ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Có vấn đề rồi.
Sao ông ấy tìm được mấy người này nhỉ?
Manson tìm được bồ kìa.
Thấy cô ta không?
Họ phải tự nhiên thôi chứ.
Tự nhiên?
Bí danh của họ là Bundy và Manson.
Lần đầu lái xe à?
Cho xin, tôi vừa lái cho Uber 6 tháng đấy.
Suýt thì tin.
Phía Reese sao rồi?
Reese, xong chưa?
Đã xác định vị trí mục tiêu.
Cửa sổ phía Tây Nam. Bình chân như vại.
Không biết bão sắp ập xuống.
Được rồi.
Reese...
đưa hàng cho Manson và Bundy,
rồi về vị trí thứ hai.
Làm gọn gàng vào.
Kiểm tra máy quay.
Đã hoạt động.
Rõ.
Sao trốn ở chỗ như c** thế?
Vì đếch ai để ý đến con gián trong thùng rác.
Chúc may mắn.
Tay đó kỳ thật.
Nhớ là súng chỉ để dọa thôi.
Ta không được hỗ trợ hợp pháp ở đây nên không được bắn.
Tóm hắn rồi lôi ra ngoài này.
Gọn, nhẹ, an toàn.
Nghe chứ?
Mẹ kiếp.
Tiếng súng.
- Cái gì thế? - Có tiếng nổ.
Bundy, Manson, báo cáo?
Bundy, Manson, tình hình sao rồi?
Manson, báo cáo. Tôi chưa nắm được gì.
Manson, báo cáo đi!
Bỏ nhiệm vụ. Rời khỏi đó ngay!
Vừa thấy anh ta ném tai nghe rồi.
Gặp nhau ở chỗ rút.
Rồi.
Mẹ kiếp!
Mày với cái bẫy của mày.
Tao biết mày không có bạn nữa.
Nhưng tìm mày dễ thật đấy.
Bọn tao phải đến.
Mày biết mà.
Lính mới ở ngoài đáng ra không phải đến để giết người.
Cô ta sẽ cáu cho xem.
Nổ lần hai!
Họ không đáng phải chết.
Mà là mày.
Ủy ban chào đón chúng ta đấy.
Chưa xong việc đâu. Đứng lên đi.
45 giây nhé.
Vòng tay ra sau đầu! Nhanh lên!
- Không, không. - Khóa hắn đi.
Không phải chút nào.
Sai hết cả rồi.
Nhanh lên, làm đi.
Miller, chúng tôi đang xuống.
Đi mau.
Đi nhanh.
Vọt đi.
Ông là ai?
ĐIỂM ĐEN, ĐÔNG ÂU 5 tuần trước
Omar, tôi tên là Bill.
Chỉ có một cách giúp anh
thoát khỏi tình huống khó chịu này.
Rất mong anh sẽ nắm lấy.
Tôi đang ở đâu?
Ông muốn gì?
Tôi chỉ muốn anh trả lời thật vài câu, thế thôi.
Có mỗi việc đó. Đơn giản.
Bắt đầu bằng câu dễ nhé.
Anh có phải thành viên của Mặt trận Dân chủ Đạo Hồi không?
Tôi phải tị nạn ở phương Tây.
Cả hai vợ chồng tôi.
- Hiểu chứ? - Hiểu.
Tôi đang trên đường đến London gặp cô ấy
- thì bị ông bắt cóc. - Tôi hiểu,
nhưng anh chưa trả lời câu hỏi.
Anh là thành viên của CDF?
Đó là tổ chức của anh.
Do anh cầm đầu?
- Đúng. - Đúng. Được rồi.
CDF công khai tuyên bố rằng mục tiêu của họ
là lật đổ tay độc tài Bandar el-Mizdawi,
một điều rất tốt.
Tôi rất ủng hộ việc đó.
Chính xác. Đó là mục tiêu của chúng tôi.
Thế thì tốt. Nhưng giờ mới khó này.
Nói cho tôi nghe.
Anh có biết mấy người này không?
Không!
Vì CDF tự xưng là tổ chức từ thiện.
Mục đích rất tốt đẹp, phải không?
Nhưng chúng tôi có thông tin cho thấy
gần đây anh nhận hơn 2 triệu đô-la đóng góp từ những...
Những kẻ cực đoan. Bọn chúng là thế.
Cả đời chúng chưa từng thốt ra từ "từ thiện".
- Tôi không biết họ! - Để tôi nói cho.
Chúng chỉ câu kết với đám khủng bố.
Nên chắc anh cũng hiểu chúng tôi quan ngại
về anh và tổ chức của anh.
Anh hiểu lý do tôi muốn biết
tại sao chúng liên quan đến vấn đề tài chính.
Chúng không tài trợ cho tổ chức của tôi.
Ông nói gì thế?
Ông đang bịa à?
Chúng tôi được tài trợ bởi những người ủng hộ hợp pháp.
Những người muốn đem lại hòa bình.
Tôi hiểu. Đúng là thế.
Cho đến gần đây, nhưng giờ,
báo cáo ngân hàng cho thấy có thay đổi.
- Không, không. - Omar...
- Không đúng. - Tôi muốn tin anh,
nhưng anh phải giúp tôi.
Anh phải cho tôi gì đó.
Chúng tôi nên nghĩ gì đây?
Nước Mỹ và các đồng minh...
Từ trước đến giờ chúng tôi cấp quyền tị nạn
cho những cá nhân thành lập nhóm
phù hợp với các giá trị của nước Mỹ.
Nhưng đôi khi...
Đôi khi, Omar, những nhóm đó...
họ lại lợi dụng
những đặc quyền chúng tôi dành tặng,
và họ thay đổi mục đích.
Đôi khi từ đầu họ đã có mục đích khác.
Đôi khi chính là những tên khủng bố,
muốn hoạt động chống lại chính quyền
- đang cố gắng giúp chúng. - Chúng tôi không phải khủng bố.
Anh nói đúng. Từ "khủng bố" ấy,
là một cái tên thôi.
- Là ông thì có. - Cũng có thể.
Đây là vấn đề về quan điểm, phải không?
Từ quan điểm của tôi và chính phủ tôi,
anh nên hiểu, chúng tôi cần biết...
những kẻ nguy hiểm này liên quan thế nào
với nhóm của anh.
Vì sao?
Chúng muốn gì?
- Tôi không biết chúng! - Lúc bước vào phòng này,
tôi đã nói anh chỉ có một đường thoát duy nhất,
đó là giúp tôi.
Nãy giờ anh chẳng giúp được gì.
Tôi không biết chúng. Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa?
Anh biết lý do mình ở đây rồi.
Giờ hiểu chuyện ta phải nói đi.
- Tôi có quyền tị nạn. - Cứ nghĩ đi nhé.
- Này! - Được rồi, Omar.
Thôi nào. Ông không thể...
Ông không thể làm thế này với tôi.
Tôi sẽ để anh suy nghĩ một lúc.
- Nghĩ cái gì chứ? - Để nhìn ảnh.
Xem có nhớ ra gì không.
Sao?
Tôi không biết mấy người này!
- Gặp lại anh sớm. - Này!
Tôi không biết mấy người này!
Giờ sao?
Giờ để hắn nghĩ.
Ta đâu có thời gian chờ.
Ta được lệnh moi tin càng sớm càng tốt
để giúp đồng đội ở đầu tuyến.
Đấy là lệnh của tôi.
Harris, có gì rồi?
Tôi vừa kiểm tra.
Giấy tờ của hắn là thật.
Được cả Mỹ lẫn anh hỗ trợ.
Nhóm này đến đây nói với chúng ta điều ta muốn nghe,
sau đó bắt đầu hoạt động để phá hoại
nền văn minh phương Tây.
Bớt cường điệu một chút đi.
Ý tôi nó là ta có thể đẩy nhanh tiến độ.
Dạo này họ dạy gì các cô thế?
Ta ở đây để tìm sự thật, không phải ép tin sai thành đúng.
Bill có nhiều kinh nghiệm rồi.
Nhưng tôi không hiểu.
Cô không cần hiểu.
Chúng tôi biết mình đang làm gì.
Cô cứ ngồi nhìn và học đi.
Tôi thử được không? Tôi có ý này.
Nhẹ nhàng, trực tiếp.
Hơi khác các anh một chút.
Thế mới phải chứ.
- Ta phải bỏ xe lại. - Không được.
- Không được chỗ nào? - Tất cả.
Đám cảnh sát biết mặt và xe của ta rồi.
Là cảnh sát Pháp nhưng chắc không ngu đến thế đâu.
Tôi biết có gì sai lắm mà. Biết ngay!
Hắn biết ta sẽ đến.
Tôi nói là ta nên bỏ xe lại.
Nếu mục tiêu biết ta sẽ đến, hắn có thể có đồng bọn.
Cách tốt nhất là tẩu thật nhanh. Đến thẳng chỗ máy bay đi.
Anh cần báo bên chỉ huy biết là ta sẽ đến sớm.
Cô tập trung lái đi.
No comments yet. Be the first to leave one.