ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Thế này không ổn rồi.
An toàn.
Chết tiệt thật, Daniel.
Thôi nào.
Hù!
Chào buổi sáng, bố.
Hài hước lắm, cưng à.
Con về sớm thế.
Kính thiên văn làm chim chóc sợ bay mất rồi.
Con xin lỗi.
Này Michelle, em xem cái này được không?
Vì ngôi sao này từng được đánh dấu là sao trơ,
nhưng anh nghĩ có thể có các ngoại hành tinh.
- Daniel, anh biết em không còn hứng thú với việc này rồi mà.
Không, anh biết là em đã nghỉ hưu,
nhưng chuyện này thực sự rất quan trọng.
- Không quan trọng bằng bọn trẻ nhà mình đâu.
Anh nghĩ chúng ta cần xem xét lại
toàn bộ chương trình giáo dục tại gia toàn diện này.
Anh không thể làm việc này nếu thiếu em.
- Trường học truyền thống không phải là lựa chọn.
Anh nghĩ đó là một lựa chọn,
vì trường học được sinh ra là để làm việc đó. Trẻ con nên đến trường.
- Không, nếu con cái chúng ta lớn lên và học theo cách chúng ta đã học,
thì sẽ chẳng còn hy vọng gì cho các thế hệ tương lai.
Thế hệ của chúng ta tệ đến thế sao?
Hừ.
Michelle, làm ơn đi!
Tất cả những gì em biết...
Em làm việc này giỏi hơn anh nhiều.
- ...là việc đó không tốt cho gia đình mình
khi anh và em ở dưới boong-ke đó,
tâm trí chúng ta cứ như ở tận đẩu tận đâu.
Anh, anh biết nhưng mà...
- Anh đã hứa với các con là sẽ không làm việc vào cuối tuần.
Chúng ta có thể dành nhiều thời gian hơn cho chúng.
Nào các con, đi thôi!
Các con có, ừm, các con có muốn bố mua kem cho không?
Con ổn ạ, cảm ơn bố.
Được rồi.
Các con có phiền nếu tự chơi ở khu trò chơi mà không có bố không?
Bố phải đi giải quyết việc gấp một chút.
Bố cho mỗi đứa 20 đô nhé.
Thật ạ?
Được rồi, đừng nói với mẹ nhé.
Chuyện gì mà vội thế ạ?
- Tôi thích cách ngụy trang này, đồ nghề câu cá.
Ông rất hợp với nó đấy.
- Đây không phải ngụy trang, Daniel. Tôi đi câu cá sau việc này mà.
Ồ. Cá hồi à? Cá vược?
- Vậy, ừm, cảm ơn vì ông đã dành thời gian gặp tôi cuối tuần.
Tôi biết ông còn phải lo cho lũ trẻ.
- Thực ra, thời điểm chúng ta gặp nhau hôm nay rất tuyệt
vì ừm...
- Cái gì thế? - Cái gì?
Ông cứ nhìn qua vai
như thể đang kiểm tra xem có ai không.
Chà, tôi đang cố gắng cẩn thận thôi.
Tôi không muốn ai nghe thấy chuyện này.
- Ông nghĩ thực sự có ai muốn nghe chuyện này à?
Chà, tôi biết thông tin này là tối mật.
Ai nói với ông thế?
Chà, tôi chỉ tự đoán thôi,
vì sống ẩn dật trong boong-ke, được ngụy trang mà.
- Ờ, Chiến tranh Lạnh kết thúc lâu lắm rồi.
Tin tôi đi, chẳng ai quan tâm đâu.
- Chà, tôi nghĩ nếu ông chỉ cần nhìn qua những gì tôi có ở đây,
ông sẽ thấy có vài điểm bất thường.
- Tôi đã yêu cầu cuộc gặp này, nên để tôi nói trước.
Tôi sắp nghỉ hưu rồi, Daniel.
Và tôi có cảm giác rõ rệt rằng chẳng ai ở NORAD
muốn hay quan tâm đến những bản báo cáo chi tiết của ông đâu.
Chết tiệt, tôi còn chẳng buồn xem, dù được trả tiền để làm việc đó.
Nhưng...
Nhưng... tôi quý ông.
Và tôi quý Michelle, tôi biết ông là những người yêu nước.
Hơn nữa, tôi mang ơn cha của Michelle, ông Ming, một món nợ ân tình.
Một món nợ lớn, thực sự đấy.
Vì vậy, trước khi rời khỏi cơ quan,
tôi sẽ gia hạn hợp đồng 20 năm cho ông.
Ông có thể gửi báo cáo qua email đến máy chủ, nên nếu có ai từng...
- Teddy, tôi nghiêm túc đấy. Tôi đã tìm thấy thứ gì đó.
Không, ông chẳng tìm thấy gì cả, Daniel.
Lần này không, những lần khác cũng vậy.
Đó là lỗi, hoặc là một sự thiếu sót.
Hoặc có lẽ là trò chơi tiềm thức mà ông tự đặt ra cho mình
để giữ bản thân luôn thấy hứng thú.
Nhưng cả hai chúng ta đều biết chẳng có bằng chứng nào rõ ràng
về sự sống trong không gian cả.
Ngay cả khi có thứ gì đó ngoài kia,
ông cũng chẳng bao giờ tìm thấy nó với cái kính thiên văn 50 tuổi đâu.
Nếu ông chỉ cần nhìn qua một chút thôi.
- Với hợp đồng này... - Teddy...
...ông có thể lo cho gia đình mình.
Ông có thể sống một cuộc đời tốt đẹp, viết sách, bất cứ thứ gì.
Làm ơn đi...
- Tôi đang cố giúp ông đấy, Daniel.
Nhưng nếu ông mở tệp đó ra, tôi sẽ đổi ý đấy.
Giờ thì...
Tôi muốn đi câu cá.
Tôi rất vui vì được quen biết ông bao năm qua.
Ông là một người thông minh.
Giờ ông có quyền tự do làm bất cứ điều gì ông muốn.
Tôi hy vọng ông sẽ làm điều gì đó với nó.
Làm ơn thanh toán hóa đơn đi.
Nào các con! Đi thôi!
Alo?
Chào, Ming.
Daniel... là con đấy à?
- Bố có thể giúp con việc này một chút được không?
- Chẳng phải con có đồng nghiệp để gọi cho những chuyện này sao?
- Không. Con chỉ có bố thôi, Ming ạ, thật không may cho cả hai chúng ta.
Được rồi. Con đang nghĩ gì thế?
Con nghĩ là con đã tìm thấy thứ gì đó.
Đó là gì?
- Con không biết. Con cần ý kiến thứ hai.
- Con đang sống cùng một nhà vật lý thiên văn mà.
Con bé nói sao?
Chà, cô ấy thậm chí còn không thèm nhìn.
Bố nhớ con bé, Daniel.
Liệu nó có bao giờ nói chuyện với bố nữa không?
Daniel?
Daniel?
Con phải đi đây.
Làm ơn đi.
Con xin lỗi. - Daniel...
Ai gọi đấy?
Là cha của em.
- Anh biết không, anh thật sự là một người khó hiểu.
- Hầu hết các bà vợ... - Tôi không phải vợ anh.
Chà, cưng à, hầu hết các đối tác...
Tôi cũng không phải cưng của anh.
- Điều anh muốn nói là anh nghĩ em nên coi việc anh
vẫn giữ liên lạc với cha em là một điều tốt.
- Em đã không nói chuyện với cha mình nhiều năm rồi,
và giờ em phải thấy hạnh phúc khi hai người gọi cho nhau
để thủ thỉ tâm tình sao?
- Anh không thể giúp được, ông ấy là một thiên tài thực thụ,
một trong hai người duy nhất anh biết.
Và vì, em biết đấy, em không còn muốn nói chuyện với anh
về công việc nữa, nên anh rất biết ơn khi ông ấy trả lời điện thoại của anh.
- Ông ấy trả lời vì anh đang cho ông ấy hy vọng.
Hy vọng hão huyền... rằng ông ấy sẽ là một phần của gia đình này.
Em nói đúng.
Anh xin lỗi.
Cảm ơn anh.
Lại đây nào.
Uống chút gì đó với anh đi.
Chỉ một chút thôi.
Được thôi.
- Em nghĩ bọn trẻ có biết chúng ta đang tạm xa nhau không?
- Làm ơn... chúng ta gọi đó là một cuộc cãi vã được không?
Cũng thông minh đấy chứ.
Có lẽ chúng biết có chuyện gì đó đang xảy ra.
Ừ, chúng rất thông minh.
Thông minh, giàu tình cảm và mạnh mẽ.
- Mm-hmm. - Ừm.
Cảm ơn em.
Vì đã là ngôi sao giữ cho gia đình mình luôn ở đúng quỹ đạo.
Cái gì?
Không có gì. Câu đó ngọt ngào thật đấy.
Gì thế?
- Chỉ là, anh chẳng bao giờ nghĩ đến điều gì khác, đúng không?
Anh luôn là người như vậy mà.
Em từng gọi đó là đam mê, giờ em gọi đó là nỗi ám ảnh.
Nhưng dù em gọi là gì đi nữa,
anh vẫn luôn như vậy từ khi chúng ta gặp nhau.
Anh thấy em mỗi ngày mà vẫn nhớ em rất nhiều.
Sao có thể như thế được nhỉ?
- Em hiểu ý anh, em cũng nhớ anh.
Chúng em nhớ anh.
- Anh hứa sẽ trở thành một người cha tốt hơn. Anh hứa đấy.
Nhưng anh muốn em thừa nhận một điều.
Chuyện gì?
- Chúng ta đã có rất nhiều khoảng thời gian tuyệt vời trong cái boong-ke đó.
- Ồ đúng rồi, chuyện đó dễ thôi. Tất nhiên là chúng ta có rồi.
- Những đêm khuya khoắt, những buổi sớm mai.
Em có nhớ khi em tìm thấy lỗ đen
trong thiên hà Messier 63 không?
Ừ, lúc đó chúng ta vừa hút cần sa xong.
- Và giờ trong danh sách các lỗ đen lớn nhất là 11-01C,
Holmgrun 15A, và Pac Man.
Pac Man.
- Chúng ta đã dành nhiều đêm trên cái ghế sofa tồi tàn đó
hơn là trên giường của chính mình.
Em biết anh đang giấu giếm chuyện gì đó.
Cái gì? Anh có nói gì đâu.
- Được rồi, em chịu thua. Trong đống giấy tờ đó có gì?
- Ồ, mấy tờ giấy đó á? Ồ, không, em sẽ không hứng thú với nó đâu.
Ồ, Chúa ơi, quên đi, em không hỏi nữa!
- Được rồi, đợi đã, đợi đã, đợi đã, đợi đã.
Em, em nhìn xem...
Nhìn thấy lực hấp dẫn ở đây không?
Ừ, em thấy rồi. Khoan đã.
- Anh nghĩ có thể có một ngoại hành tinh ở đó.
Ôi Chúa ơi.
Daniel, đ-
Sao hả?
Lần tới khi kính thiên văn có thể
No comments yet. Be the first to leave one.