ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Khu vực Tây Bắc, Canada, năm 1845
Mày suốt ngày ốm.
Bằng tuổi em thì anh cũng thế mà.
Cháu chào bác.
Chào Victor.
Bác không biết là cháu vẫn ở đây đấy.
Cháu muốn ở đây với James cho em ấy bớt cô đơn bác ạ.
Cháu tốt quá.
Khá hơn không con trai?
Con vẫn thấy lạnh bố ạ.
Chỉ sốt nhẹ thôi mà.
Sáng mai dậy sẽ khỏi thôi.
Bố luôn nói thế.
Và con lúc nào cũng khỏi mà đúng không?
Vâng.
Bây giờ uống thuốc đi nhé?
Elizabeth! Elizabeth!
- Bố cháu lại say rồi. - Elizabeth!
Cháu nên đưa ông ấy về nhà, Victor ạ.
Ông ấy có gọi cháu đâu.
Bố ơi! Cứ ở yên đấy đi, James.
- Bỏ tôi ra! - Bố ơi!
- Bỏ ra! - Anh chưa bao giờ yêu nó!
Tôi đã bảo anh đừng bao giờ quay lại đây cơ mà.
Đi đi!
James?
Không.
James?
Con không hiểu đâu. Đừng làm thế.
- Nó cần phải biết! - Xin đừng.
Không dối trá nữa.
James...
- Không! - James!
Ông ta... không phải là bố con đâu,
con trai ạ.
Mày là cái gì thế?
- Em không cố ý! - Có đấy!
Hắn đáng bị thế, và mày đã trừng phạt hắn.
Chúng ta là anh em, Jimmy ạ. Thấy không?
Và anh em thì phải bảo vệ lẫn nhau.
Mày phải mạnh mẽ lên, thì không gì có thể động đến chúng ta.
Em chỉ muốn về nhà.
Không thể nữa rồi.
chúng ta ở bên nhau dù bất cứ điều gì,
và loại bỏ bất cứ kẻ thù nào.
Được không, em trai?
Tôi sẽ xuống sông tìm.
Họ đang đến.
- Đi lên đồi đi. - Nhanh lên!
Chạy được không?
Cứ chạy đi, đừng ngoảnh lại.
Vâng.
Lưng chạm lưng nào!
Đủ rồi đấy!
Đủ rồi!
Không! Không!
Lùi lại, anh lính!
Victor!
Lùi lại! Lùi lại!
Lùi lại!
Không!
Sẵn sàng, ngắm bắn...
Gọi anh lúc nào nó bắn xong nhé.
Bắn!
X-MEN NGUỒN GỐC WOLVERINE
Tôi là Thiếu tá William Stryker.
Các anh bị kết tội giết người ở một doanh trại quân đội.
Có đúng không?
Rõ ràng là họ đã ra lệnh nhầm...
thôi bỏ qua đi.
...thưa Ngài.
Quản ngục nói với tôi là án tử hình của các anh
đã được thực hiện bởi một nhóm thiện xạ
lúc 10 giờ.
Thế nào rồi?
Ngứa lắm.
Các anh chán phải trốn chạy chưa?
Chán phải từ chối bản thân mình chưa?
Ông quan tâm cơ à?
Ồ, có chứ.
Tôi quan tâm bởi vì tôi biết các anh đặc biệt thế nào.
Đáng giá thế nào.
Các anh có thể tiếp tục ngồi đây và bị xem là sai lầm của tự nhiên,
hoặc có thế tham gia với tôi.
Tôi đang thành lập một biệt đội siêu việt.
Giờ thì nói tôi nghe, các anh muốn phục vụ Tổ Quốc cỡ nào?
Biết không, tôi yêu cái này
hơn bất cứ cái gì trên cõi đời.
Muốn biết tại sao không?
Không.
Nó gợi lại nhiều kỉ niệm.
Tất nhiên mang lên máy bay thì hơi kì nhưng...
Khi mà anh rút kiếm ra
trong lễ cưới của gấu cũ,
Họ sẽ không bao giờ quên được.
Vui đấy, Wade.
Mày nghĩ tao quan tâm đến chuyện đấy à?
Ừ, chắc chắn là không hấp dẫn...
bằng việc bắn súng hay là có tí móng tay đàn bà rồi.
Giũa móng không?
Victor. Thôi đi.
Fred lại có hình xăm mới. Tôi lo đấy.
Ôi Chúa ơi, Fred, anh vừa gặp cô ta tối qua mà.
- Tôi yêu cô ấy. - Mới một đêm đã yêu rồi sao?
Cô ấy là vận động viên.
Bradley, lái thấp xuống.
Chúa ơi.
- Anh sắp nôn đấy à? - Nếu Chúa muốn chúng ta bay,
- thì ta đã mọc cánh rồi. - Đừng lo, cô bé ạ.
Người ta chết vì ô tô nhiều hơn là máy bay đấy.
Thế muốn chết vì bị xiên không?
Này, cư xử cho đúng mực.
- Cần tôi đưa cho cái xô không? - Không.
Mấy thím, chuẩn bị đáp xuống Lagos trong 5 phút.
Đến đây làm gì?
Đến đúng giờ rồi. Zero? Rrr
- Có xâm nhập! - Lỗ hổng an ninh!
Chuẩn bị vũ khí!
Dừng lại, lũ xâm phạm kia!
Để tay ra sau đầu!
Thế này đã vui chưa?
Fred?
Xe tăng hả?
Ừ xe tăng.
Hiểu rồi.
Tuyệt vời, kẹt trong thang máy với năm thằng to như trâu.
- Wade. - Y như mơ vậy.
Im đi!
- Đến lượt anh đấy. - Cảm ơn Sếp. Hôm nay trông ngài xinh lắm.
Do màu xanh đấy.
Làm chúng ta bớt ngầu hơn.
Chúa ạ. Không im đi được à?
Không. Lúc tôi còn thức thì không.
Bradley? Lên tầng thượng nhé.
Bao vây thang máy! Thang máy!
Đi làm thôi.
Xong rồi. Chết cả rồi.
Nếu anh không lắm mồm...
thì anh sẽ là người lính hoàn hảo.
Tao sẽ không làm thế nếu tao là mày.
Lấy kim cương đi. Của ông hết đấy.
Tao không thèm kim cương của mày.
Tao muốn cái này cơ.
Nhưng nó chẳng là gì cả. Đồ lưu niệm thôi.
Mày lấy nó ở đâu? Tôi muốn biết.
Ở một ngôi làng trong đất liền cách đây ba ngày đường.
Bảo hắn viên đá này còn đáng giá hơn mạng hắn.
Hỏi hắn xem cái này ở đâu.
Sao?
Hắn nói nó rơi từ trên trời xuống.
Hắn nói thật đấy.
Anh có biết ngôn ngữ của tụi nó, Logan.
Cái này từ một mảnh thiên thạch.
Tôi biết nó là gì.
Tôi đang hỏi hắn tìm được nó ở đâu mà.
Sếp, căn cứ muốn biết chúng ta đang ở đâu.
Kệ họ đi.
Rõ.
Bảo hắn là ta sẽ giết hết
nếu hắn không nói vị trí hòn đá.
Hắn nói nó rất thiêng liêng.
Được thôi.
Victor.
Victor!
Đừng làm thế.
Chúng ta không tham gia vì việc này.
Bỏ anh ta xuống!
Mày làm gì thế?
Mãi mới có cái hay để làm.
Đừng có làm hỏng chuyện.
Đủ rồi, làm thế đủ rồi.
Mày nghĩ mày là ai hả?
Chúng ta vẫn làm thế này.
Mày thà mục rữa ở một cái ổ chuột nào đó
chờ đến khi chúng tìm ra phương thuốc chữa trị hả? Có phải thế không?
Tôi không làm nữa.
Anh có đi không?
Jimmy!
Bọn anh không thể cứ để mày đi được.
Jimmy!
Dãy núi Canada, sáu năm sau.
Sao anh dậy sớm thế?
Đến đây nào.
Gặp em sau nhé.
Này.
Ồ, hay đấy. Cứ từ từ thôi.
Bị trói rồi, anh bạn ạ.
Được rồi, chắc chắn là phải được.
Không được rồi, đi nào.
Lên đu quay đi.
- Anh ta làm thế nào nhỉ? - Đi thôi.
...cô gái nằm trong hộp!
Dùng búa rung chuông nào!
Này, trò chơi gì đây?
À, nếu cô tắt được đèn thì sẽ trúng thưởng.
1 đô la ba lần thử.
Đi mà. Em muốn thử.
Thế này được chưa?
À, dễ quá mà.
Hai lần rồi nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.