ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tuyệt!
Tuyệt!
Thôi,
dừng lại nào!
Dừng lại!
Dừng lại!
Ngồi xuống.
Ngồi xuống.
Đặt mic xuống, không thì tôi sẽ trông thấp bé ở đây.
Không ai biết sự thật à.
Các bạn thế nào? Các bạn ổn chứ?
Tôi thích không khí vui vẻ. Các bạn trông rất vui.
Vui lên nhé dù đời không như mơ.
Đời tôi có nhiều cái mới.
Tôi mới có thêm đứa con thứ hai. Con trai nhé...
mới thôi.
Phải.
Hai đứa đều là con tôi. Tôi sẽ không nói xấu đứa nào.
Hai bé. Hai ghế ngồi ô tô cho bé.
Nghe đã chán rồi.
Từng nói chuyện với người yêu trong xe có ghế em bé?
Không có đâu. Ác mộng đấy.
- "Cưng ơi, lại đây một lát." - "Cái gì phía sau xe thế?"
"Này, nhìn anh đi. Đừng săm soi mặt tiêu cực.
Nhìn vào mặt tích cực đi.
Anh đang định nói chuyện nghiêm túc với em."
Con cái sẽ thay đổi đời bạn, giúp bạn nhận ra sự khác biệt.
Tôi biết tôi đang già đi vì các con.
Tôi hay bực mình. Càng già, càng dễ bực.
Vừa tỉnh dậy đã bực, không hiểu vì sao.
Có hai con, cứ tỉnh dậy là bạn bực.
"Này, đứa nào có...
Được rồi. Ngay bây giờ. Này!
Đi ngủ ngay!"
Tôi còn không biết nó nghĩa là gì. "Đi ngủ ngay!" Bực lắm.
Tôi quát con trai, vì nó là thằng đàn ông chín tháng tuổi.
Nên tôi quát nó.
Tôi bực và hét, "Đừng lắc lư cái đầu!"
Suốt cả ngày.
Chuyện đó thật xấu hổ và làm tôi bực mình,
khiến bạn như thằng đần khi bồ đến chơi? Đứa bé như này...
"Bé bị sao thế?"
"Tôi không biết. Tôi cho nó nằm sấp." Giờ nó vẫn thế.
Tôi yêu nó lắm.
Tôi tưởng người lớn sẽ không bực phát điên vì trẻ con.
Trẻ con sẽ làm bạn bực phát điên. Chúng cùn lắm.
Con gái tôi cũng cùn.
Đúng đấy. Tôi và con gái đang tranh luận.
Nó còn chưa biết nói, chỉ biết vài từ,
nói vài câu.
Tôi cứ nói với nó một câu, nó sẽ cố nói lại.
Tôi có nói gì thì nó cũng sẽ có cái nói lại.
Tôi điên lên. Hôm nọ bố con tôi cãi nhau vì nước ép.
Nó bước vào phòng và nói, "Bố ơi, nước ép".
Tôi nói, "Không, nước ép đủ rồi, uống nước lọc đi". Nó nhìn tôi.
Nó bập bẹ...
"...nước ép".
Tôi nhìn nó và nói, "Con với chả cái, ăn nói với bố thế à?
Ngồi xuống và uống nước lọc đi." Bực quá.
Tôi bực vì tôi biết nó biết nó đang muốn nói gì.
Nó chỉ không biết nói như nào.
Trong đầu, nó chắc đang nghĩ "Ông bô da đen thấp bé,
lấy nước ép đi.
Ông bô khó tính."
Tôi biết nó định nói thế.
Nhìn cử động của bàn tay là biết.
Nó nói, "Ông bô da đen thấp bé, lấy đi..."
Tôi bực lắm.
Tôi muốn cho nó một trận đòn ra trò.
Tôi yêu nó lắm.
Con gái tôi đấy.
Tôi là ông bố luôn che chở các con.
Tôi còn không muốn đưa chúng ra ngoài chơi.
Tôi sẽ tranh cãi với tụi nhóc khác. Tôi nghĩ chúng chơi quá bạo lực.
Tôi và thằng bé đã như vậy ở quán Chuck E. Cheese.
Không phải đánh nhau, chỉ là dùng tay chân.
Chúng tôi vướng vào cãi vã nhỏ, vì con tôi bị ném bóng,
thằng bé ném bóng vào đầu con gái tôi.
Nó ném trúng đầu con gái tôi.
Con gái tôi tồ quá, tưởng là đang chơi trò chơi.
Nó nói, "Bố ơi, nhìn này!"
Tôi bực và nói, "Ném lại thằng kia đi!"
Tôi nhìn con trai tôi, đang giương mắt nhìn.
Tôi điên lên vì tính tập thể của gia đình tôi.
Tập thể này trông không ổn lắm.
Con gái tôi giơ mặt ra hứng bóng.
Con trai tôi thì lắc đầu và thò lò nước dãi.
Tôi thì bé nhỏ. Cả nhà tôi như đang tấu hài.
Tôi bực mình quá.
Tôi chưa từng giận vợ tôi như thế.
Tôi nói, "Sao em phối đồ mỗi người một màu, như nhóm hề thế?
Từ giờ, mặc cùng màu khi ra ngoài nhé.
Cả nhà sẽ là một đội, có cùng màu."
Tôi yêu các con tôi.
Yêu cuộc sống nhé.
Yêu những gì bạn có nhé.
Tôi không ngại áp lực khi có con. Tôi ghét áp lực khi bị phụ nữ áp đặt.
Họ đặt quá nhiều áp lực lên đàn ông.
Các bạn không nhận ra vô số áp lực từ phụ nữ.
Bạn đi cùng người yêu à? Hai người yêu nhau lâu chưa?
Bạn hiểu từ "áp lực" mà tôi nói.
Cô ấy kỳ vọng rất nhiều ở bạn, muốn được bạn chu cấp và che chở.
Cô ấy luôn kỳ vọng dù bạn có nhận ra hay không.
Ví dụ, giờ một đám cháy bùng phát. Cháy to, khói đen nghi ngút,
đầu tiên cô ấy sẽ nhìn bạn,
và nghĩ bạn phải tìm ra cách thoát.
"Em ơi, ngồi lên vai anh, hai ta sẽ thoát ra."
Cô ấy muốn nghe thứ sến sẩm như thế.
"Thôi đi, nằm xuống và lăn về cửa thoát hiểm."
Anh cũng sợ."
Nhưng phụ nữ muốn an toàn kiểu đó.
Tôi chu cấp rất ổn nhé.
Có tiền, tôi có thể mua sắm. Tôi không phải người che chở.
Ở đám cháy, tôi không phải người che chở. Hiểu chứ?
Họ muốn đàn ông chiến đấu vì họ. Tôi chịu. Tôi không phải là chiến binh.
Tôi sẽ không nhận vơ hay giả vờ như thế.
Đó không phải là tôi. Ví dụ điển hình, giả sử tôi và bạn đi xem phim.
Cả hai đang xem vui vẻ.
Bất ngờ, có gã xuất hiện và đánh thẳng vào mặt bạn.
Nếu bạn ở bên tôi, chỉ bạn bị tẩn thôi.
Thế đấy.
Tôi thành thật nhé. Lúc đó, tôi sẽ không can thiệp đâu.
Hai ta có thể nói về chuyện đó khi lên xe,
cùng tìm hiểu lý do chuyện đó xảy ra,
và xem hai ta có thể làm gì để chuyện đó không xảy ra nữa.
Nhưng còn lâu tôi mới can thiệp lúc gã đánh bạn.
Vì nếu gã cóc sợ bạn, gã cũng cóc sợ tôi.
Lẽ thường là thế.
Cả hai cùng bị tẩn thì ai đưa ta về nhà.
Phải có ai lái xe chứ, tôi lái xe giỏi mà.
Tôi là nhân chứng và đã thấy hết.
"Khi gã đánh bạn, tôi ở sau máy bán hàng tự động,
vì tôi sợ gã biết ta đi cùng nhau.
Gã không cần biết chuyện đó.
Tôi không thể tin gã đá bạn khi bạn ngã.
Khi đó, tôi buồn vì bạn đã đầu hàng!
Bạn không muốn đánh lại. Sao gã lại đá giày lên mặt bạn?
Điều đó thật kinh tởm với tôi.
Có nhiều cách khác mà."
Đấy, vô số người bị đo ván, nên tôi không thích đánh nhau.
Bạn đã thấy ai đó bị đo ván chưa? Đo ván nhé.
Ý tôi là tận mắt thấy nhé.
Khi nhìn thấy ai đó ngã sõng soài, bạn sẽ suy nghĩ khác đi về đánh nhau.
Khi đó, bạn sẽ hết muốn đánh nhau.
"Ôi! Cú đánh trời giáng. Giờ tôi chỉ mong bình an.
Tôi đã xem đo ván.
Tôi và cậu bạn đi hộp đêm, quẩy vui vẻ.
Lên là lên là lên.
Lên là lên là lên. Cả hai đang vui mà.
Đột nhiên... Cả hai quẩy như thế vì đều nhỏ con.
Tôi không chơi với ai cao to. Chỉ có tôi và cậu bạn thôi.
Đột nhiên, cậu bạn cãi nhau với gã ở quầy rượu.
Gã đó điên lên, đấm thẳng mặt cậu bạn.
Ngay khi ăn đòn, cậu bạn ngủ quên luôn.
Khi tỉnh dậy, cậu bạn giận tôi, và hỏi tôi, "Kev, sao cậu không đánh nó?"
Tôi đáp, "Tôi phải lo thân tôi chứ, nhìn là biết nó không phải dạng vừa đâu.
Hiểu chứ? Nó còn khiến bạn ngủ quên đi.
Tôi không mệt, vẫn tỉnh lắm.
Tránh voi chẳng xấu mặt nào.
Thế là đần. Nếu nó đánh tôi, tôi cũng ngủ thì ai sẽ đánh thức cả hai?
Hiểu chưa?
Tôi muốn tránh chuyện đó. Chả ai ngủ ở quầy rượu cả.
Hớ hênh là bị hiếp. Ai cũng biết...
tỉ lệ hãm hiếp khi bạn ngủ ở quầy rượu, tôi đảm bảo đấy.
Cậu bạn toàn nói chuyện tôi đã biết.
Tôi đã xem chú tôi bị đo ván, có lẽ là thứ hay ho nhất tôi từng xem.
Đó là buổi đoàn tụ gia đình, đi dã ngoại,
có trẻ con, người lớn, vui lắm.
Chú tôi say xỉn, cãi nhau với một gã vì chỗ dã ngoại,
"Bố con các anh có phải họ nhà Hart đâu, cút khỏi chỗ dã ngoại."
Gã kia đáp, "Đi thì đi nhưng đừng ăn nói thế trước các con tôi."
Chú tôi say và định chửi tiếp.
Mồm chưa chửi nhưng chú đã dính đòn.
Bạn đã thấy ai bị tẩn đau điếng phải bám vào mọi thứ khi ngã xuống?
Cú ra đòn nhanh như chớp,
Chú tôi chửi, "Để tao nói cho mà nghe, bíp..."
Tôi cười vì chú tôi khi ngã xuống cứ nhìn gã kia.
Tôi nghĩ, "Ngã xuống đi chú! Trời! Chú phá buổi dã ngoại rồi."
Tiền lẻ rơi ra từ túi quần của chú. Tôi chưa từng thấy ai bị tẩn đau đến mức
tiền từ túi quần rơi ra
khi họ đứng dậy.
Bạn biết một anh da đen có thể tẩn bạn rất đau
đến mức tiền lẻ rơi ra khỏi túi quần?
Ngay khi bị tẩn, 35 xu bay ra khỏi túi.
Tôi nói, "Trời!
Gã vừa hạ đo ván 35 xu trong túi của chú Richard JR."
Tôi chưa từng thấy ai bị tẩn mạnh như thế.
Đó là những thứ tôi đã thấy. Tôi đã chứng kiến điều này.
Bạn phải hiểu chính bạn.
Nếu không giỏi đánh nhau, thì hãy nhớ đó.
Tôi đánh nhau kém, nên luôn mang theo còi.
Tôi sẽ thổi còi thẳng vào mặt đứa kia.
Thích thì cứ chơi tao. Nay mày có thể thắng,
nhưng tai mày sẽ điếc.
Điếc lòi nhé."
Khó mà đấu lại còi.
Phải biết mình giỏi việc gì, không giỏi việc gì.
Tôi cãi giỏi và có thể tranh cãi.
Bạn cũng phải biết đường lui khi cãi nhau.
Bạn đã từng cãi với ai đó, rồi họ đứng dậy...
No comments yet. Be the first to leave one.