ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Ôi, không, anh hoàn toàn đúng.
Gì thế?
Tìm hiểu xem chuyện gì...
Sanders?
Không!
Ah!
Alex!
Cứu!
Claire!
Buông ra! Buông ra!
Claire, đứng lại!
Noma, đi!
Xin chào.
Cục cưng.
Cục cưng.
Mẹ tưởng đã mất con rồi.
Không sao đâu.
Không sao đâu.
Mẹ đây. Mẹ đây.
Đi thôi.
Xin đừng.
Xin đừng làm vậy.
Bất... bất cứ gì các anh muốn,
tôi đều có thể đáp ứng. Làm ơn!
David Whele, theo lệnh của Công nương,
ông bị tuyên tử hình.
Có muốn trăn trối gì không?
Mọi việc tôi đã làm, đều là vì Vega!
Ah! Ah! Ah!
Hoãn vụ hành hình.
Ông, David Whele?
Ông được yêu cầu diện kiến.
Sao?
Làm ơn. Có chuyện gì?
Tôi được tha? Claire tha cho tôi?
Con dấu của tôi.
Thưa ngài.
Chào, David.
Chào, David.
Biên dịch: sfpd - HDVietNam.
Alex, đợi đã!
- Cái quái gì vậy? - Nó là Amphora Sự tối.
Phơi bày sự tối trong cậu.
Nó khiến cậu hóa điên với các ảo giác để rồi
tự hại mình hoặc người khác.
Lúc là ác mộng nhưng có lúc lại là mơ mộng,
đẹp đẽ nhưng tai hại, hết thảy đều dẫn đến cái chết.
Tôi không thấy gì hết, ác mộng hay mơ mộng.
Ta cũng vậy ngoài ra thiên thần chịu được ảnh hưởng của nó
lâu hơn con người.
Dù không hiểu sao cậu cũng vậy.
- Tôi phải tìm Claire. - Không! Cách duy nhất
để cứu Claire là tìm Amphora và đóng nó lại.
Con người không thể đâu. Chỉ thiên thần mới làm được việc này.
Nó ở gần thôi. Ta có thể thấy nó gần đây.
Tôi cảm nhận được nó. Theo tôi.
Đi thôi.
Claire, cô đã làm gì với tôi?
Rose?
Một nữ Bi-Đen.
Đây chính là thứ chúng ta cần.
Bi-Đen? Tôi không phải Bi-Đen.
Claire, cô ta đang nói gì vậy?
Sao cô ta biết tên tôi?
Cô ta lanh lẹ. Cô ta học hỏi nhanh.
Tôi tin chúng ta có thể khuất phục cô ta,
huấn luyện cô ta vì các mục đích của mình.
Huấn luyện tôi? Đừng có đùa.
Cô chết rồi. Claire, tôi đã bắn cô ta, tôi thề!
Bình tĩnh, hoặc tôi sẽ tự tay móc mắt cô.
Rose?
Việc này quá mạo hiểm.
Nếu thả cô ta ra để dụ David Whele,
sao ta biết cô ta sẽ không giết ông ta,
hay tệ hơn, chúng ta?
David cần bị quy là một kẻ phản bội.
Nó là kế hoạch hoàn hảo.
Hạ ông ta hoặc ông ta sẽ hạ cô.
Claire, cô phải nghe tôi.
Có gì đó nhầm lẫn ở đây.
Làm ơn.
Claire.
Claire!
Claire!
Nghe tôi đi!
Claire!
Được rồi.
Ah!
Chẳng phải bề tôi của ta đây sao.
Lâu rồi nhỉ, William.
Gabriel?
Ngài là người đem tôi đến đây?
Tôi ở đâu?
Ngươi không nhận ra à?
Nhiệt độ ở hoang mạc quả khắc nghiệt.
Ngươi tới đây với khẩu súng
cùng 6 viên đạn.
Kẻ đáng thương, tưởng mình đã thoát.
Chào mừng trở lại.
Tôi không biết ngài đang nói gì.
- Tôi không sợ ngài. - Thế à?
Vẻ cứng cỏi bề ngoài của người chỉ là giả tạo.
Ta biết con người thật của ngươi.
Kẻ hèn nhát, yếu đuối quỵ lụy ta suốt thời gian qua.
Không, tôi...
Tôi không còn là William đó nữa.
Tôi được chọn bởi Chúa... Cha chúng ta.
Thôi nào. Thật xấu hổ.
Ngươi? Người Được Chọn?
Tôi là Người Được Chọn.
Tôi-tôi có các vết thẹo để chứng minh.
Gabriel, tôi đã được thử thách trong hoang mạc,
và nhờ ơn Chúa tôi được cứu.
Lúc những người khác bỏ rơi tôi, Ngài không hề ngoảnh mặt.
Chúa đi rồi!
Ngài cũng bỏ rơi ngươi.
Người không phải Người Được Chọn.
Ngươi là đồ rác rưởi!
Ah!
Gabriel!
Chúng ta sẽ cần lục soát toàn bộ các tầng.
Làm thế nào Amphora vào được thành phố?
Ta không biết,
nhưng rõ ràng Julian hẳn đã tìm thấy nó ở New Delphi.
Thôi đi.
Anh không thấy ảo giác hay gì hết.
Nhưng anh là người.
Anh hiện tại nên bị nhiễm rồi.
Có lẽ cậu ấy sẽ không bị.
Amphora phơi bày sự tối bên trong,
nhưng Alex là tâm hồn thuần khiết cuối cùng.
Là sao?
Có lẽ trong cậu không có sự tối.
Cứu tôi.
Chúng ta cần chia nhau ra.
Amphora được chế tạo để tự phòng vệ.
Nó sẽ chọn một nạn nhân để bảo vệ nó.
Chúng ta cần nhanh lên.
Cậu ấy có thể không bị, nhưng cô và ta thì có.
Ta sẽ tìm ở đây.
Tôi sẽ lo tầng này.
Ngoan. Ngoan.
Mọi người sao rồi?
Đến đây.
Khó mà tin
thỉnh thoảng đây là cuộc sống của ta, phải không?
Anh không biết đâu.
Alex?
Gì vậy?
Anh không thấy sao?
Thấy gì?
Chết tiệt. Ở đó cũng chẳng có gì.
Sao vậy?
Không có gì.
Đi thôi.
Chúng ta cần tìm Amphora, chấm dứt việc này.
Alex?
Chúng ta nên tách ra.
Không, chúng ta đã tách khỏi Michael.
Nó quá nguy hiểm. Chúng ta cần bám sát nhau.
Em là một người lính. Em có thể tự lo.
Em sẽ ổn thôi, em thề.
Rồi. Cẩn thận nhé.
Ừ.
Ah.
Gì đây?
Đây là trò đùa sao?
Ông là...
tôi.
Ông nói điều mà ai cũng biết.
Tới lúc ông và tôi bàn luận đôi chút về số phận chúng ta.
Số phận chúng ta?
Đây là thời khắc đen tối, David.
Và chúng dần tối hơn.
Nhưng có một tương lai tươi sáng phía trước ông.
Hoặc có thể có.
Nó tùy vào ông.
Ông có thể là Lãnh chúa.
Ông ra bài đúng,
ông cũng có thể có một trong những thứ này.
Không. Không.
Nhìn ông xem.
Ông không phải Lãnh chúa. Ông là một Bi-Đen.
Tôi là người sống sót.
Sau cùng, đó mới là điều quan trọng.
Nhưng ông...
ông đang cản trở tôi.
Ông muốn gì ở tôi?
Buông tay đi. Chấp nhận người mà ông trở thành.
Từ bỏ nhân tính
của ông hay gì gì đó.
Và trở thành một tên quái vật như ông.
Hạ mình trước các thiên thần.
Không bao giờ.
Ông có thể chiếm lấy cuộc đời tôi, nhưng linh hồn là của tôi,
thứ ông sẽ không bao giờ hiểu.
Linh hồn, thật sao, David?
Đừng động vào chúng.
Mỗi món đồ này tượng trưng cho linh hồn của một người nam hoặc nữ
ông đã sát hại trên con đường vươn đến quyền lực.
No comments yet. Be the first to leave one.