ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Lội sông hái phù dung
ra đầm ngắt cỏ thơm.
Hái rồi để tặng ai?
Người thương ở phương xa.
Nhớ về nơi quê cũ
đường đi dài dằng dặc.
Đồng lòng mà xa cách
ưu thương cho đến già.
Trăng sáng soi trời đêm
dế kêu phía tường Đông
Ngọc Hành chỉ về Đông
muôn sao sáng lấp lánh.
Sương long lanh trên cỏ
hạ đi thu lại đến.
Tiếng ve kêu trên cây
én đã bay phương nào.
Bạn đồng môn ngày trước
đủ lông cánh bay xa,
chẳng niệm tình ngày trước
bỏ mặc ta không màng.
Nam Ki và Bắc Đẩu,
Khiên Ngưu chẳng kéo xe.
Tình không chắc như bàn thạch,
hư danh có ích gì.
Sao Khiên Ngưu xa xa
nàng bên sông Ngân trắng
khẽ động bàn tay nhỏ
khung cửi lách cách kêu.
Giống không?
Giống.
Cung tiễn hoàng hậu.
Nghe nói tháng trước
đất lành của hoàng thượng thấm nước.
Mô hình lớn nhỏ của đất lành
do công bộ đưa đến
đang được gấp rút tu sửa.
Phần lớn đá và gỗ
nhất thời khó có thể đưa đến.
Từ Thái Nguyên, Thiểm Tây, Tứ Xuyên,
lại phái thêm đội xe.
Gấp rút, gấp rút.
Này là đàn tranh với ai vậy?
Đang đọ sức với ông trời à?
Nếu sổ của công bộ
còn nói gấp rút nữa,
thì không được để hoàng đế nhìn thấy.
Vâng.
Hoàng hậu tới thăm.
Nước sông
vẫn cứ nóng.
Gọi ta
Lòng thảm thiết
Châu Thương
Đây không phải nước
Đây là hai mươi năm nào
Máu anh hùng chảy mãi
Mười ba tháng sáu năm Kiến Văn thứ tư,
mưa nhẹ.
Trời đất đại biến.
Hôm ấy
thành Nam Kinh biến thành biển lửa.
Gia phụ Cảnh Thanh
là ngự sử đại nhân của triều Kiến Văn.
Ta còn có một muội muội,
con bé tên là Mạn Nhân.
Hôm ấy
nhà ta bị tru di cửu tộc,
cha mẹ chết trước mắt ta.
Cha.
- Sao rồi? - Không đi được nữa.
Nàng đưa con
ra khỏi thành từ cửa Chính Dương.
Ta phải đi gặp hoàng thượng.
Không được.
Không đi được nữa.
Có chết thì cả nhà
cũng phải chết cùng nhau.
Mau đi đi.
Bây giờ vẫn còn kịp.
- Đi. - Không đi được nữa.
Cha.
Hồ đồ.
Đi theo cha.
Cút ra.
Hoàng thượng.
Có thủ được không?
Có thủ được không?
Hoàng thượng.
Hai cửa thành Đông Tây
đã bị thái giám Yến Vương mua chuộc
lén lút mở ra rồi.
Ngươi nói gì?
Hoàng thượng,
phủ Ứng Thiên đã xong rồi.
Hoàng thượng.
Hoàng thượng.
Trong cung có năm nghìn ngự lâm quân,
hộ tống hoàng thượng ra khỏi cổng Bắc,
một khi ra khỏi cửa thành,
binh mã các lộ cần vương
đều sẽ tiếp ứng cho hoàng thượng.
Ngự lâm quân ở đâu?
Họ ở đâu?
Hoàng thượng.
Hoàng thượng.
Buổi sáng khi công thành
họ đã nhân lúc loạn lạc đều chạy cả rồi.
Hoàng thượng.
Thần vẫn còn cách.
Khi thái tổ hoàng đế băng thiên,
Thanh Điền tiên sinh, Lưu Bá Ôn,
đã để cho con cháu Chu gia hai món bảo vật,
nói là vào lúc quan trọng có thể dùng.
Xin hoàng thượng nhanh chóng đi lấy.
Có lẽ sẽ có đường sống.
Hoàng thượng.
Lui ra.
Cút.
- Vâng. - Cút.
Gia gia.
Con phải làm sao đây?
Đào.
Mau.
Hoàng thượng vạn tuế.
Hoàng thượng vạn tuế.
Yến Vương vạn tuế.
Hoàng thượng vạn tuế.
Yến Vương vạn tuế.
Hoàng thượng vạn tuế.
Yến Vương vạn tuế.
Hoàng thượng vạn tuế.
Yến Vương vạn tuế.
Hoàng thượng vạn tuế.
Yến Vương vạn tuế.
Hoàng thượng vạn tuế.
Cha.
Con về rồi.
Nhược Vi.
Nhược Vi.
Mẹ.
- Lão gia. - Mẹ.
- Nhược Vi. - Mẹ.
Nhược Vi.
Mẹ.
Mẹ.
Mẹ.
Nhược Vi.
Mẹ.
Đưa Phương Hiếu Nhụ.
Phương tiên sinh.
Xin được nhờ ngài
soạn một chiếu văn đăng cơ giúp ta.
Dựa theo lòng người trong thiên hạ,
núi vàng núi bạc,
cao quan hậu lục,
ở ngay dưới bút của tiên sinh.
Chu Đệ bất tài.
Mưu quyền soán vị.
Phương Hiếu Nhụ.
Không sợ trẫm
tru di cửu tộc nhà ngươi à?
Dù ngươi tru di thập tộc của ta
thì đã sao?
Hoàng thượng.
Xin cho thần
được thay người
xả cơn giận này.
Nhị đệ.
Nói lung tung gì vậy?
Đừng thêm dầu vào lửa.
Hoàng thượng, triều mới vừa được thành lập,
không được tàn sát bừa bãi.
Tôn Tướng quân, là ta.
Cảnh Thanh.
Sao ngươi không chạy đi?
Mau, ta đưa ngươi đi.
Không, Tôn Tướng quân.
Ta xin nhờ Tướng quân
cưu mang hai tiểu nữ nhà ta.
Nào, con ơi.
Con ơi.
Cha.
Đi theo Tôn Tướng quân.
Tôn Tướng quân.
Xin hãy nể tình cũ
xin ngài cho các con ta
một con đường sống.
Cha.
Mẹ.
Không trải nghiệm
sao con trưởng thành được?
Tỷ tỷ.
Chiêm Cơ.
Chiêm Cơ.
Nào, nào, nào.
Qua đây.
Đi.
Là do thái tử nhặt về.
Nói là đứa trẻ này
không còn nhớ cái gì hết.
No comments yet. Be the first to leave one.