ആദ്യത്തെ 190 വരികൾ.
Tóm tắt tập trước của Young Sheldon...
-Vậy thằng bé quá giỏi để tốt nghiệp sao? -Chắc chắn rồi.
Mẹ có nghĩ rằng con có thể chạy hai đầu của khuôn viên trường đại học
trong vòng mười phút chưa tính đến thời gian đi vệ sinh chứ?
Lịch đi vệ sinh của con quan trọng cỡ nào?
Rất quan trọng, lịch học được thiết kế dựa trên bàng quang người lớn,
và của con là cỡ trẻ em.
Một chuyện khác nữa là...
Vì trò tốt nghiệp đứng đầu lớp,
điều đó khiến trò trở thành thủ khoa của chúng ta.
Mẹ rất tự hào về con, con yêu.
-Mẹ có vẻ ngạc nhiên. - Nó là một thành tích đáng kể đấy.
Ở cái trường này ư? Con không nghĩ vậy đâu.
Tụi thầy sẽ nhờ trò lắm đấy.
Tôi luôn thích các bài toán đố chữ.
Hãy xem câu này nhé.
Một cậu bé thông minh tên Sheldon sắp bắt đầu học đại học.
Cậu ấy cần đi từ lớp đại số tuyến tính sang lớp vật lý,
cách đó 822 mét.
Nếu sải chân của cậu ấy dài 23 inch và anh ấy chỉ có 10 phút,
cậu ấy sẽ phải đi bao nhiêu bước mỗi phút
để có thể vào lớp đúng giờ?
Thật buồn ngủ, phải không? Đừng lo. Tôi sẽ cho các bạn xem cách tôi giải.
Đầu tiên, chúng ta phải xác định vận tốc tối đa có thể đạt được
mà không đổ mồ hôi.
Đổ mồ hôi là dành cho những người chạy bộ và những người đang lo lắng về thời gian.
Chào, Sheldon.
Không phải bây giờ, Billy. Tớ đang phải giải một bài toán.
Hiểu rồi.
Khỉ thật.
-Con đang tìm gì vậy? -Lông ngực.
Có khả năng nào con sẽ đến tuổi dậy thì trong vài tuần tới không?
Ôi, Chúa ơi, ta hy vọng là không. Mà tại sao vậy?
Khuôn viên trường quá lớn, con sẽ không bao giờ đi từ lớp này
sang lớp khác mà không có một lượng testosterone vững chắc.
Có thể họ sẽ cho con ra sớm để có thêm thời gian.
Nhưng cuối buổi học là lúc con chỉ ra những lỗi sai của giáo viên.
Mọi người đều thích điều đó.
con muốn nói là chạy băng qua khuôn viên trường,
nhưng mẹ biết con thấy thế nào về việc đổ mồ hôi.
Đó là nước tiểu của da.
Sao con không đi xe đạp của mình?
Con đã cân nhắc điều đó, nhưng con không thể để
bạn học của mình nhìn thấy con với bánh xe tập.
Họ sẽ nghĩ con là một đứa trẻ.
Không thể đâu.
Mmm-mmm.
-Ngoại có thấy lông tơ mọc không? -Để ta xem.
Không ngoại, ngoại xấu xa.
Em muốn gì?
Em hy vọng anh có thể giúp em
có thêm cơ chân để tăng tốc độ chạy.
Nếu em không muốn bị ai dí, hãy bớt làm phiền người khác là được.
Đó là để em có thể đến lớp đúng giờ.
Sheldon, em biết là sẽ không thể rồi mà.
-Lần này sẽ được, việc này quan trọng lắm. -Được thôi.
Đây. Giữ những thứ này.
Bây giờ, giữ thẳng lưng và uốn cong đầu gối như thế này.
Bố, bố là huấn luyện viên bóng đá. Bạn có sử dụng hóc môn tăng trưởng
để cải thiện khả năng của các cầu thủ không?
Đội của bố đã thua trận vừa rồi với tỷ số 63-9. Con nghĩ sao?
Con nghĩ bố nên xem xét dùng hóc môn tăng trưởng.
Và nếu được thì gửi một ít cho con nhé.
Không được tiếp cận với các chất bị kiểm soát,
tôi chỉ còn lại một lựa chọn.
Missy, ngày mai chị sẽ dạy em đi xe đạp chứ?
-Sao không đi nhờ mẹ ấy? -Mẹ đang làm việc.
-Ngoại thì sao? -Già rồi.
-Bố? -Mập.
Được thôi.
Mình đúng là người tốt.
Được rồi, em sẽ đạp, chị sẽ chạy phía sau giữ yên xe.
-Em lo quá. -Cứ đạp đi, em sẽ ổn thôi.
-Sẵn sàng chưa? -Không hẳn.
Bắt đầu.
Em đang đạp được rồi.
-Được rồi, chị thả tay đây. -Đừng thả.
-Chị thả đây. -Đừng mà.
-Chị đã thả rồi. -Thả rồi sao?
Chị thả tay rồi.
-Mình đạp được rồi. -Em đang tự đạp rồi đấy.
Em làm được rồi.
Phần 4 - Tập 3: Bánh xe tập lái và con gà bị xổng
Donate cho bọn mình gói mỳ tôm tại Momo: 0383407300 Banking: 5400215040206 (Agribank)
-Bố, Sheldon bị thương. -Sao lại vậy?
Một con gà đuổi nó lao đầu vào thùng thư.
Hẳn là vậy rồi.
Con mà biết bố có thể chạy thì con đã để bố dạy nó rồi.
-Chuyện gì đã xảy ra thế? - Belinda đã tháo dây xích của cô ấy--
-Con không sao chứ? -Tay con đau quá, con muốn mẹ.
Con có bố đây rồi mà. Để bố xem nào.
-Bố đừng chạm vào. -Bố không làm con đau đâu.
Con xin lối nhưng bố quá to để mà nhẹ nhàng.
-Tớ biết tế nhị này. -Bố chỉ muốn biết con có gập tay được không?
Con không thể. Nó đau quá.
Bố sẽ đưa em con đến phòng cấp cứu.
- Dậy nào,con sẽ ổn chứ? -Vâng.
Chúc cả hai vui vẻ.
-Chắc tệ lắm đây. -Không sao đâu con.
Đây là cánh tay con dùng để viết,
đây là cánh tay con dùng để ăn,
đây là cánh tay con làm động tác chào Vulcan.
Nó không quá sưng. Đó là một dấu hiệu tốt.
Bố đâu phải là bác sĩ.
Nhưng bố thấy mấy chấn thương kiểu này trên sân bóng suốt.
Cầu thủ thì bị thương là chuyện thường,
còn con thì đâu như họ, con cần được vỗ về.
Được rồi, có vẻ như nhóc bị gãy xương ulna.
Ôi không.
Bó bột hai tuần, tay nhóc sẽ khỏe như mới.
Bó bột ư?
Đeo chúng sẽ bị toát mồ hôi chứ ạ?
-Có thể xảy ra. -Còn ngứa?
-Một chút. -Nó có thể bị ướt không ạ?
Không nên để nó ướt.
Vậy thì làm sao con có thể tắm được?
Một số người bọc nó trong một túi rác.
Bịch rác là dùng để đựng rác mà.
Bố chọn bác sĩ giá rẻ vì nhà chúng ta nghèo đúng không?
-Shelly, con không sao chứ? -Con bị gãy xương ulna.
Nó vẫn ổn, anh đã nói em không cần phải xuống đây mà.
-Con em đang ở phòng cấp cứu. -Ừ, với bố nó đây.
Ai đã để thằng bé bị thương.
Là anh chắc? Anh còn không ở đó. Nếu có lỗi thì lỗi là của Missy.
Và Belinda Sparks.
-Ai? -Con gà.
Con gà thì liên quan gì đến chuyện này?
Cả nhà biết không?
Tôi sẽ để y tá vào và bó bột.
Đừng lo nhé cưng.
-Con sẽ ổn thôi. -Cảm ơn mẹ.
Nãy giờ anh cũng nói với nó y chang vậy.
Nhưng mẹ thì còn vỗ về con.
Đã thật, cho chị ký tên vào nó nhé?
-Tại sao? -Vì con nít đứa nào chẳng làm thế.
Tại sao con phải quan tâm những gì trẻ em làm?
Khi tay em lành, em sẽ có một thứ để nhớ về.
Em chẳng muống nhớ về nó. Đây là một nỗi đau.
Có lẽ em cần được tư vấn hơn.
Thôi nào, đừng như ông cụ nữa. Để chị ký đi mà.
Chị chỉ được viết một câu gì đó có ý nghĩa.
Đã làm chuyện xấu thì đừng để ai tấu.
Từ phim "Con đường gian nan đó"
-Chào chị, Brenda. -Chào.
Tôi chỉ muốn ghé qua và xem Sheldon thế nào.
Nó sẽ ổn thôi. Gãy ít xương ấy mà.
Ôi, tội nghiệp thằng bé.
Hy vọng anh hiểu rằng chúng tôi cũng rất áy náy
Ờ thì chuyện cũng đã rồi.
Mà sẵn nói về cái tại nạng điều mà rõ ràng là...
Bảo hiểm sẽ chi trả hết mọi chi phí mà nhỉ?
Nếu chị lo tôi bắt đền chị thì khỏi nữa.
Tôi nào có lo gì chứ.
Tôi chỉ muốn mang cho anh một ít thức ăn như một món quà
để làm lành và cũng như là lời hứa chuyện sẽ không bao giờ tái diễn nữa.
Ồ thế thì cảm ơn chị.
Ô chà, gà rán.
Không bao giờ... nữa đâu.
"Chị hy vọng cánh tay của em sẽ sớm khỏe hơn. XO, Missy."
-Thấy chưa? Không có gì xấu xa cả. -Cảm ơn chị.
Chị gái tôi có thể có một trái tim nhân hậu.
Giá như điều đó cũng đúng với bộ não của chị ấy.
-Từ "của em" chị viết sai rồi. -Em đang nói về cái gì vậy?
Nó phải viết là Y-O-U-R.
Chị đã viết thành "Chị hy vọng em là cánh tay sẽ sớm khỏe hơn."
Ồ.
Chị làm xấu cơ thể em với một lỗi ngữ pháp.
Giờ thì đó là chuyện của em. Y-O-U-R
Gõ cửa bằng tay trái. Rồ thật.
-Anh Georgie. -Cái gì?
Anh thuận tay trái.
Giờ thì em cũng như anh rồi,
em đã tự hỏi nếu anh có thể chỉ dạy điều gì cho em không?
Anh cũng không biết. Với anh thì cũng như bình thường thôi.
Nhưng đại đa số mọi người đều thuận tay phải.
Phải có khó khăn gì chứ?
Thật khó để cắt mọi thứ bằng kéo.
Mẹ xử lý hầu hết các nhu cầu về cắt của em.
Khi em bắt tay, nó sẽ bắt cùng chiều.
Em không bắt tay. Thật mất vệ sinh.
Khi lái xe, cần số ở bên phải.
Và em chưa đủ tuổi để lái xe. Thuận tay trái có vẻ không tệ lắm.
Em không biết tại sao anh phàn nàn quá nhiều.
Đừng lo cưng à, mẹ đã cắt mọi thứ thành miếng vừa ăn cho con rồi.
Có lẽ bạn có thể nhai nó và nhổ nó vào miệng anh ta.
Con nữa mẹ.
Cầu nguyện thôi nào.
Cả hai giúp thằng bé đeo găng đi nào.
-Có lẽ nó không cần phải chúng. -Vậy thì con không nắm tay đâu.
-Chúng ta không cần phải nắm tay sao? Ngọt. -con thích khi chúng ta nắm tay nhau.
No comments yet. Be the first to leave one.