The Shiunji Family Children

The Shiunji Family Children (紫雲寺家の子供たち)

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

സീസൺ 1

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

Shiunji-ke no Kodomotachi
The Shiunji Family Children
കമന്ററി എഴുതിയത് AniFan
Phụ đề full tập được lấy từ Ani-One Asia. Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến đội ngũ dịch thuật tiếng Việt của Ani-One Asia đã hoàn thành xuất sắc bộ anime này <3 . Phụ đề khớp với bản của Erai-raws, SubsPlease và các bản khác có time tương tự như EMBER , Judas ...

ടാഗുകൾ

webdl
anime
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2025-06-25
ഡൗൺലോഡുകൾ: 62
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 157 വരികൾ.

Bố ơi, bố ơi!

Nghe con nói, nghe con nói nè!

Chuyện là, hôm nay ở trường ấy.

Nào nào, đợi chút.

Để bố làm xong việc này đã.

Như vậy bố mới từ từ nghe con kể được.

Nha.

Vâng.

Rồi nhé, rồi nhé.

Lúc ăn trưa, cả hai đứa đều bị giáo viên mắng cho một trận.

Nhưng Haruto với Arata lại cãi nhau inh ỏi "tại mày đó".

Vậy à.

Có cả chuyện đó nữa à.

Vâng! Rồi nhé...

Ouka, con làm gì ở đây vậy?

Bố.

Mặt con buồn thế.

Nếu có chuyện gì buồn thì cứ nói với bố lúc nào cũng được..

Đâu có. Con chỉ đi ngang qua thôi.

Chào bố.

Sao lại ở đây?

NHỮNG ĐỨA TRẺ NHÀ SHIUNJI

S-Sao anh lại ở đây?

Đúng là! Đợi ở đó đi.

Để anh qua bên đó.

Nào.

Không sao hết, tự đi được mà.

Chỉ đường cho em là được rồi.

Chân như thế mà còn cố chấp à.

Anh đã nói rồi mà. Anh đến để tìm em.

Đừng có nói em nặng đấy.

Nhẹ hơn anh tưởng, chắc bố cũng nghĩ vậy.

Bố đã cõng mẹ xuống núi lúc bị say độ cao đấy.

Trước mắt, phải ra được đường lớn đã.

Làm sao đây? Chả thấy Arata liên lạc gì cả.

Tin nhắn trước cũng lâu rồi mà.

Cũng không thấy đã đọc.

Cũng có thông tin thời tiết quanh núi Phú Sĩ đang xấu đi.

Bố nói sẽ hủy lịch trình rồi từ Bắc Kinh về đó.

Này, cả hai người họ có sao không nhỉ?

Bình tĩnh nào.

Anh Shin chắc sẽ xoay xở được thôi.

Anh Arata...

Chị Ouka...

Được rồi, ra được rồi.

Giờ cứ theo đường này về nhà trọ thôi.

Sao lại tệ thế này?

Mệt hơn mình nghĩ.

Tìm được em ấy là tốt rồi, nhưng mưa cứ ngày một nặng hơn.

Chết tiệt. Phải chi mình tập gym nhiều hơn.

Mà rốt cuộc, tại sao Ouka lại làm chuyện này chứ?

Có một video đang nổi trên app đăng video ngắn.

Hả?

Chỉ là một video bình thường.

Nói là nếu mang kỷ vật lên đỉnh núi Phú Sĩ đứng...

thì sẽ gặp được người thân đã mất.

Video có vậy thôi.

Nếu gặp được mẹ thì em có chuyện muốn hỏi.

Thế gặp được chưa?

Vậy à.

Mà cũng phải thôi.

Nghĩ kỹ thì em đâu phải con ruột.

Mẹ cũng đâu có lý do gì để đến gặp em.

Đến gặp ư? Làm gì có.

Đúng vậy. Đương nhiên rồi.

Vì em làm gì có gia đình thật sự nào.

Từ trước đến giờ, chuyện gì em cũng kể cho bố.

Chuyện buồn, chuyện khổ,

bố đều dịu dàng lắng nghe.

Nhưng cứ nghĩ đó có lẽ chỉ là nói dối, em không thể kể được nữa.

Và cũng đương nhiên không thể kể cho bạn bè.

ĐÁNH GIÁ: D Thế nên em chẳng còn tâm trí đâu để học nữa.

Em không biết phải làm sao nữa.

Về lý trí thì em hiểu.

Không cùng máu mủ thì cũng chẳng có gì thay đổi.

Nhưng lạ lắm. Biết mình không cùng máu mủ...

rồi lại lo sợ không thể như trước được nữa...

Mà anh còn chẳng biết em ở đâu, sao lại đến cứu em?

Chính anh cũng có thể gặp nạn đó.

Vì anh tự tin. Vậy không được à?

Chỉ còn mình anh vẫn nghĩ chúng ta là sinh đôi thôi sao?

Em cho rằng chúng ta không phải anh em ruột sao?

Chỉ vì không phải gia đình thật sự nên việc anh đến cứu là kỳ quặc sao?

Nếu vậy thì tự kiểm điểm đi.

Anh cứu em không cần lý do.

Dù em ở đâu, anh cũng sẽ đến cứu, bao nhiêu lần cũng vậy.

Lúc khổ sở cứ trút giận lên anh cũng được.

Lúc buồn bã, hãy dựa vào anh.

Đã bảo đừng cố mà.

Dù đã xuống được trạm số 5 rồi.

Em có cố đâu.

Đã bảo không sao rồi mà.

Đã được sơ cứu ở nhà nghỉ Fuji rồi.

Cứ để anh cõng mãi thì xấu hổ lắm.

Đã bảo đừng có cố mà.

Mệt thì nói đi.

Còn lâu.

Kia rồi! Anh Shin! Chị Ouka!

Thật kìa! May quá!

Sao mọi người lại ở đây?

Tại bọn chị lo quá.

Arata giữa chừng chả thấy nhắn tin gì.

À, xin lỗi. Em quên mất.

Đi đường cao tốc mất 4 tiếng, bằng xe của Banri.

Mà em có sao không?

Bị thương rồi kìa!

Không sao, có chút xíu à.

Biết giải thích với bố thế nào đây!

Còn Arata thì sao?

Người lạnh cóng hết rồi! Có sao không em?

Có bị thương không? Có sao không?

Không vấn đề gì.

Mà sao cả nhà lại đến vậy?

Tan học cái đi luôn.

Tại không liên lạc được với Arata,

Minami cứ nằng nặc đòi đi bằng được.

Lạ thật đấy, Minami vốn lạc quan mà.

Ơ không, tại vì...

T-Thì lo mà.

Vậy à. Cảm ơn nhé, Minami.

À ừ...

Nói chung là mau về thôi!

Chị đã quen lái xe hơn chưa?

Còn chưa tới 80 cây một giờ nữa.

Xe bên cạnh nhanh ghê!

Đừng có nói khó thế chứ.

Đường cao tốc thì từ hồi học lái đến giờ mới đi lại đó.

Toát hết mồ hôi kìa.

Bảo về vội cơ mà.

Mà Ouka, sao em lại lên núi Phú Sĩ?

Đến mức nghỉ học thì chỉ có thể là có lý do đặc biệt.

Đúng là đột ngột thật.

Đó là nơi bố mẹ gặp nhau đúng không?

Em rất muốn đến xem thử.

À, nhắc mới nhớ.

Chị nhớ rõ nhỉ.

Nhưng chỉ vậy thôi sao?

Thôi nào. Ouka dạo này cũng gặp nhiều chuyện,

cũng cần thay đổi không khí mà.

Chị Banri, đằng trước kìa!

Oái!

Lần sau cả nhà cùng đi núi Phú Sĩ đi. Xin nghỉ phép rồi đi.

Lần tới sẽ ở lại lâu hơn.

Nhưng lạ lắm. Biết mình không cùng máu mủ,

rồi lại lo sợ không thể như trước được nữa.

Quả nhiên là không nói ra được.

Mọi người cũng không hỏi sâu.

Chắc là để ý cảm xúc của mình.

Tốt bụng thật.

Khiến mọi người lo lắng,

làm phiền mọi người.

Mình làm gì vậy chứ.

Giờ này Arata thế nào nhỉ?

Ơ này...

Này Arata!

Nghe này, Arata.

Vai của con trai là để cho con gái dựa vào đó.

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left