ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Quan Nhị Ca, lần này là lần cuối cùng của con.
Lần này thành công hay không đều nhờ ngài phù hộ.
MÈO ĐẦU ƯNG ĐẤU TIỂU PHI TƯỢNG
Sản xuất và Đạo Diễn HỒNG KIM BẢO
Diễn viên chính HỒNG KIM BẢO
Diễn viên chính LÂM TỬ TƯỜNG
Diễn viên chính DIỆP ĐỨC NHÀN
Khách mời đặc biệt DƯƠNG TỬ QUỲNH
Diễn viên chính PHÙNG THỐI PHÀM
Ngày 08/10/1981
Đừng cử động.
Bỏ súng xuống!
Cướp!
Tất cả qua đó.
Đừng nổ súng.
Mọi người cũng qua đó.
Qua đó, qua hết đi.
Không cần đâu, để hôm khác nói, cứ vậy đi.
Ai đốt pháo ở bên ngoài ồn ào thế?
Xảy ra chuyện gì vậy? Có người cướp à?
May quá, gọi điện báo cảnh sát trước đã. Không được cử động.
Đi qua đó, nhanh lên!
Ngồi xuống.
Không được cử động.
Ông chủ, đồ của hắn toàn là giả.
Tên khốn này, lấy mấy đồ giả để dọa tôi.
Mèo Đầu Ưng gọi ngựa vằn, Mèo Đầu Ưng gọi ngựa vằn. Gà con đã xuất hiện rồi.
Chuẩn bị bắt gà.
Ngựa vằn nhận được, Over.
Chim ưng số 2.
Đây là chim ưng số 2, Over.
Sẵn sàng chưa?
Chim ưng đã chuẩn bị xong rồi. Gà con đã bị giám sát, Over.
Sâu thúi đây, mọi thứ đã sẵn sàng. Over.
Đà điểu nhận được, Over.
Triển khai bắt gà!
Lão gia.
Gần đây số tiền của ông lệch rất xa. Hình như không có tiến triển gì cả.
Tôi rất khó ăn nói với anh Căn.
Dạo này bên ngoài đang khó khăn. Tôi đã ép họ dữ lắm rồi.
Anh Luân, bên ngoài có rất nhiều cảnh sát.
Alo.
- Kiểm tra đột xuất, thu dọn ngay. - Vâng.
Có kiểm tra đột xuất, mau thu dọn đồ đạc đi.
Ông đưa con đi học.
Đừng nghịch đó, phải nghe lời thầy.
Mau thu dọn đồ đạc đi, chơi bài đi.
Cẩn thận chút nhé.
Chú Tài.
- Chuyện gì vậy? - Phiền chú đưa túi này cho anh Tu
Chính là chỗ lần trước anh từng đến đó.
Tôi biết rồi.
Cầm đi xe.
Đi thôi, đi thôi, cẩn thận chút.
Mau đi đi.
Bình tĩnh, chơi bài đi.
Ai vậy?
Đại ca.
Anh Căn, sao lại là anh?
Không phải tôi, là ai?
Các anh đang làm gì vậy?
Vừa nãy có người đến kiểm tra đột xuất.
Kiểm tra đột xuất gì chứ?
Anh Luân, hình như người bên ngoài đi hết rồi.
Vừa rồi thật sự có rất nhiều người, mọi người đều nhìn thấy.
Hơn nữa cảnh sát Hoa còn gọi điện bảo chúng tôi dọn dẹp.
Vậy còn không gọi điện hỏi cho rõ.
Alo, tổng bộ Cửu Long.
A Hoa đúng không?
Đã kêu các người đừng gọi điện đến đây mà.
Vừa nãy có phải các cậu cử người đến kiểm tra đột xuất đúng không?
- Sao tôi biết được? - Hỏi đồng nghiệp của cậu đi.
Hỏi ai...
Chờ một chút.
Nói sớm thì không cần phiền vậy rồi, đúng không?
Anh Trung, hóa ra hôm nay các anh có kiểm tra đột xuất sao?
Kiểm tra đột xuất? Ở đâu?
Cửu Long Đường.
Không có, ai nói với cậu?
Không có, chỉ hỏi vậy thôi.
Không có, chỗ các người không có ai đi kiểm tra đột xuất cả.
Sau này đừng gọi điện đến nữa.
Cậu ấy nói họ không cử người đến kiểm tra đột xuất.
Cái ổ này của tôi, theo lý thì không ai biết cả.
Đúng vậy, theo lý thì không ai biết cả.
Nói đi nói lại đều là anh, ăn mặc thế này
Người ta nhìn thấy rồi, không nói anh là xã hội đen
thì cũng sẽ nói anh là người thu tiền.
Đại ca à, tôi ăn mặc thế này. Mặc hơn 50 năm rồi.
Vậy tiền của chúng ta thì sao?
Chúng ta cạn ly, cạn ly.
Chúc mừng hành động lần này của chúng ta thành công thuận lợi.
Tôi nghĩ lúc đó chắc họ rất hoảng loạn.
Này, kiểm tra đột xuất, lập tức thu dọn.
Như vậy là xong rồi, đúng không?
Được, cạn ly, cạn ly.
Chú Tài, đây là của chú.
Điều tôi lo lắng nhất bây giờ là chú ở đó. Ở lâu như vậy,
bọn họ rất dễ phát hiện ra chú.
Không đâu, tôi đã mua vé tàu rồi. Tối nay đi chuyến tàu đêm qua Macao.
Họ muốn tìm tôi cũng rất khó khăn.
Tôi phải thật sự cảm ơn anh.
Đây là lần hợp tác cuối cùng của chúng ta.
Hy vọng mọi người sẽ dùng số tiền này thật tốt, cạn ly.
Woa, hôm nay đến nhanh vậy sao? Xuống xe, xuống xe.
Nhẹ nhàng một chút.
Đại ca, đừng làm nhăn đồ của tôi.
Đi thôi, ông không mặc được bao lâu nữa đâu.
Sắp thay quần áo có số cho ông rồi, đi thôi.
Bị bắt rồi còn lớn giọng, nói cho ông biết. Lần này không ai cứu nổi ông nữa, ngồi xuống.
Trà ở đây tôi uống quen rồi.
Lấy khẩu cung ông ta, làm theo quy tắc.
Sếp Phùng, sếp Lữ tìm anh.
Anh tìm tôi à, sếp Lữ.
Sao lại gây ra chuyện phiền phức như vậy?
Sếp Lữ, nếu không bắt thuộc hạ của Âu Căn về,
thì sao chúng ta có thể dồn hắn vào chỗ chết được?
Anh muốn tôi nói bao nhiêu lần anh mới hiểu?
Có thể đẩy hắn vào chỗ chết hay không không liên quan đến anh.
Chuyện trong khu của cậu giải quyết xong thì thôi.
Chúng ta cùng xuất thân mà. Tôi đã làm được chức vụ này rồi.
Anh nên biết bản thân mình có vấn đề gì.
Thôi bỏ đi, vụ án này vẫn nên trả lại. Sếp Châu xử lý đi.
Anh có ý gì vậy?
Dạo này cậu cũng rất vất vả, nghỉ ngơi đi.
Không cần đâu, đừng phí lời.
Tôi không làm nữa.
Này, mọi người nhìn cho kỹ nhé.
Các người đẹp, đến lượt mọi người rồi.
Rất đơn giản. Cứ làm theo động tác vừa rồi của tôi là được rồi.
Đừng sợ. Tốt lắm.
Qua đây. Tất cả qua đây, đứng vào vị trí, nào.
Đầu tiên tập cổ.
Chuẩn bị. Một, hai, ba, bốn.
Phía trước, hai, ba, bốn.
Rút vai. Ba, hai, ba, bốn.
Kẹp tai, bốn, hai, ba, bốn.
Một, hai, ba, bốn, hai, ba, bốn. Ba, hai, ba, bốn, hai, ba, bốn.
Một, hai, ba, bốn, hai, ba, bốn. Ba, hai, ba, bốn, hai, ba, bốn.
Một, hai, ba, bốn, hai, hai, ba, bốn. Ba, hai, ba, bốn, hai, ba, bốn.
Cúi người chạm đất.
Một, hai, ba, bốn, hai, hai, ba, bốn. Ba, hai, ba, bốn, hai, ba, bốn.
Một, hai, ba, bốn, hai, hai, ba, bốn
Ông chủ, thư của anh.
- Judy tiếp tục đi - OK.
Tiểu Phi Tượng tiên sinh.
Mấy năm nay các hạ gây án liên miên, Tôi sớm đã nắm được tất cả chứng cứ xác thực.
Ngày 8 tháng 10 ba năm trước, Cầm vũ khí cướp công ty tài chính.
Cướp mất tiền mặt 27500 nghìn.
Trừ khi sau này anh tuyệt đối làm theo chỉ thị của tôi.
Nếu không sẽ giao tất cả chứng cứ phạm tội cho bộ tư pháp.
Nửa đời còn lại của các hạ chắc chắn sẽ ăn cơm tù.
Bây giờ chỉ thị đầu tiên.
3 giờ chiều ngày 24 tháng 10.
Các hạ đến phòng 619 khách sạn Phú Hào Tiêm Đông. sẽ nghe theo chỉ thị.
Mời mọi người đi uống rượu.
Hay lắm!
Anh không sao chứ? Đỡ anh ấy lên.
Anh Hoàng.
- Nước cam, cảm ơn. - Được.
Anh Hoàng, anh có thư.
Ai gửi vậy?
Là một thanh niên, tôi không quen.
Anh Hoàng, tôi đi trước đây.
- Được, cảm ơn. - Không có gì.
Nước cam.
Mèo Đầu Ưng tiên sinh.
Các hạ luôn xuất quỷ nhập thần.
Ba năm trước cùng thuộc hạ tổ chức lừa bịp.
Lấy đi số tiền 15 triệu của anh đại xã hội đen Âu Căn.
Âu Căn canh cánh trong lòng, thề sẽ báo thù.
Nếu ta tiết lộ sự thật với hắn, Ta tin các hạ nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.
Nếu muốn ta giữ kín miệng, thì phải nghe theo chỉ thị của ta.
Đầu tiên, ba giờ chiều ngày 24 tháng 10,
đến phòng 619 khách sạn Phú Hào Tiêm Đông chờ chỉ thị.
Không cần tìm nữa, chỉ có mình tôi thôi.
Thế nào?
Anh muốn thế nào?
Bây giờ tôi hỏi anh muốn thế nào đó?
Nếu có người bị nắm thóp, Anh nói xem trong lòng người đó sẽ thế nào?
Sẽ thế nào? Sẽ đánh người đấy.
Sao lại hẹn tôi đến đây? Mau nói đi!
Còn không nói?
Nói đi.
Anh ra tay đánh người.
Anh ra tay trước hay là tôi ra tay trước?
Anh mau nói đi, rốt cuộc hẹn tôi đến đây làm gì?
Tôi hẹn anh? Tôi cũng bị người ta hẹn đến đây.
Không phải anh sao?
Này, Mèo Đầu Ưng à?
Mèo Đầu Ưng, làm tiêu bản rồi.
Tìm tôi à?
Anh không nói thì sao tôi biết được?
Này, Tiểu Phi Tượng à?
Tiểu Phi Tượng? Đi bụi rồi.
Tìm tôi à?
Anh không nói thì sao tôi biết được.
Anh...
Bây giờ tôi hỏi anh một câu. Anh phải thành thật trả lời.
Nhất định phải hỏi tôi, tôi hỏi anh không được sao?
No comments yet. Be the first to leave one.