ആദ്യത്തെ 194 വരികൾ.
Những người phụ nữ thời Hy Lạp và La Mã cổ đại
Octavia, Poppaea, Julia Maesa...
Chúng ta có thể là những người vô danh và bị lãng quên,
nhưng chúng ta không quên một điều gì.
Studio ở Croesus, ngoại ô Paris
Uriel...
Gabriel và...
Raphael.
Và có Michael.
Tế bào trẻ em XẤU
Dành tặng PC và MH
Paul Celan và Martin Heidegger.
Templum,
có nghĩa là: ngôn ngữ
Ngôi Nhà Của Hiện Hữu.
Tôi đã đổ đêm ra khỏi ấm,
không đủ đêm cho Paul Selan
không đủ sâu cho Paul Celan
'Hoa Đậu Sói' của Paul Celan
Hỡi những bông hoa của Đức,
Ôi, trái tim tôi trong suốt như pha lê,
Hãy để ánh sáng tự chiếu rọi.
Trông ra cửa. Trong nhà có những đóa hồng.
Có bảy bông hồng trong nhà.
Ở Ukraine,
nơi chúng sát hại cha mẹ tôi:
Ở đó chúng là loài hoa nào?
Hoa gì hở Mẹ,
làm tổn thương mẹ ở đó bằng tên của nó?
Mẹ, người đã nói 'Hoa đậu sói',
không phải 'Chi Đậu cánh chim '.
Mẹ ơi, tay ai con nắm
Như con đi cùng lời mẹ tới nước Đức?
Mẹ ơi, những kẻ sát nhân sống ở đó.
Mẹ ơi, họ im lặng.
Mẹ ơi, họ đang làm thơ.
Mẹ ơi,
không ai ngăn những kẻ sát nhân!
Paul Celan chắc hẳn đã khổ sở biết bao,
một nhà thơ Do Thái, phải viết bằng tiếng Đức!
Suy cho cùng, cả mẹ và cha đều là nạn nhân của nạn diệt chủng Holocaust.
Tẩu Khúc Của Tử Thần
Sữa đen của bình minh chúng ta uống vào buổi tối
chúng ta uống buổi trưa và sáng chúng ta uống ban đêm
chúng ta uống và uống
chúng ta đào một cái mồ trong không
để nằm không chật chỗ
Một gã đàn ông sống trong nhà hắn
hắn chơi với lũ rắn hắn viết
hắn viết khi trời tối đến nước Đức
tóc em vàng ánh Margerete
hắn viết và bước ra trước nhà
và những vì sao lóe sáng
hắn huýt sáo gọi lũ chó săn đến
hắn huýt đám người Do Thái của hắn ra bắt đào một cái mồ trong đất
hắn hét đào sâu hơn vào lòng đất nghe chưa
hắn lệnh cho họ chơi đàn nhảy múa
hắn rút khẩu súng găm ở thắt lưng
hắn vẽ nó màu xanh đôi mắt hắn
Hắn quát đào sâu thêm đám còn lại hãy chơi và hãy hát
Sữa đen bình minh chúng ta uống mi ban đêm
chúng ta uống mi buổi sáng và trưa chúng ta uống mi buổi tối
chúng ta uống và uống
một gã đàn ông sống trong nhà
tóc em vàng óng Margerete
tóc em tàn tro Sulamith hắn chơi đùa với lũ rắn
hắn gọi cái chết cái tên ngọt ngào hơn
Thần chết là một chủ nhân từ nước Đức
hắn quát hãy chơi những chiếc vĩ cầm của chúng bay
rồi như khói chúng bay sẽ bay lên không trung
rồi chúng bay sẽ có một cái mồ trong mây để nằm không chật chỗ
Sữa đen của rạng đông chúng ta uống mi ban đêm
chúng ta uống mi buổi trưa Thần chết là một chủ nhân từ nước Đức
chúng ta uống mi buổi tối và buổi sáng chúng ta uống và uống
Thần chết là một chủ nhân từ nước Đức
con mắt hắn màu xanh
hắn bắn mi với viên đạn chì
hắn bắn mi chuẩn xác
một gã đàn ông sống trong nhà
tóc em vàng óng Margarete
hắn thả lũ chó săn rượt chúng ta
hắn tặng chúng ta một cái mồ trên không
hắn chơi với lũ rắn và mơ tưởng
Thần chết là một chủ nhân từ nước Đức
tóc em vàng ánh Margarete
tóc em tàn tro Sulamith
Đây là cuốn sách của Martin Heidegger.
Đây bạn coi...
bộ não của Martin Heidegger
trên gác mái của tôi ở Hornbach,
đây là những thứ mọc trong não và đây đều là nấm độc
chúng gây ra bệnh ung thư,
phát triển trong não.
Bây giờ nó đã hơi tối lại,
trên trang này bạn có thể thấy
ung thư đang lan rộng như thế nào.
Nó lớn hơn lên,
gần như chiếm nửa bộ não.
Và giờ căn bệnh ung thư đã qua.
Khi tôi học ở Freiburg,
thậm chí tôi còn gặp Heidegger.
Ông ấy khi ấy dạy ở đó.
Paul Celan đã gặp ông ấy một lần,
vào giữa thập niên 60,
trong căn nhà gỗ hẻo lánh của ông ấy ở Rừng Đen.
Anh ấy mong đợi gì từ chuyến thăm
một nhà tư tưởng người Đức?
Có phải anh ấy muốn một lời giải thích nào đó về quá khứ Đức Quốc xã của mình?
Trong sổ lưu niệm, Celan viết:
Trong cuốn Cabin,
với Góc nhìn của đài phun nước ngôi sao
và trong lòng hy vọng một lời truyền đến tai.
Được viết vào ngày 25 tháng 7 năm 1967.
Nhưng cuộc trò chuyện mà anh mong đợi đã không xảy ra.
Không có gì ngoài sự im lặng của triết gia vĩ đại.
Không có gì về lỗi lầm của ông ấy.
Toàn xã hội lúc đó im lặng,
Mọi người đều không thể tiêu hóa những điều không thể tưởng.
Bản thân tôi đã sống giữa mọi người
những người đã ở lân cận
Nhưng không ai muốn nói về nó.
Được rồi.
Bây giờ chúng ta thử cái này.
Hãy chặt cây dương xỉ, ít nhất là một cây lớn.
Cái này chúng ta đưa ra phía trước.
Ludwig, ngang như thế.
Wiesław, rượu...
Được rồi, tốt.
Cẩn thận.
Ở phía dưới!
Bầu trời... Bức tranh... Lòng đất
1971-1982 tại xưởng vẽ của Hornbach ở Odenwald
Josef Beuys thân mến,
Cảm ơn anh đã hồi đáp ngay thư của tôi.
Tôi rất vui vì anh đã đồng ý xem tranh của tôi.
Tôi sẽ sớm lên đường
từ Odenwald
tới chỗ các anh ở Düsseldorf...
Joseph Beuys, tại Học viện Düsseldorf,
có nhiều học sinh thành tài ở đó.
Ngay từ năm 1972, ông đã muốn cùng họ cứu rừng.
Đây, với chàng trai trẻ Anselm Kiefer,
người mà anh ấy nhanh chóng phong làm sinh viên tốt nghiệp.
Anh Kiefer, anh sống sâu trong Odenwald,
cách biệt với nhịp độ bận rộn của cuộc sống thường ngày.
Đây có phải là cách làm việc hiệu quả hơn, một kiểu tĩnh tâm?
Tôi sống ở đây vì tôi cần cảnh quan cho công việc của mình.
Tôi làm việc với cảnh quan.
Tất nhiên, ở đây yên tĩnh cũng hay,
và tôi có thể chuyên tâm.
Tôi có thể chiếm dụng một ngôi nhà lớn
ở thành phố sẽ khó khăn hơn.
Là một nghệ sĩ trẻ, Anselm Kiefer không ngừng bị thôi thúc
hết lần này đến lần khác trước vết thương chưa lành của lịch sử nước Đức.
Những bức tranh của ông hay đề cập đến các anh hùng thần thoại của Đức:
Siegfried, Hermann, Parzival.
Truyền thuyết đẫm máu của quá khứ xa xưa.
Đây cũng chính là những anh hùng mà Đức Quốc xã đã xây dựng một giáo phái dựa vào.
Điều này khiến giới phê bình không khỏi lo lắng
và dẫn đến sự phẫn nộ khi
một bức tranh mà ông trưng bày tại Venice Biennale
với một số cáo buộc ông ta về chủ nghĩa phát xít.
Tại Biennale, Anselm Kiefer đại diện
thể hiện vị thế nghệ thuật của Cộng hoà Liên bang Đức.
Lựa chọn này gây nên hiểu lầm nghiêm trọng.
Giám đốc bảo tàng đã nghĩ
Anh đã tìm ra một 'Neue Wilde' khác. *: một thuật ngữ được sử dụng ở Đức cho Chủ nghĩa Tân Biểu hiện, một phong trào chứng kiến sự trỗi dậy của hội họa biểu cảm vào cuối những năm 1970 và 1980.
như cách gọi của những người theo chủ nghĩa tân biểu hiện ở Đức.
Nhưng với lịch sử vu khống của ông ta, Anselm Kiefer không như thế.
Cùng lắm anh ấy là một kẻ phản động mới.
'Những con đường của Trí tuệ Thế giới' được viết trên một bản khắc gỗ khổng lồ.
Và những con đường này được gọi là gì?
Câu trả lời theo chủ nghĩa dân tộc Đức của Kiefer: 'Trận rừng Teutoburg'.
Grabbe chắc chắn không bị nghi ngờ
là người theo chủ nghĩa dân tộc Đức hay chủ nghĩa sô vanh.
Đúng, nhưng chủ đề bị Đức Quốc xã lợi dụng...
Vâng, hoàn toàn bị lạm dụng.
Nhưng đó chính là lý do vì tôi sinh năm 1945.
Tôi có cơ hội đề cập lại chủ đề này.
Việc đàn áp không có ích gì, chỉ vì Đức Quốc xã đã lạm dụng nó.
Tôi đã chỉ ra điều đó nhiều lần.
Tác phẩm của các nhà thơ và nghệ sĩ đã bị lạm dụng.
Ví dụ, họ đã lạm dụng Hölderlin.
Anh đã làm rất nhiều bài thơ về quê hương
và quê hương của anh thực ra là Hy Lạp.
Nhưng Đức Quốc xã đã sử dụng nó như một bài hát yêu nước.
Khi một bức tranh gây ra phản ứng,
và mọi người nói, "Người đàn ông này là một kẻ theo chủ nghĩa phát xít mới..."
Tôi chắc chắn sẽ bị xúc phạm, đó là điều chắc chắn.
và tôi không nói tôi là người chống phát xít.
Bởi vì nếu tôi làm vậy
Tôi đã cho điều đó là đúng vào thời điểm đó. - Vâng đó là xúc phạm.
Đó là một sự báng bổ đối với những người chống phát xít thực sự ở thời điểm này.
1983- 1993 Xưởng của Buchen ở Odenwald
No comments yet. Be the first to leave one.