ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
"Sự thật không nằm trong một giấc mơ mà trong nhiều giấc mơ..." Trích "ĐÊM Á RẬP"
Ai sẽ ra giá đầu tiên cho người nô lệ có tên là Cô Gái Mặt Trăng này?
Không có một người phụ nữ nào có được cung cách xoa bóp của nàng.
Người giỏi nhất trên đời.
Xoa bóp đầu, làm cho bạn ngủ ngon như một em bé,
xoa bóp chân, làm cho bạn nhảy tưng tưng như một con dê non.
Như có một nhà thơ đã nói:
"Cô nàng xoa bóp còn có giá trị hơn những nhà thông thái,
và dưới đôi bàn tay nàng là đầu của những quân vương."
400 dinar.
Tôi trả 500.
Tôi trả 600.
Cô có nghe ổng trả 600 không?
Ổng sẽ trả 600. Cô đồng ý không?
Cô có muốn ổng làm ông chủ của cô không?
Chắc chắn là tôi không thích một người có bộ râu như một con khỉ đột.
Để tôi mua cổ. Tôi trả 800.
Bởi vì ông chỉ có một mắt, chắc chắn ông không hề tốt lành gì vì Chúa đã trừng phạt ông.
Sao cô dám nhục mạ ta?
Nè, tên bán hàng chết tiệt, sao ông lại dung túng cho chuyện đó?
Tôi không thể can thiệp gì tới miệng lưỡi xấu xa của nàng.
Người chủ của nàng cho nàng có quyền chọn người mua.
1.000 dinar.
Hào phóng nhất rồi. Cô còn muốn bao nhiêu nữa?
Quyết định đi. Cô nên chọn ổng, Zumurrud.
Tôi vẫn chưa quyết định.
Cầu Chúa thương xót người phụ nữ nào nằm ngủ bên cạnh ông.
Ông có một ngọn nến mềm xèo trong quần...
...và không có que diêm nào trên đời đốt cháy nó lên được cho ông.
Chủ trì, sao ông dám bán một nô lệ cả gan trơ tráo nhạo báng và nhục mạ chúng ta...
...bằng những nhận xét bất kính và những lời lẽ ngu ngốc như vậy?
Tôi không hề biết cổ như vậy.
Xin quý vị thứ lỗi.
Cuối cùng tôi đã quyết định.
Tôi sẽ bán mình cho chàng trai trẻ đó.
Tôi?
Hắn không có tiền và miệng hắn vẫn còn hoi sữa.
- Cô đã quyết định rồi phải không? - Ảnh là người tôi muốn làm ông chủ của mình.
Ảnh có đôi mắt đẹp và đối với tôi sắc đẹp của ảnh rất thuần khiết.
Cậu nghe rồi chớ? Cậu quyết định chưa, đồng ý không?
Bây giờ thì...
...hãy mua người nô lệ này và đưa nàng về nhà với cậu.
Lại đây. Lại đây.
Đi với tôi.
Nàng là của cậu.
Hãy đi với em, ông chủ của em. Hãy cầm tay em, chúng ta cùng đi.
Nè, cầm gói tiền này đi.
- Rồi sao nữa? - Trả cho ông chủ trì 1.000 dinar...
...rồi đi thuê một căn nhà trong xóm thợ mộc.
Không, không phải ở đó. Không phải vậy.
Vậy thì làm sao? Em sẽ phải dạy tôi.
Nghỉ chơi và lại đây, Barsum.
Lại đây, mau!
Nuredin, dậy đi. Lại coi nè.
Em đã làm cái đó hả?
Em đã thức sáng đêm để làm cái đó sao?
Không phải sáng đêm.
Hãy đem ra chợ...
...và em tin là sẽ có người sẵn sàng trả 200 dinar để mua nó.
Nhưng hãy nghe cho kỹ.
Đừng bán cho một người đàn ông có cặp mắt xanh...
...dù với bất cứ giá nào, hiểu chưa?
Em sợ rằng sẽ có cái gì đó chia cắt đôi ta, Nuredin,
rằng sẽ có chuyện xấu xảy ra.
Nó đè nặng tim em.
Đừng lo. Anh ở đây mà.
Nhìn nè, thưa ông, đẹp phải không?
Đẹp quá phải không?
À, có thể thấy nó được làm bởi một nghệ sĩ thứ thiệt. Ai đã làm ra nó vậy?
Cô gái nô lệ của tôi thêu đó.
- Vậy hãy để tôi mua cổ. - Thưa ông, tôi không bán linh hồn của mình.
Tôi chỉ đùa thôi. Mua bức tranh đi.
Chỉ cần trả tôi 200 dinar.
Tôi sẽ trả nhiều hơn, 1.000 dinar.
Không, tôi không được phép bán cho người nào có màu mắt đó.
Giá đó không tệ đâu, cậu biết khôn thì bán đi. Cao hơn giá trị của nó nhiều. Bán đi, cậu bé.
Được rồi. Trả tôi 1.000, nhưng hãy tránh xa khỏi tôi.
Người Cơ Đốc, sao anh theo tôi hoài vậy?
Tôi đói, vậy thôi, và tôi chỉ muốn chút gì để ăn.
Không có gì trong nhà đâu. Hãy đi theo Chúa của anh.
Chúa muốn chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, phải không?
Em đang đọc hả?
Em đang đọc gì vậy?
Một câu chuyện.
Nghe nè.
Ta đã thấy nàng bằng chính mắt mình...
...và đau đớn làm sao khi phải để nàng lại đó.
Nè, thi sĩ của triều đình.
Hãy chứng tỏ cho ta thấy là các nhà thơ cũng có thể nói về những điều họ chưa từng thấy.
Hãy sáng tác cho ta một bài thơ bắt đầu bằng câu này:
"Bất hạnh thay ta đã thấy nàng bằng chính mắt mình
"Và đau đớn làm sao khi phải để nàng lại đó"
Làm đi.
"Ta đã thấy nàng bằng chính mắt mình
"Và đau đớn làm sao khi phải để nàng lại đó
"Vì dưới bầu trời trong xanh.
"Nàng rực rỡ làm sao, và da nàng vô cùng trần trụi
"Tim ta muốn nổ tung
"Nhưng ta che giấu nỗi khát khao một người đàn bà sinh ra để chế ngự ngọn lửa của đàn ông
"Tim ta muốn có nàng ở đó dưới bầu trời xanh
"Nhưng lý trí khuyên ta nên đi nơi khác"
Ta đi ngang qua hai chàng trai và nói: "Ta yêu các người."
Họ trả lời: "Ông có tiền không?"
Ta nói: "Có, và ta chi rất hào phóng."
Họ nói: "Vậy thì, chúng tôi theo ông."
Những chàng trai trẻ đó. Họ là ai?
Các bạn, khoan đã. Ta muốn đọc cho các bạn nghe vài câu thơ.
Ta đã viết từ nhiều năm qua rồi.
Lúc đó ta cũng trẻ như các bạn.
"Khi đã già, ta vẫn còn thèm khát những chàng trai trẻ
"Ta vẫn còn niềm đam mê hoan lạc
"Và ta vẫn luôn thèm khát những con người đang ở tuổi xuân thì
"Và linh hồn ta vẫn còn trong sạch
"Tư tưởng ta luôn mơ tới tội lỗi."
Bây giờ ta có một chuyện muốn đề nghị.
- Ông muốn gì? - Nói nghe đi.
Ta hứa sẽ có mọi thứ tốt đẹp nhất mà các bạn cần nếu các bạn đi theo ta:
rượu vang quý giá nhất được các sư huynh trong tu viện cung cấp,
thịt cừu và mọi loại chim ngon lành,
ăn và uống và vui chơi.
Chúng ta sẽ vui chơi cùng nhau.
Và nếu các bạn muốn tưởng thưởng một lão già,
hãy cho ta niềm vui.
Chúng tôi sẵn lòng.
Vậy thì đi.
Niềm hạnh phúc lớn lao nhất là được uống rượu với các chàng trai trẻ đẹp trai.
Một người hát cho y nghe, một người nâng ly chúc sức khỏe y.
Và khi y muốn được người kia hôn,
người này sẵn sàng chìa miệng để được hôn.
Ông làm một câu thơ về chúng tôi được không?
"Và ta sẵn sàng đánh đổi đời mình để được hôn
"Một đôi má ngọt ngào, ơi, hạnh phúc!
"Và ta cám ơn Chúa vì những đôi má xuân thì đẹp đẽ
"Người chu đáo làm sao khi tạo ra chúng không có lông."
Và cuối cùng:
"Cầu cho linh hồn ta được yên nghỉ trong ngôi làng thanh bình này
"Dục vọng của ta bị giằng xé giữa những tháp chuông đáng yêu của thành phố Baghdad
"Và vùng đất thiêng này"
- Cậu tên gì, hả? - Tôi tên Barhane.
Tôi sống trong ngôi làng trên đồi kia.
- Cậu có vợ không? - Không, tôi chưa kết hôn và tôi cũng không muốn kết hôn.
Tại sao không? Phụ nữ có hại cho một chàng trai dễ thương như vậy sao?
Thưa ông, mọi cuốn sách tôi đọc đều nói họ là những kẻ xấu xa.
Nhưng nó cũng có viết là thiên đường hạ giới nằm trên bộ ngực đàn bà...
...và trăng thượng giới treo trên đôi mông họ.
Cậu nên đọc nhiều sách hơn trước khi quyết định.
Nhưng tôi nghe nói bản chất của họ là phản bội đàn ông cho dù họ ở gần hay xa.
Họ vẽ mắt, vẽ má, sơn móng tay và nhuộm tóc.
Và tôi nghe nói họ bắt ông phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Tôi muốn hỏi cậu một điều. Cậu có muốn đi theo chúng tôi không?
Có, tôi rất sẵn lòng.
Cô tên gì?
Tôi là Giana.
- Cô bao nhiêu tuổi? - 15.
Muốn đi theo tôi không?
Vâng, rất hân hạnh.
Có lẽ đã tới giờ rồi.
Bà sẽ thua cuộc, Zeudi.
Cô gái mà bà nói tới chỉ là đồ bỏ so với nhành dương liễu của tôi.
Bây giờ nói ai đẹp hơn ai cũng không ích lợi gì.
Ta đã cho chúng uống thuốc ngủ khác nhau cho nên chúng sẽ thức dậy khác giờ, đúng không?
Chúng sẽ là quan tòa của chính chúng.
Ông và tôi sẽ không bao giờ đồng ý với nhau.
Theo ý tôi, cô gái đẹp hơn chàng trai, chẳng phải vậy sao?
Tôi nghĩ là bà sai rồi. Chàng trai đẹp hơn cô gái. Cái đó quá rõ ràng.
Và bây giờ, hãy để cho tình yêu quyết định ai là người đẹp nhất.
Chúng ta sẽ đánh thức chúng, và người nào đem lòng yêu người kia là người xấu hơn.
Bởi vì mọi người xấu hơn đều yêu người đẹp hơn.
Được rồi, tình yêu sẽ cho câu trả lời.
Nếu Chúa muốn điều này xảy ra, nó sẽ xảy ra,
Nhưng nếu Người không muốn, thì sẽ không có.
Cả hai ta không ai thắng.
Chúng yêu nhau bằng nhau.
Người này là ảnh phản chiếu của người kia. Hai mặt trời sáng rỡ trên bầu trời.
Làm sao anh vô đây được?
Giữa cánh cửa và sân vườn. Có gì là quan trọng đâu?
Nhận ra ta không, Zumurrud?
Cô dám nói là ngọn nến của ta không cháy được,
Bây giờ ta sẽ cho cô nhận lãnh sự trừng phạt xứng đáng.
Rồi ông sẽ thấy, Chúa Trời sẽ trừng phạt ông.
Nuredin! Nuredin!
Zumurrud!
Máu của máu anh, Zumurrud!
Zumurrud, em đâu rồi?
Zumurrud. Zumurrud.
Cậu tên gì, chàng trai trẻ đẹp trai? Tại sao cậu khóc?
Cậu đang có nỗi đau buồn gì?
Tôi đã mất Zumurud, nô lệ của tôi.
Tôi đã trả rất nhiều tiền để có được nàng.
Một người Cơ Đốc có cặp mắt xanh đã bắt cóc nàng khi hắn tới nhà tôi,
và không có nàng tôi sẽ chết.
Thôi, thôi, đừng lo lắng. Ta sẽ tìm ra nàng.
Ta sẽ tìm ra nàng cho dù phải giả trang đi lùng sục từng ngôi nhà trong thành phố.
Cám ơn bà.
Nuredin?
Ta có tin vui.
Ta đã tìm thấy người nô lệ của cậu.
Nuredin?
Nàng đã bị đưa tới nhà của Rashid và đó là nơi ta đã thấy nàng.
Ta còn nói chuyện với nàng nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.