The Last Repair Shop

The Last Repair Shop

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

The Last Repair Shop 2023 1080p WEBRip x264 AAC5 1-[YTS MX] vi
കമന്ററി എഴുതിയത് DoANT

ടാഗുകൾ

webrip
web
x264
BRip
1080
TS
YTS
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2024-03-23
ഡൗൺലോഡുകൾ: 60
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 189 വരികൾ.

Tôi yêu vĩ cầm.

Điều khó khăn nhất trong cuộc đời tôi có lẽ là sức khỏe của gia đình tôi.

Ai đó luôn bị bệnh.

Khi đó việc đến bệnh viện sẽ được ưu tiên. Kiểu như,

“Đợi đã, ừm, ta sẽ nghe con chơi đàn sau chốc nữa."

Đó là những gì tôi đã nói -- nó giống như, "Được rồi."

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chơi một mình.

Nếu tôi không có cây vĩ cầm ở trường, Tôi không biết mình sẽ làm gì.

Tôi tự hỏi điều gì đã xảy ra?

Tôi không muốn nghĩ tới.

"Đại học"

Hãy xem nào. Có bốn khoa ở đây.

Sửa chữa nhạc cụ bằng đồng Sửa chữa nhạc cụ dây

Sửa nhạc cụ bằng gỗ. Xưởng sửa chữa nhạc cụ hơi và đàn piano.

Đầu tiên là nhạc cụ có dây, ừm…

Chữ viết tay khó đọc như của bác sĩ, vì vậy…

Ờ. "Cây vĩ cầm, chốt gãy.

“Xin hãy sửa chữa.”

Vì vậy, trong trường hợp này, chốt cũ phải được loại bỏ, chốt mới được trang bị,

Thắt dây lại và nhạc cụ sẽ được trả lại cho học sinh.

Khi gỗ hỏng, nó hỏng muôn kiểu khác nhau.

Khi vết nứt xuất hiện sẽ tạo ra tiếng ồn.

Rất khó tìm ra nguồn gốc của tiếng vang nhỏ lúc cuối ở đàn cello.

"Ồ, tốt. Nó biến mất rồi." Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi tìm thấy nó

Làm một đứa trẻ thực sự khó khăn.

Một số trẻ lớn lên được yêu thương và bao bọc.

Một số trẻ lớn lên trong những gia đình đổ vỡ.

Một khi cảm xúc và tinh thần của bạn đã tan vỡ thì rất khó để sửa chữa.

Bạn không thể dán nó lại với nhau... Điều đó cần có thời gian

Và quan tâm.

Ờ…

Tôi ra mắt khi tôi khoảng 27 tuổi.

Đó là vào năm 1975.

Hồi đó, không giống như bây giờ, người đồng tính không được chấp nhận.

Người ta bị đánh đập, ị giết trên đường phố.

Vì vậy, từ năm 13 tuổi, tôi đã cố gắng hết sức để không trở thành người đồng tính.

Tôi đã cố gắng để thoát khỏi nó.

Tôi đã cố gắng thay đổi bản thân. Nhưng điều đó là không thể

"Tôi bị hỏng." Đó là những gì tôi nghĩ

Đó là tiếng buzz trong đàn cello.

Thật là khốn khổ khi cố gắng trở thành một ai đó không phải là mình,

hoặc chân thật và bị xa lánh, chế nhạo, đánh đập.

Hoặc tự sát? Đó là-- thời điểm khủng hoảng đối với tôi.

Bố mẹ tôi là nhạc sĩ... Và mẹ tôi đã dạy tôi…

Mẹ dạy tôi rằng “âm nhạc giống như bơi lội”.

Luôn có một nhịp điệu và nếu con dừng lại, sẽ không có âm nhạc.

Dù con làm gì, đừng từ bỏ.

Tiếp tục đi.

Tiến về phía trước dù hoàn cảnh có tồi tệ đến đâu.

Con biết đấy, đừng bỏ cuộc.

Chắc chắn rồi.

Đó là lý do tại sao tôi nhận ra mình phải chấp nhận bản thân.

Tôi không bị hỏng và tôi không cần phải thay đổi.

Tôi nghĩ vậy và chấp nhận con người mình.

Tôi đã gặp chồng tôi. Chúng tôi đã trở thành bố.

Tôi đã ở bên anh ấy gần 23 năm.

Và thế là tôi vẫn ở đây.

Vẫn sống.

Hãy tử tế, yêu thương và trung thực.

đó là lý do tại sao… Thật không dễ dàng gì khi là một đứa trẻ.

Ít nhất là khi nói đến chơi nhạc cụ.

Tôi muốn giúp chúng.

Nếu bạn nói với tôi 5 năm trước rằng,

Bạn nói sao nếu ai đó nói với bạn rằng bạn sẽ chơi sousaphone?

Tôi sẽ nói, "Chết tiệt."

"Đừng nói dối, điều đó là không thể." "Tôi không biết chơi gì cả."

“Tôi chả hiểu gì về nhạc cụ cả.”

Bởi vì... Tôi không đủ khả năng để mua những nhạc cụ đắt tiền.

Có lẽ ở khu phố của tôi, không bao giờ có đủ khả năng chi trả.

Tôi đã từng cầu xin bố mẹ nhưng...

Câu trả lời luôn là...

“Tuba hoặc nghỉ khỏe.” Và tôi chỉ nói: "Chà--

Điều đó có nghĩa là không.

Nhưng may mắn là trường có một chiếc sousaphone.

Lúc đó tôi... 13 hoặc 14 tuổi

Khi nghĩ đến điều đó, tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

Bây giờ tôi, 18 tuổi, mới ra trường.

Đi học đại học. Vừa mới bắt đầu cuộc sống,

Tôi đang tìm cách biến âm nhạc thành sự nghiệp của mình.

Nếu không có kèn tubas và sousaphone ở trường,

thì… tương lai sẽ ra sao?

Ví dụ: “Bộ phận nhạc cụ bằng đồng Euphonium”

“Có khe hở, cần hàn”

“Hãy thực hiện vệ sinh siêu âm và bảo trì cẩn thận.”

"Cái này cần được chăm sóc nhẹ nhàng. "

Nhiều lúc tôi tự hỏi

bàn tay nhỏ bé nào đang cầm cây đàn trước mặt tôi?

Tôi có một cái lọ lớn. Tôi gọi nó là “Chiếc bình kho báu”

Tôi đặt những thứ tôi thấy trong nhạc cụ vào bên trong.

Pin, bi, kẹo. Bút chì, tẩy.

Đồ chơi nhỏ này.

Nó nhỏ xíu, to cỡ này, và toàn tóc.

Giống như tôi và nó đang có một cuộc trò chuyện bí mật.

Nếu nhạc cụ có thể nói...

Tôi có thể nghe được những câu chuyện nào?

Cuộc đời tôi là một cuộc phiêu lưu tuyệt vời.

Đó là một cuộc phiêu lưu đáng sợ.

Tôi sinh ra ở Mexico tại một thị trấn tên là Morelia.

Mẹ thường nói với chúng tôi: “Con có thể làm bất cứ điều gì con muốn trong đời.

“Hãy hướng tới mục tiêu bằng tất cả sức lực con có”

Tôi đã mơ về giấc mơ Mỹ từ khi còn nhỏ.

Thế là tôi quyết định chuyển đến Mỹ.

Khi bạn đã quyết tâm rồi thì hãy thực hiện thôi.

Chúng tôi đi suốt đêm.

Nhìn tất cả những tòa nhà đó đều sáng đèn…

tôi đã rất kinh ngạc.

Thực tế còn tuyệt vời hơn tôi tưởng.

Tôi là mẹ đơn thân với hai đứa con thơ.

Con gái tôi ba tuổi và con trai tôi sáu tuổi. Tôi cần một công việc.

Tôi bắt đầu làm việc tại cửa hàng âm nhạc ở Thousand Oaks.

Người chủ nói: "Được rồi. Tôi sẽ cho cô thử việc trong một tuần.“

Một tuần."

Công việc của tôi là dọn dẹp và chuẩn bị nhạc cụ để anh ấy sửa chúng.

Và sau một tuần, anh ấy nói, "Cô biết gì không? Tôi nghĩ chúng tôi sẽ giữ cô lâu hơn một chút."

Tôi đã làm việc ở cửa hàng đó được bảy năm.

Con trai tôi muốn học kèn clarinet.

Giá thuê là 20$/tháng. Nó quá đắt đối với tôi

Tôi-- Tôi là mẹ đơn thân, nhớ chứ?

Và… tôi không đủ khả năng chi trả.

Chúng tôi rất nghèo.

Đôi khi chúng tôi hết thức ăn.

Tôi không thể mua bất cứ thứ gì cho Giáng sinh.

Tôi đến đất nước này với suy nghĩ: “Yé”… …”đây là giấc mơ Mỹ.”

Tôi thậm chí không thể cho con tôi ăn, tôi nghĩ, kiểu như,

Tôi đã kiệt quệ. "Đây không phải là giấc mơ Mỹ."

Vài năm sau đó…

một trong những kỹ thuật viên, Mark Comeau, anh ấy đã gọi cho tôi.

“Một cơ hội được mở ra ở Học khu Thống nhất Los Angeles LAUSD…”

“Chúng tôi đang tìm kiếm hai kỹ thuật viên nhạc cụ bằng đồng.”

“Bạn cũng nên nộp đơn và làm bài sát hạch.”

Khi tôi đến để làm bài sát hạch…

có 12 người đàn ông và tôi. Tôi đã hoảng sợ!

Tim tôi, nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tôi tự nhủ: “Mình không có cơ hội ở đó”. Nhưng tôi nhớ lời mẹ dặn

"Con có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn trong cuộc sống. Con thông minh và mạnh mẽ”

Hãy chiến đấu vì điều con muốn."

Tôi đã nói với bọn trẻ vào đêm trước ngày sát hạch. "Nhìn này. Mẹ sẽ thi vào đây.

Nếu mọi chuyện ổn, Hy vọng--

chúng ta sẽ có một cuộc sống hoàn toàn khác."

Bài sát hạch là trải nghiệm cực khó khăn.

Làm sạch rất nhiều bộ phận nhỏ.

Piston chuyển động lên xuống

Vỏ và piston là các van dẫn hướng nhỏ

Và chúng vừa vặn như một chiếc găng tay.

Nếu có vết lõm nhỏ, vết trầy xước hoặc bụi bẩn...

nó sẽ không chơi được.

Tôi đã làm bài sát hạch…

và về nhà.

Tôi buồn và chán nản vì nghĩ mình sẽ không được tuyển.

Tôi nghĩ họ sẽ làm tốt hơn tôi nhiều.

Tôi thậm chí còn không thèm chờ kết quả.

Tôi đã nghĩ rằng không có hy vọng. Đặc biệt là vì trong cửa hàng chỉ có nhân viên nam.

Hãy quên bài sát hạch đi—

và đừng mong đợi gì cả.

bởi vì… chuyện sẽ không thành đâu."

Vâng.

Sau đó tôi nhận được một cuộc gọi.

Bạn không biết nó cảm thấy thế nào đâu.

Tôi...

Tôi đã la hét, nhảy cẫng lên…

Đêm đó gặp bọn trẻ...

Tôi báo cáo: “Mẹ làm được rồi.”

Đúng vậy."

Tôi bắt đầu làm việc ở đây vào ngày 26 tháng 1 năm 2004.

Trong ngần ấy năm tôi làm việc ở đây. Tôi có bàn làm việc của riêng mình.

Đến giờ vẫn thế không thay đổi gì.

Âm nhạc chắc chắn đã thay đổi cuộc đời tôi. Chắc chắn là có.

Khi tôi 9 tuổi—

Nhà trường cho tôi một chiếc kèn saxophone và một chiếc hộp đựng. Họ đã cho tôi mọi thứ tôi cần.

Nó không đẹp sao? Tôi luôn chơi trong nhà.

Tôi rất năng động và hay ném đồ đạc và luôn gây rối.

Tiếng saxophone đã giúp tôi có tính kỷ luật hơn.

Như, đến đúng giờ, luyện tập và ăn mặc đẹp.

Tôi phải tắm. Tôi phải đánh răng. Nó giúp tôi tập trung hơn.

Khi tôi cảm thấy căng thẳng, buồn bã hay tức giận,

kèn saxophone…

… giúp tôi trấn an lại.

Nhưng phím G-sharp luôn bị kẹt.

Một ví dụ về nhạc cụ hơi bằng gỗ là saxophone.

"Thiếu vít, khớp dưới, phím F ngón út bên trái."

Vv và Vv. "Phím G-shap bị hỏng hoàn toàn.

“Tôi muốn một cuộc Đại tu hoàn chỉnh."

Vì vậy, trong trường hợp này, chúng ta phải…đánh giá nó.

Đây, để xem nào. Bộ phận hơi hoàn hảo.

Đối với các phím nhạc cụ, lò xo thanh ren——

Khoảng trống hình thành khi bị biến dạng hoặc rỉ sét.

Nó gần giống như một câu đố. Khi bạn tìm thấy một chỗ trống, bạn sửa nó đi. Rồi một chỗ nữa.

Đôi khi tôi phải tháo rời nhạc cụ để sửa một miếng đệm duy nhất.

Tôi sẽ sửa nó dù thế nào đi chăng nữa

More Vietnamese subtitles for The Last Repair Shop

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left