang hợp tác với nhau à? - Không.
Không, họ không làm việc cùng nhau sao?
- Không, tôi đã không hỏi. - Vậy còn cái phát minh kia?
- Tôi không hỏi. - Cô ta có biết về ngôi mộ ma cà rồng không?
- Tôi không biết. - Lúc đấy từ ngữ của anh biến mất hết hay sao?
Không, tôi chỉ bị phân tâm một chút về cô vợ đã chết là ma cà rồng
- nên đã không hỏi được gì. - Cô ta muốn gì?
Bà ta muốn gặp em, Damon.
Alaric phải sắp xếp một cuộc hẹn.
Chúng ta không biết vì sao hay bà ta muốn gì.
Em không phải tới gặp cô ta nếu em không muốn.
Em thực sự không có lựa chọn nào.
Cô ta dọa sẽ thực hiện một vụ tàn sát.
Vậy theo tôi hiểu thì...chuyện đó là không chấp nhận được với mấy người.
Em muốn làm vậy. Em muốn gặp bà ta.
Nếu không, em biết em sẽ hối hận.
Cám ơn.
Anh nghe được em nói không?
Cám ơn anh đã tới.
Em lo lắm.
Nhưng em rất vui vì có anh ở đây.
Em yêu anh.
Chào con, Elena.
Con trông giống hệt cô ta. Thật kỳ lạ.
Bà đã gặp Katherine sao?
Cô ta đã tìm thấy ta sau khi ta biến đổi.
Ta đoán là tính tò mò có di truyền.
Cô ta chắc chắn sẽ rất thích thú khi thấy con.
Đó là thứ giúp bà đi lại vào ban ngày sao?
Katherine giúp ta có nó.
Cha tôi là ai?
Không quan trọng. Chỉ là một gã từ thời còn đi học thôi mà.
Biết được tên thì sẽ tốt hơn không phải vậy sao?
Con hỏi nhiều quá đấy.
Tại sao bà lại thôi miên người đàn ông đó để ông ta tự sát
ngay sau khi nói tôi hãy ngừng tìm kiếm bà?
Ảnh hưởng chấn động thôi. Ước gì nó hiệu quả hơn một chút.
Sinh mạng con người với bà chỉ nhỏ bé vậy thôi sao?
Chẳng có ý nghĩa gì với ta cả.
Đó chỉ là một phần của thứ mà ta trở thành.
Không, không phải vậy.
Tôi biết các ma cà rồng khác. Điều đó không đúng.
Như bạn trai con ở bàn bi da đằng kia sao?
Stefan Salvatore.
Tại sao lại là Stefan? Tại sao con không chọn Damon?
Hay là thích thú với cả hai? Giống như Katherine?
Đáng ra chúng ta đang phải ở trong đó.
Không. Isobel đã nói rõ ràng rằng
chúng ta không được bước chân vào đó.
Tôi sẽ không giết cô ta trong một nhà hàng đầy người đâu.
Tạm thời thì anh sẽ không giết cô ta đâu.
Cô ta đã phá hủy cuộc đời anh, vậy mà anh vẫn muốn bảo vệ cô ta sao?
Cô ấy là vợ tôi.
Đã từng là vợ tôi.
Tôi tìm kiếm người phụ nữ mà tôi đã cưới, nhưng cô ấy không còn ở đó nữa.
Bất kể người đó là ai...
cũng thật lạnh lùng và nhẫn tâm.
Cô ta đã từ bỏ phần người trong mình.
Phải, đó là chỗ tôi không hiểu.
Stefan vẫn còn nhân tính. Cậu ấy là một người tốt.
No comments yet. Be the first to leave one.