ആദ്യത്തെ 179 വരികൾ.
Tôi ra ngoài đây.
Araki? Anh còn sống trong đó không?
Anh không đói à?
SỮA ĐẬU NÀNH TIỆT TRÙNG
Anh cũng muốn tắm chứ, sau khi ăn?
Sao anh ủ rũ thế?
Anh mê mấy trận đấu đó đến thế à?
Ừ.
Từ khi là một phần của thử nghiệm, chúng mới thực sự thú vị, nhưng…
Anh có thể làm nhiều hơn trước. Và giờ anh đã có mục tiêu.
Nhưng…
Mục tiêu hả?
Tại sao anh lại muốn ra ngoài đến vậy, Araki?
Có lẽ lúc đó anh có thể bắt đầu lại.
Bắt đầu lại cái gì?
Nhiều thứ lắm. Chẳng hạn là anh.
Không ngờ anh ấy buồn bã đến vậy?
Hả? Tiến sĩ Yuda?
Rams, các Rams yêu dấu của tôi,
và những bí ẩn ngọt ngào, quyến rũ của các bạn…
Ừm…
NƯỚC TĂNG LỰC
Tôi trở lại rồi!
Đã xảy ra chuyện gì à?
Không, tôi chỉ quá tập trung vào nghiên cứu đến mức quên ăn quên ngủ.
Thế là bình thường với anh ạ?
Ừ! Mục tiêu của chúng ta có lẽ sắp đạt được rồi!
Vậy là anh đã khám phá ra điều gì thú vị à?
Rồi!
Thế anh sẽ có thể giúp Araki ra ngoài thật sớm chứ?
Hả?
"Thật sớm" có thể là quá sớm…
Em hiểu.
Có lý.
Isora Shousei ở đội em hay Amihoshi Mao của LAMPs có thể bị loại sớm.
Mạng sống của họ ít bị rủi ro nhất kể cả khi họ mất Rams.
Nhưng theo tôi, việc các em mất Rams có thể là một sai lầm khủng khiếp.
Rams là một phần của các em. Chúng định nghĩa con người các em!
Đưa tất cả bọn em ra ngoài mà Rams vẫn nguyên vẹn, đó là mục tiêu của tôi!
Tất nhiên, quyết định có vượt qua ranh giới hay không là tùy em.
Nhưng ngay bây giờ, em còn không được phép lựa chọn.
Vì thế mà tôi muốn cho em lựa chọn đó!
Nhưng em không…
…không muốn ra ngoài?
Ngoài kia còn bao điều để ngắm nhìn.
Em có thể gặp những người chưa từng gặp,
ngắm phía bắc, nam, bên kia đại dương, hay thậm chí tận bên kia bầu trời.
Bầu trời…
Tôi cũng muốn ra ngoài. Lâu rồi tôi không ra ngoài.
Có lẽ là tới đảo Nevis hay Sark.
Ừm, là ở đâu ạ?
Đây là sân bay Haneda.
Hả?
Ai vậy nhỉ?
Nếu thích máy bay thì đó là nơi tuyệt nhất.
Vâng, đúng vậy…
Ôi! Tôi muốn hỏi em điều này.
Vâng, anh hỏi gì ạ?
Anh trai em và Kotobuki Crux là bạn thân à?
Vâng, đại loại thế?
Nhưng nó thiên về một phía, kiểu như Crux thần tượng anh ấy.
Nhưng cứ như con bé còn không để ý đến em và những người còn lại.
Con bé cứ bám chặt lấy Araki.
Chị là kẻ quái nào?
Nên em cũng không biết nhiều về cô bé.
Nhưng em biết cả cơ thể cô bé là Rams.
Nên cô bé không thể lớn, vì thế mà trông cô bé như bây giờ.
Đã có chuyện gì xảy ra với Crux à?
Không, không hẳn thế.
Cho bọn em lựa chọn, ha…
Là Suzaku.
Tôi xin lỗi vì lời nói lúc nãy, cậu biết đấy…
Tại sao cậu xin lỗi?
Cậu hỏi tại sao là sao?
Tôi không quan tâm đâu.
Thế à?
-Tôi không quan tâm. -Nghe giọng cậu thì giống có quan tâm.
Tôi thật sự không quan tâm.
Thật dễ chịu khi mà mọi người có thể thẳng thắn nói về cảm xúc của mình.
Thế ư?
Tôi cũng từng mơ ước lớn lao.
Nên tôi hơi ghen tỵ khi nghe cậu nói về ước mơ lớn của mình.
Ghen tỵ ư? Tại sao?
Ý tôi là, cậu có hoàn cảnh lý tưởng để biến ước mơ thành hiện thực.
Cậu đi học trường tốt, bố mẹ cậu giàu có.
Dù không thích thừa nhận, nhưng tôi không khỏi nghĩ cậu thật may mắn.
Người giám hộ của bọn tôi chỉ là họ hàng xa thôi.
Đến giờ cũng chẳng thân thiết.
Nên gặp một người như cậu, có tiền, có bố mẹ tử tế,
và có khả năng theo đuổi ước mơ… Chỉ khiến tôi ghen tỵ thôi.
Nhưng tôi nghĩ cậu giỏi mà.
Hả? Cậu đang cố an ủi tôi à?
Tôi nói thật. Vì cậu có thể làm được những việc tôi không làm được.
Tôi không thể làm những việc như thế.
Phổi của cậu là Rams, đúng không?
Đúng. Từ cổ họng của tôi trở xuống.
Không có Dust, tôi không thở được.
Nhưng chỉ cần Dust được hòa tan trong đó, thì ở dưới nước tôi cũng thở được.
Tuyệt quá.
Cậu đã bao giờ nghĩ về nó?
Về những gì sẽ xảy ra nếu Dust đột ngột biến mất?
Cái gì cơ?
Đêm nào tôi cũng nghĩ về nó.
Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả Dust biến mất khi tôi đang ngủ?
Kiểu như, buổi sáng ngủ dậy, tôi có còn sống không?
Thật là…
Ừ thì, dù chuyện đó có xảy ra, tôi cũng đâu còn trên đời nữa,
nên tôi sẽ không nghĩ gì cả.
Cậu có biết câu chuyện về Người Mang Rams trẻ tuổi đã chết không?
Có, chẳng phải toàn bộ nửa trái của cậu ấy là Rams?
Đúng vậy. Cậu ấy đã định đến thành phố để thi đại học.
RANH GIỚI PHÍA TRƯỚC NHỮNG NGƯỜI MANG RAMS KHÔNG ĐƯỢC VƯỢT QUA!
Nhưng cậu ấy vẫn đi.
Vượt qua ranh giới. Vì cậu ấy muốn vào ngôi trường mơ ước.
Cậu ấy được đưa trở vào ngay, nhưng Rams không hiện lại.
Kể từ đó, chúng ta bị ngăn không cho ra ngoài.
Nhưng chúng ta tiếp tục phụ thuộc vào Dust thế này có ổn không?
Khi mà ngày nào đó, nó có thể biến mất.
Vì thế tôi muốn tìm một cách để chúng ta không phải phụ thuộc vào nó.
Tôi muốn tìm ra cách để chúng ta tồn tại, với khoa học và y học hiện có.
Vì đến tôi còn sợ.
Và tôi không muốn chết.
Suzaku…
Tôi muốn thực hiện ước mơ của mình.
Không. Nói là "ước mơ" là chưa đủ.
Gọi nó là bổn phận của tôi thì đúng hơn.
Tôi sẽ tìm ra cách để tồn tại.
Về nhà rồi.
MẸ
Ồ, con đây rồi! Con không trả lời, mẹ lo quá.
Con xin lỗi. Con tình cờ gặp bạn.
Thế à? Có phải là Kyoko?
Ở đó đang là mấy giờ?
Bên này là nửa đêm.
Dạo này trời rất sáng nên ban đêm trông nó thế này.
Hôm nay bố con bảo muốn ăn tempura, nên mẹ làm cho bố con. Nhìn này!
Con cũng ăn uống đầy đủ chứ?
Số tiền mẹ để lại vẫn đủ chứ? Nếu có chuyện gì, nhớ gọi mẹ nhé.
Mẹ cũng muốn con gọi cho mẹ một lần.
Cậu biết đấy, Stella.
Ở khu chung cư này,
chỉ có chúng ta là trẻ con.
Suzaku đang cố gắng hết sức…
Còn mình làm gì vậy?
KOGANEZAWA SUZAKU RAMS Ở HỆ HÔ HẤP
NATSUZURI KYOKO RAMS Ở CHÂN
SHIOKUMI MARIA RAMS Ở NGÓN TAY ÚT
SOGA KATSUKI RAMS Ở CẢ HAI TAY
Xin lỗi tôi đến muộn.
Không sao. Điều quan trọng hơn, hôm nay chúng ta đấu với February.
Lúc nãy tôi vừa tình cờ gặp Suzaku.
-Cậu gặp cậu ấy à? -Ừ.
Stella, Araki đâu?
Anh ấy… không ở đây à?
Chẳng phải cậu ấy đi với cậu?
Không. Nhưng anh ấy ăn tối rồi.
Chẳng làm gì được rồi.
Hôm nay ta đấu năm người vậy.
Và bây giờ, trận đấu các bạn sẽ chơi hôm nay là…
Truy Tìm Kho Báu!
Một trò truy tìm kho báu à?
Tối nay, tôi muốn tất cả các bạn tìm búp bê và mang chúng về đây!
Cái quỷ gì thế này?
Không có gợi ý thì tất nhiên là quá khó rồi.
Nên tôi đã lập một hệ thống radar cho các bạn.
Chuẩn bị…
Bắt đầu!
Ừm, búp bê đầu tiên là…
Ồ, gần quá!
Khoan, không thể nào!
Nó ở dưới hồ à?
Xuống hồ có an toàn không vậy?
Hồi nhỏ, tôi từng bơi ở đây, nhưng…
Thế á?
Sao lại phải ở dưới hồ chứ?
Đến lượt cậu, Haruto.
Tôi làm được không?
Được rồi! Tôi sẽ cho các cậu thấy tôi bơi nhanh cỡ nào để tìm được nó!
Cái quái gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.