The One and Only

The One and Only (한 사람만)

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

സീസൺ 1

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

The One and Only S01E03 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor
കമന്ററി എഴുതിയത് lyhnca150186
Một phụ đề bởi Nguyên Lý.

ടാഗുകൾ

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2022-01-09
ഡൗൺലോഡുകൾ: 26
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Mẹ ơi.

Mẹ?

Sao vậy? Con không ngủ được à?

Con cứ nghĩ đến con ma hôm qua con xem trên TV.

Nó cứ hiện lên trong đầu con.

Mẹ đã bảo con đừng xem rồi mà.

Con nên làm gì để không nghĩ về nó nữa ạ?

Ai vậy ạ? - Mẹ không biết.

Lúc trước khi mẹ sang nước ngoài, họ bán những bức ảnh ở chợ trời ấy.

Tên người đó là gì nhỉ? Cô ấy sống cuộc sống thế nào?

Sao cô ấy lại cười như vậy?

Mẹ nghĩ về cuộc sống của người đó, sự sợ hãi của mẹ biến mất.

Trông cô ấy hạnh phúc thật.

Mẹ cho con nhé.

Sớm thôi con sẽ không cần đến nó nữa.

Tại sao ạ?

Thời gian trôi qua, việc con sợ sẽ biến mất.

Lỡ nó không biến mất khi thời gian trôi qua thì sao ạ?

Sau một thời gian, con sẽ không sợ những thứ như ma quỷ nữa.

Con sẽ sợ những thứ khác.

Mẹ nói đúng.

Tôi không sợ những thứ như ma quỷ nữa...

nhưng tôi vẫn sợ...

những thứ khác. Đó là lý do tôi không thể ngủ vào ban đêm.

Tôi sợ hãi và đau buồn.

Mẹ ơi.

Bác sĩ nói đây nếu không thật sự là sự kiện đáng sợ hay đáng buồn...

nhưng tôi vẫn cảm thấy như vậy, thì có nghĩa nó đã trở thành một thói quen.

Hiện tại đó không phải là vấn đề...

nhưng lúc trước thì có.

Tôi đã trú ngụ ở đó.

Ông ấy nói bên trong mỗi người đều có một đứa trẻ.

Đưa cho tôi. Ví của tôi.

Sao?

Đưa ví cho tôi.

Anh đến vì việc đó sao?

Nhưng sao anh biết tôi ở đây?

- Đưa Isobel cho tôi. - Sao?

Đó là cô gái trong bức ảnh, Isobel.

- Ai vậy? - Tôi không biết.

Bức ảnh về một người nước ngoài anh không biết?

Tôi không biết cô ấy nên tôi có thể tưởng tượng...

cô ấy sống thế nào hay hạnh phúc ra sao.

Isobel...

Isobel đã sống một cuộc sống khổ sở và chết rồi.

Cô ấy sống như một cô gái ở thời đó nên không được phép làm gì ở nhà cả.

Nếu nhìn kỹ thì cô ấy cũng không đẹp đến vậy.

Chú chó bên cạnh hẳn là người bạn duy nhất của cô ấy và chắc là bao cát của nhà hàng xóm.

Nó được mọi người đưa vào nhà với hy vọng được yêu thương nhưng rồi bị đuổi đi.

Cô thì biết gì? Cô nghĩ mình là ai chứ?

Tôi sẽ lôi bí mật của cô ra.

Tôi sẽ đến chỗ bà nội cô và bảo cô không đi du lịch!

Tôi sẽ bảo bà ấy là cô sắp chết!

Tôi thách anh đấy.

Vậy nên cứ đưa ví cho tôi đi.

Làm sao đây.

Tôi nghĩ nó thành thói quen rồi.

Xin lỗi.

Chúng ta nhốt anh ta hay thả anh ta đây?

Những thứ này là gì vậy?

Những thứ còn lại của những người đã mất.

Trong lúc sơ Magdalena dọn dẹp phòng của những bệnh nhân đã qua đời,

bà ấy tìm thấy tin nhắn và ghi chép và cảm thấy buồn khi cứ vứt chúng đi.

Sơ ấy nói rằng mình đã thu thập nó và giữ nó ở đây, nên giờ nó nhiều đến mức này.

Vì vậy, một lúc nào đó,

mọi người bắt đầu viết bí mật của họ và để chúng ở đây.

Những thứ cô muốn giấu hay vứt đi.

Những thứ như vậy đó.

Chúng ta nên vứt thứ gì đây?

- Sao? - Từ lúc nào mọi chuyện lại sai hướng nhỉ?

Chúng ta nên tận dụng khoảnh khắc nào để thay đổi hiện tại?

Nhân chứng cũng đã xuất hiện rồi.

Đây thật sự là kết thúc sao?

Nhưng anh ta đến đây thay vì đi báo án.

Anh ta thật sự đến tận đây để lấy chiếc ví bị cô trộm mất à?

- Ừm. - Sao cô lại lấy nó?

Lỡ anh ta có tố cáo, tôi sẽ đổ tội cho anh ta.

Cô bị sao vậy chứ?

- Vậy hãy làm cho đúng đi. - Sao ạ?

Hãy in dấu vân tay của anh ta lên chiếc gậy đánh gôn này.

Chị à!

Được rồi.

Cô ấy sao vậy?

Này. Sao anh lại đến đây?

Anh muốn gì?

Về chuyện đó...

tôi cũng không biết nữa.

Gì vậy?

Cảm giác như tôi phải dàn xếp việc gì đó.

Chuyện gì?

Đầu tiên, tôi phải lấy Isobel lại.

Isobel?

Anh đang nói gì vậy?

Phần còn lại, tôi cần thời gian để suy nghĩ.

Tôi chưa có đủ thời gian để nghĩ.

Tôi nghĩ anh ta hơi hâm hâm đó.

Nhiều lắm luôn.

Sao anh ta biết nơi này nhỉ?

Chắc anh ta thấy trên SNS của tôi. Hôm đó anh ta thấy mặt tôi mà.

Anh ta thật sự đến vì chiếc ví sao?

Không phải fan của tôi sao? Tôi nghĩ anh ta đến gặp tôi.

Có gì đó sai sai.

Đúng rồi. Anh ta hơi kì lạ. Như thể bị mất con ốc nào đó vậy.

Đề phòng cậu nhân chứng giở trò, chúng ta phải hủy bằng chứng đi.

Bằng chứng.

Không hiểu sao chúng ta lại đem mấy cái này về nữa.

Chúng ta nên giấu ở đâu đây?

Chị Se Yeon!

Chồng chị đến ạ.

Vâng. Tôi sẽ ra ngay.

Hãy đặt mọi thứ trở lại vị trí của chúng.

Làm gì vậy? Mau lên.

Đi thôi!

Không phải trời đẹp lắm à?

Đi ăn món gì ngon ngon với mẹ em, rồi đến ngân hàng sang tài sản sang tên anh.

Hôm nay anh sẽ đưa mẹ anh đi chơi.

Gần đây anh đến nhiều nhỉ. Anh không phải đi làm à?

Anh xin nghỉ một ngày mà.

Trước giờ tôi chưa từng thấy anh nghỉ.

Sao cơ?

Mau đi thôi.

Được rồi.

Chúng ta phải nói sự thật cho chị Se Yeon biết.

Chị ấy nghĩ chị ấy đã giết anh ta.

Hãy xử lý vấn đề trước đã.

Cô không thấy ánh mắt chị ấy thay đổi khi nghĩ là chị ấy giết anh ta sao?

Chị ấy là kiểu người sẽ nói hết với cảnh sát đó.

Giờ hãy xử lý cái điện thoại đã.

- Bằng cách nào? - Trả nó lại.

Cô không thể trả cho nạn nhân cũng như trả lại hiện trường.

- Nhà bà nội cô. - Sao?

Bởi vì đó là nơi bình thường nhất.

San Ah cầm điện thoại khi con bé bị ngất...

và tên đó đưa San Ah đến nhà bà nội cô.

Điện thoại bị rơi ở đó.

Chắc là vì bận nên không ai nhặt nó cả.

- Cô sao vậy? - Sao?

Sao cô lại chủ động như vậy?

Tôi cứ nói tôi đã giết anh ta là xong.

Cô cứ nói cô cố ngăn tôi lại hay không biết là được.

Tôi cũng hay chủ động mà.

Chúng ta cùng phe mà! Cùng phe đó.

Tôi thích điều đó.

Nếu chúng ta tiếp tục thế này thì sẽ có cái gì đó đó.

- Gì cơ? - Không biết.

Sau tôi khi biết mình đang bị bệnh nan y,

suy nghĩ "Từ giờ mình nên làm gì?" hoặc "Còn gì để làm nhỉ?"

Tất cả những suy nghĩ đó có vẻ rất ảm đạm.

Nhưng thì ra tôi chỉ nghĩ đến nó thôi. Tôi thích việc đó.

Và đôi lúc tôi quên rằng mình sắp chết luôn!

Tôi sẽ đi mà không để bị bắt gặp.

Như vậy an toàn hơn là cô đến gần khu mình ở.

Trong thời gian này hãy để mắt đến tên đó nha? Vậy nhé!

Gì vậy?

- Se Yeon à... - Nó đã bị hỏng một thời gian rồi.

Từ giờ giao cho chồng con sẽ an toàn hơn mà.

Mẹ có biết quản lý tiền bạc đâu chứ?

Mẹ quay lại thì sẽ quên nó ngay thôi.

Còn nhà thì sao?

Mẹ đã bỏ...

Mẹ đã lấy tiền cọc và đưa cho chồng con à?

Ừ...

Mẹ à! - Sao chứ?

Con sẽ không ở cạnh mẹ được lâu đâu.

Con nói gì vậy chứ?

Không có con, mẹ sẽ sống một mình đó.

Đừng nói mấy lời như vậy.

Mẹ phải chấp nhận chứ. Con sắp chết rồi!

Không

Không...

Nếu con chữa trị... - Mẹ à.

Từ giờ mẹ phải dựa vào chính mình. Mẹ không thể dựa vào người khác nữa.

Oh Young Chan sẽ không chăm sóc mẹ đâu. Mẹ không thể dựa vào anh ta được.

Mẹ bảo đừng có nói vậy mà!

Mẹ không cần phải ở nhà anh ta!

Xin chào...

Đoạn CCTV nơi nạn nhân của vụ án giết người ở Yongil-dong được công bố

Lúc 3h chiều hôm đó, anh Kang cầm dao trên tay...

và cố tiếp cận 2 học sinh tiểu học đang đến trường.

Sao lại gọi đây là vụ án bộc phát ngẫu nhiên? Nên là vụ án đã xác định mục tiêu chứ!

Hẳn là hắn chỉ đi theo hai học sinh đó thôi.

Hẳn là hắn đã tự hỏi rất nhiều lần là người nào dễ giết nhất.

Đúng vậy đó.

Ôi, là In Sook nè.

Chào cô!

Không khó lắm nhỉ?

Chuyện gì vậy?

Ừm... thì nó tự nhiên...

Anh tự cởi trói sao?

Bằng cách nào?

Ừm... tôi cứ làm thôi?

Cửa cũng bị khóa rồi mà.

Ở đó đâu chỉ có một lối ra.

Cái gì vậy nhỉ?

Tò mò ghê...

Ở đó có người cứ rình mò ở cửa.

Gì vậy?

Chào cô. Văn phòng giám đốc ở đâu vậy?

- Cậu đã từng làm tình nguyện qua chưa? - Rồi ạ.

Tình nguyện gì nhỉ?

More Vietnamese subtitles for The One and Only

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left