ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Kịch bản : V. Yezhov và G. Chukhrai
Đạo diễn : G. Chukhrai
Quay phim: V. Nikolaev và E. Savelyeva
Diễn viên:
Aliosa - Vladimir Ivashov Shura - Zhanna Prokhorenko
© 1959 MOSFILM
Đây là con đường đến thị trấn.
Mọi người rời khỏi làng chúng tôi đều đi qua nó,
Và ai sau đó ai trở về về nơi mình đã sinh ra,
cũng đi qua con đường này.
Người phụ nữ này không chờ đợi ai cả.
Mà chỉ từng chờ một người, con của bà ấy- Aliosa,
đã không trở về từ chiến tranh.
Anh ấy được chôn cất ở rất xa quê nhà,
gần một thị trấn ở một đất nước xa xôi.
Những người dân nơi đó đặt hoa trên mộ anh.
Họ gọi anh là người lính Nga,
một người anh hùng, một chiến sĩ giải phóng.
Nhưng đối với người mẹ, anh chỉ là một đứa con hồn nhiên,
Bà ấy biết tất cả mọi đều về anh ấy
từ ngày anh sinh ra
cho đến ngày anh ra đi dọc theo con đường này ra mặt trận.
Aliosa là bạn của chúng tôi.
chúng tôi sẽ kể một câu chuyện, một câu chuyện không ai biết cả--
ngay cả bà ấy--mẹ của anh.
BÀI CA NGƯỜI LÍNH
- Được rồi ! Đi thôi! - Nhưng còn về chuyện báo cáo thì sao?
Anh muốn báo cáo ở thê giới bên kia sao? Đi ngay!
Đại bàng! Đại bàng! Tôi thấy bọn xe tăng!
Đại bàng! Đại bàng! Có nghe được tôi không?
Đại bàng! Đây là chim sẻ.
Đây là chim sẻ! Đại bàng!
Đây là chim sẻ! Trả lời tôi đi!
Vâng, đây là chim sẻ!
Tôi thấy có xe tăng! chúng có 4 chiếc!
Chúng đang tiến thẳng về phía tôi.
Không có bộ binh. Tôi có thể rút lui.
bọn mi chẳng thích nó phải không, eh?
- Skvortsov, vào báo cáo với đồng chí đại tướng. - Skvortsov, vào báo cáo với đồng chí đại tướng.
Anh ta đây, đồng chí đại tướng.
Binh nhì Skvortsov, báo cáo theo lệnh.
Tốt, người hùng, lại đây.
Kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra nào.
Đồng chí đã ở vị trí quan sát chứ? - Có ạ.
Tốt, chuyện gì đã xảy ra?
Đồng chí đại tướng, một cách trung thực, Tôi đã rất sợ hãi!
Bọn chúng đến rất gần...
Tôi đã rất hốt hoảng.
Đồng chí hốt hoảng nên đã hạ 2 chiếc tăng?
Khỏi sự hoảng sợ?
Mọi người nghe rồi chứ? Tôi ước rằng mọi ngừơi đều hoảng sợ.
Chờ đã. Có thể là ai khác đã hạ chúng không?
Không, chính là tôi.
Xuất sắc.
Tôi đề cử đồng chí vào danh sách nhận huân chương.
Ghi Skvortsov vào danh sách. - Vâng, Đồng chí đại tướng.
Hãy ghi ở đây.
Đồng chí đại tướng, Hãy thay huân chương của tôi,
có thể cho tôi về nhà thăm mẹ được không?
- Đồng chí bao nhiêu tuổi? - Mười chín.
Khi tôi ra đi, Tôi đã không có thời gian để tạm biệt mẹ.
Và tôi có nhận một lá thư từ bà . Mái nhà đang bị dột.
Xin hãy cho tôi đi, Đồng chí đại tướng.
Mọi người ở đây đều muốn về nhà, Skvortsov,
nhưng chúng ta không thể rời mặt trận lúc này.
Bây giờ là chiến tranh và chúng ta là những người lính.
Tôi sẽ không hỏi xin ngài
nếu tất cả chúng ta không đang nghỉ ngơi lúc này.
Tôi chỉ cần một ngày, Đồng chí đại tướng.
Tôi sẽ sửa mái nhà và trở lại đây ngay.
Được rồi, Chúng ta sẽ để Skvortsov về nhà chứ?
Hãy để cho anh ta sửa lại mái nhà?
Hãy đảm bảo là đồng chí trở về trong thời gian cho phép!
Hay quá, Tôi... Đồng chí đại tướng... Tôi sẽ làm những gì cần thiết!
Ngồi xuống đi.
Đồng chí rất may mắn, Skvortsov.
Đồng chí về đâu?
Về Georgievsk, làng Sosnovka.
Tôi sẽ đên đó vào ngày mai. - Không, đồng chí của tôi.
Đường đi thời bây giờ, thì một ngày sẽ không đủ.
Tôi sẽ cho đồng chí 2 ngày để đi và 2 ngày để về.
Và 2 ngày để sửa mái nhà.
Được chứ?
Ôi Đại tướng.
Tôi có thể đi ngay bây giờ? - Đi đi!
Hãy trở về đúng thời hạn đấy. - Vâng, thưa đồng chí !
Các đồng chí, giúp chúng tôi một tay với!
- Cẩn trọng! - Cảm ơn, các chàng trai!
- Chúc chuyến đi tốt đẹp ! - Cảm ơn!
Này, đồng chí ơi! Chờ đã!
Đồngchí về nghỉ phép à? - Vâng.
- Về Georgievsk à? - Đúng vậy.
Tôi từ Uzlovaya. Chúng ta là đồng hương đấy!
Xin hãy ghé địa chỉ này. - Tôi không có đũ thời gian.Tôi không thể.
Đồng chí có thể đón xe lửa tại Uzlovaya bằng nhiều cách.
Đường Chekhov . Không xa nhà ga đâu.
Ngừng ở đấy, đồng chí! - Được rồi. Tôi sẽ phải nói gì?
Nói rằng đồng chí đã nhìn thấy tôi!
Nói với Liza rằng Sergei của cô ấy vẫn ổn, giống như cô ấy nhìn anh ấy trước đây .
Nói với Liza anh ấy mơ về cô ta cả ngày lẫn đêm.
Sergei, anh nên gửi một ít quá cho cô ấy chứ.
Nhưng anh ấy có gì để gửi chứ? Mọi thứ đều là quân trang.
Nhưng tán dóc đi!
Trung sĩ, đưa Sergei một bánh xà phòng đi!
Cái đó dành cho vợ anh ấy!
- Phẩn của anh ấy chỉ dành cho tắm gội. - Cho anh ấy một bánh nguyên vẹn đi.
Tôi chỉ có 2 bánh cho cả trung đội.
- Được rồi, cho anh ấy một cái đi. - Như thế không đúng quy định.
- Thôi nào, đồng chí trung sĩ! - Đừng có bủn xỉn nào !
Dành cho vợ anh ta.
Mở ra đi.
Cô ấy sẽ hạnh phúc lắm.
Xà phòng bây giờ là một thứ đáng giá đấy.
cô nàng sẽ hạnh phúc vô cùng đấy.
- Cho anh ấy cái thứ 2 luôn đi nào! - Đúng đấy, Trung sĩ!
Đi nào, Trung sĩ.
- Đồng chí trung sĩ... - Đây. Lấy luôn đi!
Đóng lại đi.
- Số 7 đường Chekhov . - Tôi sẽ tìm nó.
Để tôi giúp đồng chí.
Đồng chí về đâu? - Về Gorisov.
Tôi cũng vậy. Tôi sẽ đổi xe lửa ở đó.
Anh về nhà à? - Vâng, tôi đã kết thúc chiến đấu.
Tôi cũng đang về nhà.
Nghỉ phép. Gặp may mắn thôi.
Chúng ta sẽ cùng đến Gorisov chung với nhau.
Cảm ơn ,đồng chí.
-Tôi cũng sẽ giúp anh ở Gorisov. - Có vài người tôi cần phải gặp ở đó.
Vợ anh à?
Vợ tôi.
Trông chừng hành lý giúp tôi. Tôi phải gửi một bức điện tín.
Anh làm gì ở đây mà lâu thế?
Xe lửa tới rồi. Chuyến xe của chúng ta.
-Chuyện gì xảy ra với anh vậy? - Sao vậy? Chúng ta phải đi!
Tôi trông chừng hành lý của anh. - Anh định đi một mình à.
- Có gì sai à? - Anh muốn gì chứ? Tránh ra!
Tránh ra à? Tôi giữ hành lý cho anh.
Được rồi, Tôi đi đây. - Chờ đã. Đừng giận, đồng chí.
Mọi thứ rất khó xử cho tôi.
Tôi đã viết cho vợ tôi và bảo rằng tôi sẽ không trở về.
- Tại sao? - Tôi đã.
Bây giờ tôi đã không còn làm việc được nữa
Tôi đã là gánh nặng cho cô ấy. Và bây giờ--
Im lặng !
Tôi không muốn, anh hiễu không?
Cô ấy còn trẻ và xinh đẹp.
Và cô ấy sẽ tìm được hạnh phúc, đúng không?
Tôi không biết.
Cô ấy sẽ tìm được.
- Còn anh? - Sao?
Bây giờ anh sẽ đi đâu?
Nước Nga rất rộng lớn.
Thật đáng khinh!
Thật hèn hạ khi nghĩ như vậy!
Người ta chờ đợi anh. Và bây giờ anh làm như vậy à?
Anh lừa dối ! thật đáng khinh bỉ!
Hút thuốc không?
Cho tôi một mẫu giấy nào?
- Đây. - Này , đồng chí, cho tôi một mẫu luôn được không?
Một mẫu ờ đây nữa.
Kích thước như hế nào !
Giết quân thù. Đọc và chuyền nó cho các đồng chí của chúng ta.
Và làm cách nào thuốc lá được tiếp tế cho mặt trận?
Ngoài mặt trận ? Thuốc lá rất có giá trị đấy.
Nó rất có giá trị, người hùng!
Nó làm tôi nhớ đến một người lính
anh ta bảo một cô nông dân lấy một cốc nước và nói ,
"Cô gái, đưa tôi thứ gì để uống đi nào.
Tôi đói quá Tôi không có chỗ để ngủ ."
Chính xác ! Chuyện đời anh đấy à.
Đó là một cô gái tốt. tôi không thể quên cô ấy.
Sau đó anh làm cách nào để quên cô ta ?
Sau chiến tranh , sẽ đi và cưới cô ấy chứ ?.
Anh nhầm rồi! Cô ấy đã có chồng.
- Mặt rỗ giống anh à ? - Không , mặt nhẵn .
Sao cô ấy không đổi chàng trai mặt nhẵn kia
để lấy ai mặt rỗ giống như anh ?
Làm sao tôi biết được ? Có thể anh ta có vài nhược điểm khác!
- Đồng chí đi cùng với bạn à? - Không, tôi đi một mình.
- Đồng chí đang làm nhiệm vụ à ? - Không.
- Chuyển quân à? - Cũng không .
- Vậy là gì ? - Về nhà . Đang nghỉ phép .
Nghĩ chúng tôi là trẻ con à? Thôi nào!
Tôi nói thật. Tôi đã hạ 2 xe tăng!
Mọi người thấy đấy, chỉ là một lính thông tin --
Lính thông tin . Việc đó không phải bình thường cho lính thông tin đâu
Đồng chí hạ chúng bằng cái gì?
Một cái điện đàm à. Nó có 2 nòng là ống nói đấy !
Mọi người biết lính thông tin hạ xe tăng bằng cách nào không ?
Họ đi bộ vòng quanh , nhìn thấy xe tăng .
Và bắt bỏ nó vào trong túi .
Tôi nói nghiêm chỉnh ! Khi Đại tướng gọi tôi vào trong hầm chỉ huy--
-Anh lính à , Như thế đủ rồi. - Làm sao anh gặp Đại tướng được chứ !
Đưa đây . Tôi sẽ chứng minh
Anh làm gì thế ?
- Nhìn này ! - Trông giống ông ấy !
Chính xác!
Sao anh lại hủy nó ?
Tôi còn nhiều cái giống như vậy.
Đùng suy nghĩ nhiều về nó.
No comments yet. Be the first to leave one.