ആദ്യത്തെ 115 വരികൾ.
Câu chuyện này giống như một câu chuyện cổ tích.
Ngoại trừ một điều là nó hoàn toàn có thật
Và chúng ta không biết nó sẽ kết thúc thế nào
Nhưng nó đã bắt đầu từ lâu rồi
ở một vùng đất xa xôi, không phải một mà là hai
cuộc sống thần kỳ thật sự
Daphne Sheldrick sinh ra ở Kenya
và sống với gia đình cô ấy ở công viên quốc gia.
Khi những kẻ săn trộm giết hại voi để lấy ngà
Daphne nhận những chú voi con mồ côi về nuôi.
Cách đó nửa vòng trái đất
trong khu rừng nhiệt đới Borneo
Birute Galdikas đến đó để nghiên cứu về đười ươi hoang dã
những những người khai thác gỗ đã chặt phá rừng và đuổi những con đười ươi ra ngoài.
Birute giải cứu và nuôi nấng những con đười ươi nhỏ còn kẹt lại.
Cả hai người phụ nữ đều chăm sóc những con vật với cùng một lời hứa:
Nuôi nấng chúng chỉ vì chúng cần giúp đỡ
và sẵn sàng trả chúng về với tự nhiên vào một ngày nào đó.
Đã hơn 50 năm kể từ khi Daphne Sheldrick lần đầu tiên nhận nuôi một con voi mồ côi.
Sities đến rồi
Cô ấy đã tạo ra một chỗ nương náu an toàn cho chúng tại một khu trại rất đặc biệt ngay bên ngoài Nairobi.
Khoảng 3 tháng rưỡi phải không?
Lỗ rốn như thế nào?
Những chú voi con này đã được cứu vớt trên khắp Kenya.
Có thể trông chúng to lớn nhưng chúng chỉ là trẻ con mà thôi.
Con lớn nhất cũng vẫn còn là con nít thôi.
Theo bản năng, chúng đang chăm sóc Sities, một con voi chỉ mới 3 tháng tuổi.
Daphne thành lập khu trại này sau khi chồng cô ấy qua đời.
Đó là nơi để những con voi mồ côi hồi phục cả về thể chất lẫn tinh thần.
Những con voi đã mở ra một trang mới trong cuộc đời tôi.
Và tôi cũng cố gắng làm như thế với chúng.
Chúng tôi đã cứu sống hơn 200 con voi con.
Hầu hết thì vẫn còn sống, nhưng một số thì không.
Trước Daphne, chưa ai nuôi nấng thành công một chú voi con cả.
Phải mất 28 năm làm việc miệt mài
sau cùng thì tôi cũng phát triển được một công thức chế sữa giúp chúng phát triển to lớn và khỏe mạnh.
Kilaguni giờ đã gần được 2 tuổi.
Mẹ nó bị giết bởi bọn săn ngà voi.
Nó ở ngay cạnh mẹ mình
và khi bọn người hung bạo đó đến vào ban đêm, bọn chúng tấn công nó, và cắt mất đuôi nó.
Cậu bé ngoan.
Nhưng giờ nó đã lành lặn hẳn và vui vẻ, là chú voi được cưng chiều cùng với những con khác.
Nó không thích tiếng ồn phải không?
Không có voi mẹ che mát
những chú voi con cần nhiều kem chống nắng để đôi tai của chúng không bị rám nắng.
Chúng giống như những đứa con của chúng tôi, lúc thì đáng yêu, lúc thì lại nghịch ngợm.
Cách đó hàng ngàn dặm ở Indonesia
Tiến sĩ Birute Galdikas tiếp tục nỗ lực cả đời mình để cứu sống những con đười ươi mồ côi.
Trên 300 con sống ở đây, tại khu chăm sóc của bà ấy trên hòn đảo Borneo.
Tất cả những con đười ười này ở đây vì một lý do:
mẹ chúng đã bị giết và nhà chúng đã bị chặt ngã.
Đây là những con may mắn, những con còn sống sót.
Chúng quá yếu ớt như những đứa bé vậy.
Cũng giống như những đứa con của chúng ta, chúng cần nhiều sự yêu thương và chăm sóc.
Tôi đã nghiên cứu về đười ươi hoang đã suốt 40 năm.
Và chúng tôi dùng kiến thức đó để kích thích những giai đoạn phát triển khác nhau của đười ươi.
Với con người đóng vai trò nhưng là người mẹ thay thế.
Những con đười ươi này cùng một độ tuổi với những đứa bé con người chúng ta.
Chúng còn quá non nớt, chưa thể chơi đùa trong khu rừng thật được.
Nhưng một cái khung tập leo trèo sẽ giúp chúng học được những kỹ năng mà cuối cùng chúng sẽ cần trong tự nhiên.
Đười ươi con vẫn cần sữa, cần rất nhiều.
Ở đây con người chăm sóc đười ươi
nhưng không phải là điều khiển chúng.
Chúng cần phải giữ được tính hoang dã của mình.
Những con mồ côi này phát triển rất khác biệt so với những con đười ươi ở rừng.
Nhưng chỉ cần chúng cảm được thấy tình thương, thì chúng sẽ có sự tự tin mà sau này chúng cần trong cuộc sống.
Tôi vẫn thường băn khoăn liệu rằng chúng có nhớ đến sự vuốt ve của người mẹ thật sự của mình không
hoặc thậm chí chúng có luôn nhớ về mẹ mình suốt hay không.
Gia đình chính là phần quan trọng nhất trong đời của một con voi.
Chúng sống theo bầy đàn, vì vậy cần phải có một nhóm người để thay thế những bè bạn yêu thương mà chúng đã mất đi.
Người ta vẫn luôn hỏi tôi rằng cách chúng tôi chọn những người trông nom như thế nào?
Sự thật là những con voi chọn.
Chúng có thể thấu hiểu trái tim của bạn.
Và chúng có thể hiểu được trong thâm tâm bạn cảm thấy chúng như thế nào.
Edwin - đội trưởng trông nom của chúng tôi - rất yêu quý những con voi.
Và chúng cũng yêu quý anh ấy.
Voi không thể sống nếu chúng không vui vẻ.
Chúng tôi giữ cho chúng vui vẻ nhất có thể, làm vui lòng chúng và chơi những trò chơi nhỏ.
Khi một chú voi con bắt đầu chơi đùa
Thì bạn biết rằng chúng sẽ chiến thắng.
Đến đây, Sites, đến đây, đến đây.
Những con đười ươi thích thú nhất khi được chơi trong rừng.
Và giờ thì nhóm này đã đủ lớn để khám phá khu rừng quanh khu trại chăm sóc.
Những cái này cho ra cùng một loại quả mà chúng sẽ tìm thấy trong rừng.
Đối với nhiều con thì đó là món ăn đầu tiên của chúng trong tự nhiên.
Đây là Sanaga.
Nó biết tất cả những nơi tốt nhất để tìm được loại trái cây
giống sầu riêng rừng, một trái có mùi khó chịu nhưng thơm ngon.
Tất cả con đười ươi đều có tính cách riêng của mình.
Omray, một diễn viên hài thật sự.
Tôi sẽ không bao giờ quên được sự giải cứu Ombrey.
Chúng tôi đã lái xe trong nhiều giờ liền xuyên suốt khu đồn điền dầu cọ khổng lồ.
Nơi đây đã từng là một khu rằng nguyên sinh và là nhà của mẹ Ombrey.
Mẹ nó bị giết mà và nó bị bắt giữ như là một con thú cưng.
Nhưng đười ười được sinh ra không phải để làm thú cưng.
Con trai tôi, Fred, có một mối liên hệ đặc biệt với những con đười ươi.
Ombrey từ chối vào xe tải của chúng tôi.
Nó chú tâm vào một phương tiện khác.
Đười ươi con níu chặt vào mẹ mình để thoát chết.
Vì thế hành động nắm ôm chặt đã ăn sâu vào trong máu chúng.
Vào cuối ngày
những con voi trở về nhà, chúng được hộ tống bởi những cháu trai của Daphne.
- Mình thấy một con thỏ. - Một con thỏ?
- Phải, nó dài 2 feet và có đuôi. - Thật sao, nó còn ở dưới đó không?
Cả đời mình tôi sống giữa thiên nhiên.
Tôi chăm sóc những con vật to lớn như là voi
và nhỏ như là thỏ.
Và tôi yêu thương cháu như nhau cả.
Trong hoang dã, voi con không bao giờ bị bỏ rơi một mình.
Vì vậy ở đây, những người trông nom luôn ở với chúng.
Ngay cả vào ban đêm.
Cũng giống như tất cả những trẻ mồ côi mới đến,
Sities rất khó ngủ.
Voi có một trí nhớ lạ thường.
Nhưng đôi khi những gì chúng nhớ lại là những chuyện rất buồn.
No comments yet. Be the first to leave one.