ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
- Không ai yêu cầu mẹ đi đâu - Con đùa à?
Bình thường làm sao mà con làm được chuyện này?
Trong khi chúng ta nổi điên
chúng ta nên lấy giấy toilet và 1 cái pít tông.
- Con sẽ làm chuyện đó sau. - Không đâu, mẹ chọc đấy
Cứ chuẩn bị những đồ mà con cần. - Được thôi.
- Con cần một vài tập giấy... - Được thôi.
- Cả tấn viết... - Đúng vậy
vài cây bút chì 2B, 3 cây bút tô, 1 cục gôm...
một dụng cụ nhổ ghim, và một hồ sơ.
Con có cần ba cây bút tô đậm?
Vâng.
Đó là một con số rất ngẫu nhiên.
Nó không ngẫu nhiên.
Vậy làm thế nào mà con lại nghĩ đến ba?
Một cái khô, một cái bị mất, con còn đúng một cái.
- Con thật sự đã nghĩ về chuyện này rồi à. - Vâng.
Thứ gì có trước, gà hay là trứng?
- Chúng ta có thể tập trung vào được không? - Được thôi.
Này, tập giấy ghi.
Không. Những cái này màu tím.
- Vâng. Màu tím thì bắt mắt. - Con không thể dùng màu tím được.
Được. Nó đang được bán mà.
Con đang học trong một ngôi trường nghiêm túc. Con cần giấy tờ nghiêm túc chút.
- Giấy thì là giấy thôi. - Nhưng không phải là ở Chilton.
- Được rồi, ok. Đây là giấy tờ nghiêm túc của con. - Cảm ơn.
Và đây là một vài bút tô đậm u ám của con,
mấy cây bút chì đa cảm, một vài cây viết trầm cảm nữa. - Mẹ.
Những cục tẩy này có lithium. Nên nó trông thật xinh đẹp...
nhưng ta đã vô tình bắt gặp chúng cố gắng
đẩy mình trong gọt bút chì hồi trước.
- Con về nhà đây. - Không, đợi đã.
Chúng ta sẽ can thiệp vào
với đèn ne-on được treo sẵn...
và khiến bọn nó từ bỏ kiểu lập dị điên rồ của tụi nó.
Mẹ sẽ không đi mua đồ với con lần nữa đâu.
Có một khay thẻ này. Mọi thứ sẽ rất là...
- Translated and Edited by Kywi Subteam - - Credit: Kyle, Kuro -
Hầu hết là có cố gắng.
Một vài thì tốt.
Tốt nhất thì là hai người.
Cô Geller...
Cô Grant...
Cậu Graham...
Cô Gilmore, Mang chúng về nhà nhé.
Và học hỏi từ những lỗi này
Hãy nhìn vào những phần khoanh tròn đỏ
trên khắp mặt giấy của các cô cậu...
như một điều nhắc nhở rằng lỗi lầm tạo nên con người.
Và ở đây tại Chilton, chúng ta
đánh mạnh sự nhân đạo ở chính các cô cậu.
Okay, tiếp nào, kiểm tra. Kỳ kiểm tra đáng sợ
Shakespear, người mà chúng ta đã thảo luận về
trong suốt ba tuần trước...
cuối cùng đã trở lại và sẽ ám chúng ta vào thứ Sáu này.
Cực kì quan trọng đó, các bạn.
Chọn đáp án đúng, với một phần viết luận...
sẽ được tính vào 20% điểm của học kì này.
Đừng bị lừa bởi khuôn mặt tử tế và cá tính quyến rũ của tôi.
Bài kiểm tra sẽ không dễ đâu, và sẽ không có chuyện làm lại đâu.
Hãy tham khảo các tài liệu
tôi đã cho vào hồi đầu tháng...
và những ghi chú mở rộng mà tôi biết các cô cậu đã lấy.
Đề khó
Cực kì khó
- Mày làm được không? - "A."
-Tao cũng vậy -Thế giới này thật nhỏ
-Đúng vậy ko? - Madeline, mày bao nhiêu điểm?
- Mày biết tao nhận điểm "B" mà. -"B" cũng không tệ lắm đâu.
Nó thậm chí còn đáng khen. - Không có gì.
Điểm D, tuy nhiên, đó mới là điều đáng lo ngại.
Khóc đòi giúp đỡ.
Một việc làm tại McDonald's.
"Mày có muốn khoai tây chiên với thứ đó không?"
Hey, mày biết đấy, không phải ai cũng có thể thông minh đâu.
Như mẹ tao từng bảo,
"Ai đó phải trả lời điện thoại."
Tao không hiểu hai đứa bọn bây đang nói về cái gì.
Mày không biết đâu, Rory mới hiểu.
Này, Mary!
Mọi thứ khá hơn rồi đây.
- Cậu trông có vẻ buồn. - Tôi ổn.
- Điểm thấp à? - Tôi phải đi.
Mary, tôi chỉ không hiểu tại sao chúng ta không thể là bạn.
Tôi nghĩ có thể là vì tôi khiến cậu lo lắng.
-Tôi nghĩ đó là vì cậu còn không thể nhớ nổi tên tôi. -Cậu có bạn trai chưa?
-Không phải chuyện của cậu. -Vậy là chưa đúng ko?
- Cậu không còn ai để làm phiền nữa à? -Tôi nghĩ là cậu thích tôi. Cậu chỉ không biết cách nào để nói điều đó.
Vậy tối thứ Sáu thì sao?
- Tôi bận. -Gì cơ, cậu phải trở lại tu viện vào lúc 5h à?
Làm ơn để tôi yên đi.
Được rồi. Là bởi vì cậu nói "làm ơn" đấy.
Gặp sau, Mary.
Thật là khờ khạo!
Tránh ra nào, chevalier.
Cô thật là khờ khạo, mù và vụng về.
- Ít nhất tôi không phải người Pháp. -Có chuyện gì sao?
- Cô ta dẫm lên giày tôi. - Anh ta ngáng đường tôi.
Cô cố tình làm vậy.
- Bình tĩnh nào. - Cô ta làm trầy đôi giày "cục cưng" của tôi.
- Thật là trẻ con. - "Cục cưng" này là giày da Ý 3000 đô đấy.
Tôi đang tự hỏi đó có phải là đồ giả không đấy.
- Cô bị đuổi việc. -Sao cơ?
- Anh không thể sa thải tôi. -Vậy tôi sẽ trừ lương cô.
Tôi có thể giết cô ta được không? - Không phải trước giờ trà.
Được thôi. Sau đó tôi sẽ nguyền rủa cô thường xuyên
và bằng nhiều ngôn ngữ.
- Tôi đạp lên cái chân còn lại đây. - Đừng!
Drella, về vị trí của cô ngay đi.
- Tôi thắng - Michel, anh là một người trưởng thành rồi.
Đi ra bàn làm việc và cư xử cho đúng mực đi.
Ôi chúa ơi
Sookie! Sookie! - Được rồi, chỉ một phút thôi.
- Tôi có nó rồi đây. -Bảng đánh giá?
- Nó đây. - Ở đâu vậy?
- Để tôi xem thử. - Nhanh nào.
Oh!
Chú ý nào, bây giờ đang tiến vào là sinh vật Không-Thể-Ngừng-Đọc
Sô cô la?
Trong ly thủy tinh ấy.
- Lorelai, nhìn này. - Xin lỗi.
Jeez, ai khỏa thân vậy?
Lucien Mills, nhà phê bình đồ ăn.
Yeah? Mông ông ta thế nào?
Ông ta đánh giá món ăn của các nhà hàng.
Đây rồi.
C..có tốt không?
Ý ông ta thế nào? Tôi có nên khóc không?
Nói đi.
"Những từ ngữ "thần thánh," "ngon lành," và "mê sảng"..."
"đừng bắt đầu mô tả kinh nghiệm ngon miệng..."
"của bữa tối ở Nhà nghỉ Độc Lập."
- Aww,Tôi háo hức quá. - Có thật không?
"Chỉ có duy nhất đầu bếp Sookie St. James mới có thể làm một miếng salad đơn giản..."
"với cà chua và thảo mộc tươi phù hợp
trở thành một trải nghiệm chu đáo."
"Súp tôm hùm của cô ấy đáng giá ở
từng ngụm, nhiều kem, đầy đặc."
Thấy đấy, tôi đã không dùng nhiều kem đến vậy.
Tôi chỉ dùng một ít nước dùng tôm hùm.
và thứ ấy đã làm nó trở nên...
- Sookie, ông ta không có ở đây đâu. - Được rồi, tiếp đi.
"Các món khai vị thì rất tuyệt vời cho phần bắt đầu."
"Món cơm ý đầy lời khen kia hoàn toàn ổn..."
"còn món mỳ ống
với ngải đắng đen trong nước sốt bơ..."
là thứ đã đưa tôi "lên đỉnh"
Thật không thể tin được!
Tôi sẽ đóng khung và đặt thứ này trong phòng ăn!
Yeah, như thế sẽ rất đẹp. Tôi có thể xem nó lần nữa được không?
Vậy nên chúng ta mở tiệc đêm nay đi thôi, huh?
Những cô nàng trong thị trấn?
Con không thể. Con bận học rồi.
Tôi thực sự nên bắt đầu với danh sách mua đồ thì hơn.
Có chuyện gì ở đây vậy?
Chúng ta là những phụ nữ trẻ và bốc lửa mà.
Học sao?
Danh sách những đồ cần mua?
Những thứ như "Cút hết xuống địa ngục đi" đâu rồi?
Còn cả "Để gió cuốn cha nó đi"?
Ở đâu... Chết, việc cung cấp vải sợi.
Nhanh lên, cô gái.
và giờ là đến phần Cá nhân của Tuần.
- Có tin tức rồi! - Đợi một lát.
Câu chuyện đầu tiên của buổi tối nay
1 sự việc rùng rợn, kinh khủng đã xảy ra ở một thị trấn nhỏ...
nơi mà những thứ rùng rơn, kinh khủng thế này chưa bao giờ diễn ra.
Mọi người đều bị sốc!
Những ngôi nhà bị trượt xuống đồi.
Hút mỡ. Giữ nguyên cân nặng.
Này, đi ăn kem nào.
Mẹ chán quá.
Này?
- Mẹ, con đang học - Nhưng mẹ đang nói đến ăn kem đấy.
- Con không thể dừng lại 1 lát à? - Bây giờ không được
Được rồi, vậy thì khi nào?
Mẹ là một đứa trẻ 4 tuổi sao?
Không, mẹ chỉ đói thôi. Ăn ít Pizza nhé
- Nó lạnh quá - Vậy thì hâm nóng nó đi.
Thế thì vị của nó sẽ không ngon như trước nữa.
Lorelai, về phòng của mẹ đi!
Wow, cô nàng thông minh đang tức giận kìa.
Nếu mẹ để con học bây giờ,
con sẽ đi chơi với mẹ vào cuối tuần. -Hứa nhé!~
Vâng. Chúng ta có thể làm bất cứ thứ gì mà mẹ muốn luôn.
- Con sẽ đến cửa hàng bán giày với mẹ chứ? - Dĩ nhiên.
- Mẹ được phép thử bất kì món đồ nào mẹ thích? - Tất nhiên rồi.
Con sẽ giúp mẹ đuổi người ta đi nếu họ muốn dành cỡ của mẹ chứ?
Con sẽ chạy lại can thiệp cho mẹ.
Được rồi, thỏa thuận rồi đấy.
Tốt.
Ummm, mẹ xin lỗi.
Chúng ta nói đến chỗ nào về việc ăn kem rồi?
Sao vậy?
Lane?!
Rory?!
Trái hay phải?
Trái.
Tớ đã nghĩ cậu bảo trái.
Xin lỗi. Bên trái của tớ, của cậu là bên phải.
No comments yet. Be the first to leave one.