ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
LOẠT PHIM NETFLIX
Uông Nghiên.
Đây là mật mã của chúng tôi.
Cậu vẫn nhớ mấy chuyện vớ vẩn đó à?
Cậu cũng không quên mà.
Tớ đã suy nghĩ rất lâu.
Tớ nghĩ mình nên trả cho cậu cái này.
Là 3.600 tệ và cuống vé.
Đây cũng là một phần hối tiếc của chúng tôi.
Không có lãi à?
Đáng ra cậu phải trả phí bảo quản đó.
Bảo trọng nhé.
Bảo trọng.
Tôi đã nghĩ về nó cả triệu lần.
Sẽ ra sao nếu tôi gặp lại cô ấy?
Còn bạn thì sao?
Có ai đó
mà bạn không thể từ biệt không?
Nếu có thể,
ước gì thời gian quay về ngày hôm đó.
Ba ngày trước khi chúng tôi tốt nghiệp đại học.
Cậu đến muộn đấy nhé.
Làm gì có.
Điểm danh.
- Tay Cay. - Có.
- Đại Phương. - Có.
- Chư Cát. - Có.
- Văn Việt. - Có.
- Ỷ Viên. - Có.
- Tâm Nhị. - Có.
- Vạn Sinh. - Có.
- Uông Nghiên. - Uông Nghiên.
- Ninh Ấu Trúc! - Ninh Ấu Trúc!
- Sắp tốt nghiệp rồi mà vẫn đến muộn à! - Chúng ta tiêu rồi!
Không sao. Cứ phạt họ trả tiền cho buổi diễn.
- Hoặc ít nhất là bao bữa tối. - Xin lỗi nhé.
- Cả hai cơ. - Rồi, bỏ phiếu thôi.
Họ đang bỏ phiếu lại kìa.
- Bắt mình bao ăn. - Mấy phiếu?
Được, cả đội nhất trí.
- Tuyệt vời. - Tại cậu đó. Lúc nào cũng làm tớ muộn.
Có ai bảo cậu đợi đâu.
Từ hồi đi học hai đứa mình đã bị phạt đi muộn đến đếm không xuể rồi.
Hiểu rồi.
Tớ có kế này.
Kế gì?
Chạy nào.
Ninh Ấu Trúc!
Chân tớ!
Người cuối cùng đến nhà ga
phải trả tiền!
Đừng chạy!
Chín Mặt Trời, tiến lên!
- Đừng chạy! - Quẩy lên!
Tôi hát trước, mọi người theo sau nhé!
Nghe rõ chưa?
Cậu thích tớ à?
Ừ.
- Ừ! - Ừ!
Vậy cậu có yêu tớ không?
Chờ tớ ba ngày được không?
Đến rồi.
Uông Nghiên, Ấu Trúc đến rồi.
- Đứng dậy nào. - Ai vậy ạ?
Bạn học cũ của mẹ.
Đã tám năm rồi. Cậu thấy sao?
Sao là sao?
Cậu thấy thế nào?
Cậu ấy có vẻ hơi khác.
HỘI NGỘ THANH XUÂN TÌNH BẠN VĨNH HẰNG
TÁM NĂM SAU
Này, cậu còn không nói đã đổi số điện thoại.
Xem Uông Nghiên tốt chưa kìa.
Chưa từng đổi số luôn.
- Xin lỗi đi. - Xin lỗi mà.
TÌNH BẠN VĨNH HẰNG
Lúc này mà còn nghe điện thoại à?
Đang gọi cho mẹ.
Cô ấy đang gọi mẹ mình dậy.
Tớ sẽ lo chuyện đó sau.
Ai có số điện thoại của Khâu Vũ Hàm không?
Hồi đại học, tớ không nói chuyện nhiều với cậu ấy.
- Nên không có số. - Sao thế?
- Lại đây. - Người chuyển đi từ năm hai đó à?
- Hình như cậu ấy đã… - Ừ.
- sang Anh. - Ở yên.
- Ừ. - Đã về rồi à?
Không biết nữa.
Cậu làm gì vậy?
Ninh Ấu Trúc đang ở sau cậu.
Phải gần nhau hơn chứ.
Cậu bị ngốc à?
Uông Nghiên, tớ hỏi cậu.
Cậu đã gửi email về tiệc hội ngộ của Chín Mặt Trời.
Cậu gửi cho Ấu Trúc chưa?
Tớ gửi cho tất cả mà.
Vậy mà cậu ấy vẫn chưa đến.
Đây là buổi kỷ niệm tám năm đó.
Rầu quá đi.
Đại Phương, tính từ cậu dùng
có vẻ không chính xác lắm.
Dù không gặp mặt cả nhóm,
nhưng cậu ấy đã gặp riêng từng người chúng ta.
Chẳng hạn như cậu, Tâm Nhị
và Tay Cay đây.
Chỉ là không gặp Uông Nghiên thôi.
Sao lại vậy?
- Phải. - Ừ. Sao thế?
Không gặp thì có sao đâu chứ.
Tớ thấy cậu đâu có thấy như vậy.
Ngoài năm đầu tiên kết hôn ra,
cậu thật sự đã dự mọi buổi họp mặt.
Chỉ có hai lý do cho việc này. Một là, cậu yêu Chín Mặt Trời.
Hai là, trong Chín Mặt Trời, cậu yêu…
Tình bạn của chúng ta. Phải.
Hoặc ai đó trong tình bạn này.
Đúng vậy, sự thật chỉ có một.
Đúng.
Cậu ấy phải lòng một trong số chúng ta.
- Chuẩn. - Chuẩn.
Cả nhà, một tràng pháo tay cho người
vẫn ngủ được dù bữa tiệc đã bắt đầu.
Tay Cay!
- Tay Cay! - Tay Cay!
Xin lỗi nhé, tớ ngủ quên mất.
Tâm Nhị.
Giường trong phòng ngủ cho khách khá đẹp đấy.
Vậy tốt rồi.
Nói chuyện với Tâm Nhị mà nhìn tôi là sao?
Ăn mặc y như Michael Jackson.
Khùng hả?
Thiệp mời Đại Phương đưa có đề cập mà.
Phong cách "siêu sao thập niên 90".
Xin lỗi, tớ tưởng cậu ấy là ngôi sao của hôm nay.
Sao thế?
Đã lâu không gặp.
Chào hỏi thôi cũng không được hả?
Năm nào cũng gặp nhau còn gì?
Nhưng cậu luôn phớt lờ tôi.
Tôi nghĩ không nói gì cũng được.
Không nói thì còn gì là Chín Mặt Trời?
- Ừ. - Phải, đây là tiệc hội ngộ mà.
- Họp lớp. - Lâu rồi mới họp lớp.
Theo lời Đại Phương nói,
hôm nay nếu không đủ Chín Mặt Trời,
thì sẽ không hoàn hảo.
- Đồ không hoàn hảo. - Sao lại trốn ở đây?
Sao cậu biết tớ ở đây?
- Nào. - Đợi đã.
- Mọi người. - Nhanh lên.
Thành viên cuối cùng của Chín Mặt Trời.
Tập hợp!
Lâu rồi không gặp.
Lâu rồi không gặp.
Cuối cùng cậu cũng đến.
- Tớ thấy cậu trên máy quay an ninh rồi. - Bọn tớ thấy hết!
- Ngốc. - Lớn rồi mà còn…
- Xấu hổ quá. - Cậu ngốc lắm biết không?
Xấu hổ quá đi.
Tôi đã mời Ấu Trúc.
Tôi là người gửi email.
Cậu gửi thôi thì cô ấy không đến đâu.
Cảm ơn.
Cậu nhóm lửa xong rồi, sao còn bảo tớ lấy cái này?
Phòng hờ thôi.
Muốn gặp Ấu Trúc thì vào nhà đi.
Làm gì vậy?
Hôm nay các cậu cứ trêu tớ mãi.
Đồ nhát gan.
Muốn bị đánh bằng nấm không?
Chẳng phải cậu vẫn giữ kế hoạch và vé sao?
Sao cậu không thành thật hơn?
Nói gì không hiểu gì hết.
- Cậu vứt rồi à? - Ừ, mỗi ngày.
Đây là sữa dê.
Thật đấy. Sau khi dùng nó,
da tớ mịn như trứng gà bóc luôn.
Nhìn này. Thấy lớp trang điểm không?
- Lố quá. - Đẹp mà.
- Muốn sao nữa? - Da cậu đẹp đó giờ mà.
Cậu làm tiếp thị à?
- Bắt được rồi nhé. - Cậu… đồ xấu…
- Đồ xấu tính. - Cậu nói lắp kìa.
- Cô nàng tiếp thị. - Bắt được rồi nhé!
Tớ quảng cáo làm gì? Sao tớ phải kiếm tiền từ các cậu chứ?
Đây là sự thật mà, được chứ?
Các cậu dùng thử đi. Đỉnh lắm.
Một tuần cậu dùng bao nhiêu lần?
- Cứ bôi thế này à? - Ừ.
- Nó hơi… - Đợi nó khô đã.
Cậu muốn đi giúp không?
Không cần đâu.
Bọn con trai muốn thì tự nướng đi.
Tâm Nhị chuẩn bị nhiều đồ ăn quá.
- Bao lâu mới khô? - Khi nào thì rửa?
Khô rồi thì cứ rửa.
Giờ ta nên làm gì đây?
Sao chuyện này lại xảy ra chứ?
Này. Đã lâu rồi họ không gặp nhau.
Cậu muốn cậu ấy làm sao?
No comments yet. Be the first to leave one.