ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Ê,đứng lại!
Anh giai cho xin mấy đồng uống nước nào.
Thế nào ông anh.
Nhanh còn kịp.
Núi Ô Kim
Đường nào đi Ô Kim anh ơi?
Chính là đường này
- Đi cao tốc 307 kia à? - Đúng rồi.
Đại Hải
Bánh xe của ai ngoài kia đấy?
Tôi không biết.
Không biết à?
Ngồi xuống đi ông.
Nó ở đấy 2 ngày rồi. Không biết của ai cả.
Nếu không ai nhận tôi sẽ bán nó.
Con Audi A6 của trưởng thôn để bên ngoài,
chẳng ai đi, ông bán luôn đê.
Dám không?
Con Audi đấy,mọi người đều có phần trong đó.
Nếu như bán của tập thể thì hóa ra là tham nhũng à.
Thảo nào trông nó quen quen.
Bánh xe bóng loáng đó, hóa ra là của tôi cơ đấy.
Cậu quá chuẩn.
Đại Hải
Tiếc là cậu không sinh ra sớm hơn cho xã hội.
Trong thời chiến,
cậu chắc chắn sẽ lên Tướng.
Chỉ cần nhìn những gì đang diễn ra
khi tôi gửi báo cáo đến Bắc Kinh,
Trưởng thôn và sếp mới của hắn, Jiao,sẽ bóc lịch luôn.
chỉ sợ trước khi anh đến được Đài Loan, thì chúng đã tóm anh rồi.
Quên là thằng này học Luật ra à.
Trưởng thôn bán tài sản chung.
Hắn coi như ăn hối lộ.
tôi cho hắn bóc 20 quyển.
Còn ông chủ Tiêu, cũng liên quan mà.
Tôi kiện anh tội gây ô nhiễm, bán than trộm.
khiến cho hắn bị tịch thu hết, tin không?
Tin rồi.
Nếu mỏ than vào tay anh, nó cũng không khác được.
Chưa chắc nha ông bác.
Con Maserati sếp Tiêu đỗ ngoài kia, cũng không ai đi.
Anh vác đi bán luôn, mua bia Ken khao cả mỏ.
Con xe "cỏ" đó, cho cũng không thèm đi.
-Sơn Minh,mua vé tàu chưa? - Tôi mua rồi.
- Ông đi đâu? -Tết về thăm vợ thôi.
Vợ chồng tình cảm nhể.
Công An đến đấy
Lát ăn sau,ra ngoài đi.
Kiểm tra.
Tất cả lao động ngoại tỉnh đều ở đây hả?
Đúng rồi,sao thế?
Có vụ giết người ở Shibawan, đang điều tra người ngoại tỉnh.
Anh tập hợp họ ra ngoài tý nhé.
Nhanh lên nào.
Trưởng thôn.
Trưởng thôn.
Mỏ than ở núi Kim Ô,anh hứa là bán có lãi mà.
Nói bé bé cái mồm.
Bây giờ tôi không rảnh.
Ok,đi mà giải trình với Hội đồng kỷ luật.
Anh đó.Nếu như chốc lát anh mắc sai lầm
thì sẽ hỏng cả đời này đấy.
-Ông ko thèm nói nữa? - Ông nói nhiều quá.
Nào,những người ở Trùng Khánh.
Đứng sang 1 bên.
Tiếp nào.
Kìa hắn chạy rồi.
Chó chết thật
Gì thế Đại Hải?
Tôi đang viết đơn kiện
kiện Trưởng thôn và sếp Tiêu.
Cô à,tôi muốn gửi thư
-Cho ai ạ? -Đảng ủy,Chung nam Hải,Bắc Kinh.
Địa chỉ cụ thể ạ.
Chung nam Hải,Bắc Kinh.
Như thế ko được, phải có địa chỉ cụ thể.
Sao thế,mọi người đều biết Chung Nam Hải mà.
Không được
Này cô,cô là đồng bọn của trưởng thôn à?
Có phải hắn cho cô tí ti rồi không?
Hay cô là hàng của hắn? Hắn mua xe cho cô à?
Anh dở người à,biến đê.
Các người đúng là 1 giuộc với nhau.
Không có sự công bằng.
Không công bằng.
Ai đi thì lên xe nhanh lên.
Đại Hải lên đi
Có chuyện gì thế?
Đi đón ông chủ Tiêu. Mỗi người được 1 bao bột.
Ông chủ Tiêu đã mua máy bay riêng, bay từ Hồng Kong về đây.
Thôn tổ chức đi đón. Ai đi sẽ được 1 bao bột mỳ.
Máy bay ư,mặt đất ko dung nạp đc nên phải mua máy bay ư?
Anh ở mỏ lúc súng nổ đúng ko?
Uhm
Thằng bỏ chạy là ai thế?
Một công nhân làm ở mỏ, người Tứ Xuyên
Sao nó lại chạy? liên quan đến vụ giết người à?
Hắn trốn tù
Ở quê nó giết người rồi trốn ở đây 2 năm rồi.
Nó nghĩ CA đến bắt nó.
Nó sợ nên chạy thôi.
- CA tóm đc nó không? - Tóm dính.
-Thế vụ ở vịnh 18 thế nào? - Ông biết gì không?
Hôm qua ở đó có thằng bắn chết 3 thằng luôn.
- Thằng nào bắn? - Tôi chịu.
Sớm nay 1 đống CA đến đấy
À ra thế.
Kế toán Lục,anh tính lại chưa?
Khi sếp Tiêu nhận mỏ đã nói rồi
mỗi năm 40% lợi nhuận chia đều cho công nhân.
Anh thử tính xem tổng 14 năm lợi nhuận là bao nhiêu?
Nghe này: năm 2001
người dân đã ký hợp đồng bán mỏ cho người khác.
ai bảo anh thế?
đã đc các hội viên thông qua chưa?
vậy phải giữ lời hứa chứ.
Ông Tiêu cứ chốc lại có mấy chục vạn chốc lại mấy chục vạn
Vì ông ấy làm việc chăm chỉ.
Vậy anh nói tôi xem, anh và trưởng thôn đc bao nhiu.
Sư phụ,dừng xe đê.
Này,nói xem anh ăn đc bao nhiêu rồi.
Mở cửa.
Là nhân viên quèn nhưng anh còn gớm hơn trưởng thôn và lão Tiêu.
- Nghe tôi này. -Đừng nói gì,tôi ko nghe đâu.
Mọi người,nhắc lại theo tôi nhé.
Hoan nghênh,hoan nghênh..
Tốt.
Máy bay đến rồi.
Ông Tiêu,ông lại bước 1 bước tiến mới rồi.
Chúng ta hãy cùng nhau tiến bộ.
Cô An,chúc mừng cô.
Các cháu,tặng hoa đi.
Ông Tiêu,nhìn bên này.
Gần hơn chút nữa.
Ông phát biểu vài câu nhé. - Lát nữa đi.
Khỏe không Tĩnh Tuyền
Cảm ơn đã đến
đã lâu không gặp.
- Thắng Lợi -Đại Hải
Chúc mừng anh
cảm ơn Đại Hải
Gặp anh khó như lên giời.
Có vài điều nói với anh này.
Anh có thể giúp tôi đc hem?
Cần gì cứ nói,ko khách sáo.
Giúp tôi 1 khoản tiền nhỏ
Tôi muốn đến Bắc Kinh, tố cáo anh và trưởng thôn.
Đc,vậy 2 ngày nữa đi tôi sẽ thu xếp.
Anh có thể ở trc mặt mọi người dân ở đây,
nói 1 chút về vấn đề kinh tế trong thôn không?
Nhìn tôi làm gì?
Tiểu Bạch,cậu đang đánh gôn à?
Tôi đại diện cho tập đoàn Thắng Lợi đến bồi thường cho anh
Cầm lấy.
Mẹ cháu đâu?
-Chú là ai? - Ko nhớ cậu à.
Cậu Hồ ở núi Ô Kim đây.
Vâng,mẹ cháu đi chợ lát nữa về.
Động vật.
Bố cháu đâu?
Bố cháu đi săn rồi.
Ở vùng nào?
Giao Khẩu
Đại Hải
Cậu bị...
Em đến từ bao giờ?
2 ngày rồi
Vào đây đã.
A Cương,ăn cơm trc rồi còn làm bài tập nhé.
Vâng
Em..
Nói xem nào
Lần trc chị có giới thiệu cho em 1 cô ở Vọng thôn
có vẻ hợp
Em thật là..
đã hẹn rồi mà ko đến
Chẳng chịu lo chuyện của mình
Cả ngày chỉ biết kiện tụng
Thắng kiện thì em cũng tèo rồi.
Em cũng già rồi,chẳng sao cả.
Em sao thế
Mới chỉ trung niên thôi.
Bọn trẻ ở đây
Có lẽ em sai rồi.
Em đúng là hết thuốc chữa
Ngày còn nhỏ chị nói với em rồi.
Cuộc sống có nhìu thú vui hơn làm giàu.
Em còn xấu xa hơn lão Tiêu.
tại sao lại so sánh em với hắn?
Ko so với hắn thì so với ai ?
Em học chung với hắn.
Thế mà nó sống thế nào,chúng ta thì thế nào?
Em ở núi Ô Kim còn có nhà
Vợ chồng chị còn ko có nổi nhà.
Đủ rồi
Nếu như em rảnh,sao ko mở 1 hiệu ăn?
hay cửa hàng gì đó, kiếm tiền và lấy vợ.
Mỗi người đều có c.s riêng, tốt nhất đừng lo chuyện thiên hạ
Chị à,chị hãy đợi mà xem
No comments yet. Be the first to leave one.