하늘ì—서 내리는 ì¼ì–µê°œì˜ 별
ആദ്യത്തെ 186 വരികൾ.
Lúc đó là thời gian anh đang do dự đúng không?
Lúc đó là khoảng bao nhiêu tuổi ạ?
Là 27 tuổi.
À, lúc 28 tuổi.
Đúng là một mỹ nam, cũng là một chàng trai ấm áp nữa.
Đứa bé này…
Sao ạ?
Không phải, đứa bé ở bên này…
Chẳng lẽ là cậu thiếu niên trong vận mệnh của anh ư?
Đúng vậy.
Trước đó tôi cũng không biết.
Hôm nay phóng to lên,
mới phát hiện cậu ấy cũng có trong ảnh.
Đúng là thần kỳ thật.
Câu hỏi tiếp theo của tôi chính là có liên quan đến cậu thiếu niên đó đó.
Đã nhắc đến rồi
thì chúng ta nói về cậu ấy nhé?
Anh nói vào lúc anh không thể thích nghi với cuộc sống đại học y, do dự một thời gian,
cuộc gặp gỡ với một cậu thiếu niên đã thay đổi cuộc đời anh.
Rốt cuộc cậu thiếu niên tám tuổi đã làm gì
mà có thể thay đổi cuộc đời của một chàng trai trưởng thành chứ?
Ánh mắt của cậu bé đó rất kỳ lạ.
Lúc mới đầu, tôi cũng là chợt tò mò, cứ luôn đuổi theo cậu ấy.
Anh cứ đuổi theo cậu ấy ư?
Đúng vậy.
Sau đó tôi mới biết
[tôi vẫn luôn do dự là để chờ đến lúc gặp được cậu ấy.]
[Tiệc chiêu đãi thứ tư: Đời người trên đường đi]
[tiến sĩ Yang Kyeong Mo có được ngày hôm nay thì cơ hội mang tính quyết định]
- Jae Min. - Vâng.
Cậu đang làm gì thế?
À, lúc rơi xuống,
có người nhìn thấy không?
Hoặc là có ai nghe thấy tiếng động kỳ lạ gì đó không?
Cũng có nghĩa là
sáng nay chú phát hiện ra thi thể, sau đó báo cảnh sát,
và trước đó không có ai biết chuyện đúng không?
Cũng không biết là rơi xuống lúc nào đúng không?
Đúng.
Hoàn toàn không biết.
Hôm qua mưa to, tiếng sấm cũng rất lớn.
Này, tắt ti vi đi được không?
Vâng, được ạ.
Cho Rong.
Jae Min.
Đi thôi.
Vâng.
Trung thành! Sao trưởng phòng lại đến rồi ạ?
Không phải hôm nay trực ban chưa tan làm sao?
Cũng phải biết xem đã xảy ra chuyện gì thì mới đi chứ.
Có chuyện gì vậy?
Nhảy lầu tự sát ạ.
Một nữ học sinh đại học 22 tuổi.
Người 22 tuổi sao lại muốn tự sát?
Trước mắt còn chưa rõ.
Đúng rồi, lúc nãy em đã nhìn vào mắt người chết rồi.
À, à.
Xinh đẹp lắm luôn.
Người xinh đẹp như vậy sao mà lại tự sát chứ?
Cậu chắc chứ?
Chắc chắn, xinh đẹp lắm luôn.
Tên nhóc này, tôi hỏi là có chắc chắn là tự sát không?
À thì, có thể là…
Mở to mắt ra cho tôi.
Trưởng phòng.
Ôi.
Này,
sao thế, tên nhóc thối?
Tên nhóc thối, ôi cái gì mà ôi?
Ôi, không phải, đúng là sắp đến một nơi hay ho có khác.
Ôi, không hổ là gia đình tài phiệt,
ngay cả thiệp mời cũng có phong cách thật đấy.
Nhà Seung Ah không phải gia đình tài phiệt gì đâu.
Điện thoại ở đây rồi, mang theo ví tiền.
Mang theo cả cái này nữa.
Trưởng phòng, của chị đây ạ.
Thiệp mời của chị, cầm đi ạ.
Vậy chị đi đây.
Chị đi thong thả.
Em phải đi bây giờ sao?
- Đã mang túi công văn chưa? - Rồi ạ.
Được.
Vậy mau thay đi.
Đây là cái gì?
Em cũng biết trận chiến hôm nay sẽ quyết định vận mệnh của công ty chúng ta nhỉ?
Vậy mà, vậy mà em lại mặc như thế này đi ư?
Đúng rồi, trưởng phòng, sắp muộn rồi.
Đúng vậy, em sắp muộn rồi.
Em đến rồi sẽ mặc, đến rồi sẽ mặc.
Được thôi.
Ừ, ừ, vậy thì đến rồi em thay vào nhé.
Phải mặc vào trước khi gặp Jang Woo Sang đấy.
Nghe nói lịch trình hôm nay là con trai của chủ tập đoàn NJ tổ chức.
Từ hội triển lãm đến bữa tiệc, đều là quà sinh nhật cho Baek Seung Ah đó.
Đúng là có số mệnh tốt.
Chuyện gì vậy?
Còn chưa đến giờ tắc đường mà.
Chẳng lẽ là xảy ra tai nạn rồi ư?
Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ.
Tôi tan làm rồi, tôi không trực ban, tôi mặc kệ.
Ừm ừm ừm… không nhìn thấy.
- Đã bảo là biết rồi mà. Không được. - Vậy anh bảo phải nói thế nào?
- Thế cậu mau gọi công ty bảo hiểm đến đi. - Không phải.
- Chẳng phải đang lùi xe sao? - Lùi xe.
Đi lên trước.
- Anh quá đáng thật đấy. - Được rồi, biết rồi, biết rồi.
Đừng thế nữa, đi mau đi, đi mau đi.
Này, này,
đi thôi.
Ừ.
Ừ, đương nhiên là anh đã xuất phát rồi, còn đang bay đây.
Em xuất phát chưa?
Ừ.
Ừ, giờ anh đang xuống xe.
Đang xuống xe đây.
Vừa mới mở cửa xe này, ừ.
Seung Ah.
Chị.
Em sao thế, không khoẻ à?
Không ạ.
Nên vào rồi.
Căng thẳng à?
Em muốn chết.
Gì vậy chứ? Có chuyện gì thật sao?
Em đùa đấy, làm chị sợ rồi phải không?
Này, làm chị sợ chết đi được.
Sao lại nhiều đồ thế? Hay là để trong xe đi.
Sao?
Hay là để vào đi.
Đi nào.
Chà, anh.
Anh xem cái này đi.
Đúng là điên mất.
Chà.
Anh, cái xe này rất ngầu nhỉ?
Chẳng có tác phẩm ra hồn nào mà cũng được gọi là tác giả.
Dù sao cũng là ngậm thìa vàng mà.
Tiêu tiền cũng phải có mức độ chứ,
đây đều là gì vậy hả?
Người ta xinh đẹp mà.
Nhưng ngưỡng mộ xe của cô ta thật đấy.
780S White.
Đó là quà ngày lễ tình nhân bạn trai người ta tặng đó.
Dù sao Baek Seung Ah cũng xinh đẹp,
xinh đẹp thật mà.
Anh, nghe thấy gì chưa?
Cái xe vừa rồi là của Baek Seung Ah đó.
Cô đợi 20 phút nữa rồi xuống là được.
Nghi thức đón chào và buổi tiệc sẽ bắt đầu lúc tám giờ.
Chắc chắn sẽ là một bữa tiệc rất tuyệt vời.
Giám đốc đã dặn tôi không được nói, anh ấy muốn cho cô một bất ngờ.
Vâng, chị vất vả rồi ạ.
À.
Chắc là sẽ có một cuộc phỏng vấn nhà nghệ thuật khoảng 30 phút từ lúc bảy giờ.
Phỏng vấn nhà nghệ thuật sao?
Dù sao thì các phóng viên cũng quan tâm nhiệt tình.
Thay vì tôi phát ngôn thay cô, mọi người đều mong là cô sẽ đích thân tham gia.
Tại sao không bàn bạc trước đã tự ý quyết định vậy?
Đây là chỉ thị trực tiếp từ giám đốc Jang.
Anh, anh đang ở đâu thế?
Ồ, vẫn chưa.
Đương nhiên rồi, vừa vặn lắm, đẹp cực.
[Em cứ nói với giám đốc Jang là nhờ cả vào anh ấy, cố gắng thúc đẩy một chút.]
[tiêu chuẩn mới của thiết kế nhãn hàng - thiết kế Anlu.]
Được rồi.
Ôi, được rồi.
Giám đốc, được không ạ?
Được thôi, vậy thì thử một lần. Làm nũng cũng có gì đâu.
Xin lỗi ạ.
Anh không sao chứ?
Xin lỗi ạ.
Cho hỏi
anh là nhân viên của Arts ạ?
Đúng vậy.
Hôm nay sẽ có bia của các anh đúng không ạ?
Sẽ có những loại nào được bày lên bàn vậy ạ?
Love me 100%,
Sunshine golden ale,
Life not paid it,
Blue level Nasistaut,
Clover Weizen.
Còn Something on brown nail và Last dance I paid thì sao ạ?
Hôm nay không có đâu.
Không có à?
Tôi biết rồi ạ.
Đây là xe cô à?
No comments yet. Be the first to leave one.