ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Nhìn kìa! Đẹp đấy!
Tôi thích đạp xe lắm.
Andy, tôi cảm thấy như một du khách trong chính thành phố của mình vậy.
Tôi thực sự nóng lòng thức dậy vào mỗi buổi sáng.
- Okay. - Cô ấy trông rất đẹp!
Vẫn thua ngựa. Ngựa là một chiếc xe đạp mà nó tự đạp.
Đúng, đúng vậy.
- Nhìn này, bánh xe mượt đấy. - Đúng vậy.
Anh mua rồi à!
Xe đạp của Lance Armstrong.
Đúng vậy!
- Mông của anh ta đã ngồi trên cái yên đó? Được đấy! - Tuyệt.
Không phải đâu Meredith, đây không phải thực sự chiếc xe đạp của anh ấy.
Nhưng nó cùng mẫu với chiếc anh ta sử dụng.
Tôi ủng hộ Sheryl Crow trong toàn bộ vấn đề đó,
*Sheryl Crow và Lance Armstrong từng có mối quan hệ tình cảm
nên giờ tôi đang cảm thấy rất kì cục.
- Michael! - Ôi, chúa ơi!
Đương nhiên, tôi biết đi xe đạp.
Tôi tham gia lớp đạp xe tại chỗ ba buổi một tháng.
nên, đương nhiên tôi biết đi xe đạp.
Anh có chắc rằng anh từng biết đi xe đạp?
Tôi biết mà!
Tôi có cả bánh xe phụ ở phía sau để hỗ trợ mình nữa.
Michael! Michael!
Michael! Michael!
Michael! Michael!
Michael! Michael!
Michael! Yeah!
- Được đấy. - Yeah.
Bẻ lái nữa đi.
Ôi, chúa ơi!
- Đừng đâm vào ô tô! - Không, không.
Mọi người sẽ không bao giờ quên.
Biên dịch: anhvunguyx
Phần 7 - Tập 5: Cú lừa
Trông tôi như thế nào?
Tuyệt vời. Trông tôi như nào?
Bình thường. Xấu xí.
Tôi đã cố gắng nhất có thể rồi.
- Đi thôi. - Được rồi.
Từ từ, chờ tôi đã. Sẽ rất kì nếu tôi vào sau.
Chúng tôi có một cuộc họp lớn với người mua chính của "Frames Select", Steve Nash.
Anh ta không phải "Steve Nash đấy" đâu.
Cậu cũng to đấy, cậu ta như kiểu Steve Nash của Scranton
Cậu đừng cố diễn đạt theo thuật ngữ mà cậu nghĩ mọi người sẽ hiểu nữa được không?
Thật là kiêu ngạo.
Tôi không có ý đó. Tôi chỉ giải thích thôi mà.
Thế còn "Steve Nash đấy" là ai?
Hậu vệ của đội Phoenix Suns (bóng rổ).
- Không biết. - Không á?
Không, thưa ngài Biết Tuốt.
Chà, tôi cũng không biết tuốt, nên...
Oh ho.
Libby Dirketts cưới rồi này.
Gửi lời chúc mừng tới nhà Libby nhé.
Ooh.
Báo nói Dan Becker bị ngã khỏi núi Kilimanjaro
trong một tai nạn leo núi.
Nhưng người hướng dẫn leo lúi của Dan vẫn...
- Để kể... - Ôi, chúa ơi!
Sao? Dan có sao không?
Không, anh ý chết rồi.
Người đó là Broccoli Rob.
Cô biết gã này mà. Tôi từng cho cô xem ảnh anh ta trên Facebook.
Đúng vậy.
"Một vài người ở Vermont nghe thấy "Broccoli" Rob Blatt, '96,
trong bài hát nâng cao nhận thức về sữa của trang báo Milk Lobby tên "Canxi-YUM"
có sự tham gia của Trey Anastasio.
Broccoli nói: "Trey và tôi đã có rất nhiều niềm vui trong phòng thu
và tôi nghĩ bạn có thể nghe thấy điều đó trong bài hát"
Oh, đó là tin tốt cho bạn của anh.
Đúng vậy. Thật tuyệt vời.
À đúng rồi, tôi quên mất phải mua sữa. Đây là lời nhắc nhở hay đấy.
Tôi từng đam mê nghệ thuật, mảng âm nhạc.
Hồi trong nhóm nhạc "Here Comes Treble", tôi có bốn bài đơn, Broccoli Rob chỉ có ba.
Đấy..
Bảo với cô ta mình đã đến đi. Cậu hay được lòng mấy cô tiếp tân mà.
Dwight.
Mẹ nó!
Danny Cordray là người tệ nhất.
Ừ thì, "tệ nhất" ở đây, ý anh là giỏi nhất?
Người bán hàng giỏi nhất từ trước đến nay.
Anh ấy làm việc cho "Osprey Paper over in Throop",
Cướp khách của Dunder Mifflin nhiều hơn ai hết.
Nên trong trường hợp này, anh ta là người tệ nhất.
Hơn nữa, anh ta đã ngủ với Pam.
Không, không hề.
- Kể với họ đi. - Chả có gì đã xảy ra cả.
Chúng tôi hẹ hò vài lần. Và anh ta đã không gọi lại cho tôi thêm lần nào.
Gì cơ? Không gọi lại á? Anh tưởng em kể là hai người chán nhau.
Thì chán nhau mà. Ý em là, ai đó phải bắt đầu chán trước.
Ừ, anh tưởng em chán trước?
Không, em thích anh ý mà.
Chỉ trong vài ngày.
Bốn năm trước.
Anh biết là em đã có con với anh rồi chứ?
Aah!
Tôi sẽ dằn mặt hắn ta. Ok?
Okay, tuyệt.
- Tôi sẽ chỉ đứng nhìn thôi. - Nhìn đây.
Và rồi, cô ấy nói là: "Đó là cái dương vật to nhất em từng được thấy."
Và tôi nói: "Anh biết.
Đó là lý do anh đưa em đến bảo tàng dương vật,
nơi mà có giá vé lên đến $1,000." - Ơ, xin chào, Danny.
Chào, Dwight. Rất vui được gặp anh Jim, chào.
- Anh khỏe không? - Tôi khỏe.
Anh đang làm gì vậy?
Thì, tôi chỉ ở đây để uống cafe thôi.
- Đừng có điêu!? - Dwight!
Anh ta ở đây không chỉ để uống cafe đâu, Jim. Tỉnh lại đi.
Thảo luận nhóm hiện đang được mở.
Mọi người có ý tưởng gì không? Từ từ đã.
Rất, rất, rất xin lỗi. A lô?
Hey, Jim đây. Nghe này, khá quan trọng, anh có đang bận không?
Ồ, chào. Không, không bận tí nào đâu. Có chuyện gì vậy.
- Anh đang bận mà! Chúng ta đang họp mà! - Gì cơ?
Là Jim, được chưa? Sao.
Nghe đây, anh phải đến đây ngay
bởi vì chúng tôi đang phải làm việc với Steve Nash
và Danny Cordray đang ở đây.
Cậu cần vũ khí bí mật ư?
- Đúng. - Ông ấy nói gì vậy?
- Ông ấy nói gì? - Vũ khí bí mật các thứ, thôi đi.
Tôi sẽ đến trong vòng 10 phút. Chào! Đợi đó.
Chà, tôi biết mọi người nghĩ rằng
những ngày làm bán hàng của tôi đã là quá khứ.
Và, nói thật là tôi cũng nghĩ thế.
Và lý do duy nhất mà tôi bỏ công việc đó
là để quay lại với nó một cách miễn cưỡng.
Trông sếp không hề miễn cưỡng, Michael. Sếp trông rất háo hức.
Không, tôi không có thời gian cho việc này. Cô đùa tôi à?
- Sếp mà không có thời gian á? - Không! Okay, được rồi.
Knockity-knock, đừng có mà gõ lại.
Đùa thôi, anh có thể gõ lại mà. Đây là văn phòng của anh mà.
Anh có rảnh không?
Tôi đang rất bận với đống công việc cần phải hoàn thành sớm này.
Tôi không muốn trở thành Sherlock Holmes đâu
nhưng tôi có thể thấy phản chiếu qua mắt kính anh
Nếu tôi không nhập nó luôn, tôi sẽ quên.
Sao?
Tôi đang lập một ban nhạc, và tôi cần người đánh đàn.
Không!
Tôi chơi vì niềm vui.
Thì chơi để vui mà.
Tôi sẽ không thích đâu.
Tôi sẵn sàng trả công mà.
- Thật á? - Thật.
- Bao nhiêu? - 60$ một buổi.
Thế thì nhiều quá.
Tôi lấy 40 thôi.
Tuyệt!
Anh ta kia rồi.
Ôi, không, đó là người mẫu nam.
- Không, là anh ta đó. - Đấy là...
Xin chào.
Michael Scott, Công ty giấy Dunder Mifflin.
Danny Cordray, công ty giấy Osprey.
Hân hạnh được gặp anh.
Ba người bọn anh cho một lần bán hàng?
Đúng vậy, vì... Chúng tôi gọi đó là sự hủy diệt.
Sao tôi lại nói cho anh chiến thuật của mình nhỉ?
Thì, anh cảm thấy hợp lí là được.
- Được rồi. - Được rồi.
Rất vui được gặp các bạn. Rất vui được gặp anh.
Tạm biệt.
Tôi thề, anh ta là người mẫu nam chắc luôn.
Ông ấy đã sẵn sàng gặp các anh rồi.
Ồ! Cảm ơn.
Được rồi. Cùng đếm đến ba rồi nói: ''đến giờ quẩy lửa rồi''.
- Sẵn sàng, 1, 2... - Không, tôi sẽ không làm vậy.
Em đã ở chế độ ''quẩy lửa'' từ bữa sáng rồi.
- Sếp vẫn chưa sẵn sàng à? - Được rồi, được rồi, bỏ đi vậy.
- Quẩy nào! - Đến giờ quẩy lửa rồi!
Quên đi. Đi nào.
Khi tôi gõ cửa nhà anh, anh đã biết đó là ai rồi.
Là Michael Scott.
Chúng ta đã hợp tác với nhau từ rất lâu, và..
Michael, tôi rất cảm kích về mọi thứ
mà Dunder Mifflin đã làm cho công ty này.
Có phải các anh có vấn đề về việc sắp xếp xử lý kho hàng đúng không?
Đúng chứ? Được rồi, bọn tôi sẽ giao hàng cho anh vào cuối tuần.
Điều đó rất hào phóng, nhưng...
Và anh biết bọn tôi sẽ làm gì nữa không?
Tôi không tin được rằng mình sẽ nói ra điều này.
Chúng tôi sẽ bán giấy cho anh với giá gốc.
Tôi biết.
Tôi có thể gặp rắc rối vì việc này,
nên là tốt nhất anh nên bắt tay tôi ngay bây giờ .
Anh ấy không đùa đâu.
Bắt tay đi, bắt tay đi!
Michael, chúng tôi sẽ hợp tác với Danny.
Oh.
Cảm ơn vì đã đến.
Được rồi, cảm ơn anh.
Cảm ơn anh.
- Jim đã nói quá nhiều. - Không, tôi không nói nhiều.
- Có, có đấy. - Dừng lại, dừng lại đi.
Chúng ta đã làm những gì có thể rồi. Chúng ta chỉ vừa bị hạ gục.
Tại sao lại có nút đóng cửa
No comments yet. Be the first to leave one.