ആദ്യത്തെ 119 വരികൾ.
MAMMA MIA! --
MAMMA MIA! -YÊU LẦN NỮA-
Phụ đề được dịch bởi Vietcuonghn97
Chúc các bạn xem phim vui vẻ!
[Bố được mời tới dự lễ tái khai trương của Khách Sạn Bella Donna mới vào ngày 7 tháng 7]
Thật là tuyệt nếu ai đó có thể mang đống này
tới đất liền để gửi đi chuyến cuối nhỉ.
Chú sẽ rất hân hạnh làm việc này.
Chú à, chú là quản lý.
Cháu cần chú ở đây
và đảm bảo nơi này sẽ sẵn sàng
cho bữa tiệc khai trương tuyệt nhất mọi thời đại.
Dù ước mơ của cháu là gì, Sophie, chúng ta sẽ biến nó thành thực.
Đó là ước mơ của mẹ.
Cháu chỉ đang cố thực hiện nó.
Cháu đã làm được nhiều hơn vậy rồi.
Vâng, nhưng như vậy liệu đã đủ?
Cháu ước mình có thể hỏi mẹ.
Ước gì mẹ ở đây.
Đến giờ gom thư rồi. Đừng để muộn.
Khoan đã.
Đằng nào bà cũng chẳng tới đâu mà.
Chú đừng lo.
Mẹ cháu luôn đến trễ mọi dịp mà.
Vậy, đã gần đến lúc
chúng ta tốt nghiệp để ra ngoài thế giới.
Được động viên ở bạn bè và gia đình,
tất cả chúng ta rất biết ơn khi được có mặt
vào ngày này.
Nhưng trước tiên, cô muốn gọi
một sinh viên được chọn
- bởi bạn bè của mình... - Xin lỗi, xin lỗi.
...lên để nói lời chia tay.
Năm này, em sinh viên ấy,
đúng giờ như mọi lần...
là Donna Sheridan.
Em sẽ làm được những điều tuyệt vời, Donna.
Cảm ơn, Cô Hiệu Phó, vì mọi thứ.
Nơi này đã dạy mình rất nhiều
về tình bạn,
sự trung thành, tình yêu.
Nhưng quan trọng nhất, nơi đây đã dạy mình
rằng những điều tuyệt vời trong đời,
những điều tuyệt nhất,
xảy đến một cách bất ngờ.
Lên đê!
Bà ấy không tới.
Bà ấy không tới.
Mẹ tớ ý.
Các cậu tin nổi là bà ý không tới không?
Bà ấy có tới bao giờ đâu.
Và mọi lần, chuyện đó vẫn khiến tớ ngạc nhiên.
Tớ phải tập dần cho bớt đi thôi.
Cậu cho bà ta biết mặt lúc quay về nhà đi.
Tớ không về nhà đâu.
- Dù có rất lâu sau. - Ồ.
Lại chiến thuật "Phạt mẹ bằng cách tránh xa" xưa cũ.
Tớ thử cái đó rồi, xong bố mẹ tớ lấy phòng tớ cho thuê luôn.
Và bán cả con chó của cậu nữa.
Không, đó không phải hình phạt. Mà là ngược lại ý.
Đó là một món quà cho chính tớ.
- Cậu sẽ đi đâu? - Bất kì đâu.
Mọi nơi.
Cuộc đời ngắn ngủi, thế giới thì rộng lớn, và...
- Tớ muốn tạo nên nhiều kỉ niệm. - Hmm.
Nói một cách khác,
- là cậu bỏ bọn tớ đi. - Ôi.
Tớ sẽ chẳng bao giờ.
Tớ mới chỉ đưa ý tưởng về tương lai của chúng ta thôi mà.
Thôi nào.
Chúng ta sẽ luôn luôn có nhau mà.
Bộ ba năng nổ! Nổ tưng bừng!
Ngủ suốt ngày rồi quẩy suốt đêm!
Whoa!
Ôi, chúng đẹp lắm.
Sang trái một chút.
Một chút nữa. Và xuống một xíu.
Tuyệt vời. Tốt quá.
Chỗ hoa này thật đẹp.
Cảm ơn cô nhiều.
Sky? Ở đó là mấy giờ thế anh?
Vẫn còn sớm.
Anh vừa nghĩ về em.
Về ngày mai.
- Mọi chuyện sao rồi? - Ồ, anh biết đó,
càng gần đến lúc lại càng căng não.
Nhưng em đã sẵn sàng.
Anh vẫn không thể tin rằng anh sẽ không ở đó.
Cảm giác thật kì.
Vâng, nhưng chúng ta đã đồng ý... 6 tuần ở New York,
để học quản lý khách sạn từ những người giỏi nhất.
Cơ hội đó quá lớn để bỏ qua.
- Soph. - Vâng?
- Không có gì. - Sao thế ạ?
Không, không quan trọng.
Trừ việc rõ ràng là nó có.
Họ đề nghị anh một công việc lâu dài.
Ồ.
Được rồi.
- Anh có thể nói không. - Nhưng anh không muốn.
Anh muốn nói điều ngược lại.
Phải, đúng vậy.
Nhưng em có thể tới đây với anh.
Nhưng em ở đây mà. Em sẽ luôn ở đây.
Soph, mẹ em đã mất một năm trước rồi.
Và em đã xây dựng lại khách sạn này để tôn vinh mẹ.
Mẹ cũng không muốn em cống hiến cả đời mình cho mẹ đâu.
Mẹ đã dành cả đời mình cho em.
Chúng ta không thể cãi nhau về chuyện này mãi được.
Rõ ràng là có, cho đến khi ta nhận ra
ta chẳng còn gì khác để cãi nhau cả.
Sky?
Ừ, anh biết.
Em nên đi chuẩn bị đi.
Vâng.
Ngày mai anh sẽ nghĩ về em.
Mọi thứ sẽ rất tuyệt.
Chăm sóc bản thân nhé, Soph.
Vâng. Anh cũng vậy, Sky.
No comments yet. Be the first to leave one.