ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Trời ơi, cô ta xấu xí thật.
Cậu có thấy mặt cô ta chưa?
Xấu xí.
Đồ con gái xấu xí! đồ xấu xí!
Dừng lại đi! Tớ sẽ mách đó!
Cậu mới phải dừng lại!
Cặp song sinh.
Cặp song sinh đó đang bốc cháy.
Họ đã luôn bị thiêu đốt.
Họ không có quyền lựa chọn.
Chỉ biết cháy...
và cháy.
Họ có lối đi riêng.
Ăn... ngủ...
mơ mộng, cô độc cùng nhau.
Và luôn bị thiêu đốt suốt thời gian qua.
Cặp song sinh đó...
cặp song sinh rực cháy đó...
luôn ở bên ngoài, nhìn vào trong.
Cậu làm rơi cái này này.
Nếu một người gặp rắc rối...
...người kia có thể cảm nhận được và chạy đến ngay.
- Cảm ơn cậu nhé. Cảm ơn. - Ừm.
Racine là người cộc cằn hơn
nhưng vẫn giữ được nét xinh đẹp riêng.
Racine.
Với diện mạo như thế,
Anaia không được phép xấu tính.
Nhưng Racine thì có.
Nhìn cái gì thế, cô em xinh đẹp?
Hả?
Hả?
Cô ta ôm hết phần xấu tính của cả hai.
Ừ, nhưng đằng nào hắn cũng sẽ đuổi việc chúng ta thôi.
Hắn là một thằng hèn.
Hắn là một thằng cực kỳ hèn hạ.
Hắn là một thằng khốn bất lực vô dụng.
Hắn là cái loại mồm thối như cứt-
loại khốn nạn như vừa ăn cứt vào mồm vậy!
Ôi!
- Ôi! - Ôi!
Ôi!
Thư từ ai thế?
Tôi không biết.
Và đột nhiên, giống như
mọi thứ từng biến mất...
đang tìm đường quay trở lại.
Chào các con gái yêu của mẹ.
Mẹ.
Nhìn các con xem.
Ôi, chết tiệt.
Chúng ta có mẹ sao?
Ừ. Trong này ghi rõ thế mà.
Tao tưởng người ta bảo bà ấy đã chết trong vụ hỏa hoạn rồi.
Nhưng bà ấy chưa chết.
Bà ấy sống ở miền Nam à?
Đúng vậy.
Tận miền Nam xa xôi á?
Đúng vậy.
Này, song sinh?
Không đời nào.
- "Không đời nào" cái gì? - Tao biết mày định nói gì rồi.
Có vẻ chúng ta phải đến nơi bà ấy đang sống rồi.
Thấy chưa, biết ngay mày sẽ nói điều gì đó ngu ngốc mà.
Sao lại ngu ngốc chứ?
Vì bà ấy không biết chúng ta, và chúng ta cũng chẳng biết bà ấy.
Bà ấy biết tên chúng ta.
Bà ấy biết cách tìm chúng ta. Chúng ta phải đi gặp bà ấy.
Vả lại giờ cũng thất nghiệp rồi. Chẳng còn việc gì khác để làm cả.
Tại sao suốt ngần ấy năm bà ấy không đến gặp chúng ta?
Chỉ có một cách để biết thôi.
- Đi thôi. - Bây giờ luôn á?
Ngay bây giờ, vì bà ấy sắp đi rồi.
Đi đâu cơ?
Chết.
Chết á?
- Bà ấy sắp chết ư? - Đúng vậy.
- Đừng đi. - Phải đi chứ.
Đừng đi.
Phải đi.
Mày đã khóc vì chú mèo con
mà chúng ta không cứu được khỏi đầu máy xe lửa lần đó.
Ừm. Chú mèo đã chết đó.
Mày đã khóc, nhớ không?
- Đầy cảm xúc luôn. - Ừ!
Đôi khi tao cũng nhạy cảm và mau nước mắt thật.
Như một đứa yếu đuối hèn nhát.
Đúng thế, đúng thế. Ha ha.
Như một con bánh bèo vô dụng.
Giờ thì mày đi hơi xa rồi đấy.
Đổi lái đi.
But nghiêm túc đấy, song sinh, chúng ta phải đi thôi.
Tao có việc phải làm rồi.
- Tao phải gặp Ellis. - Ellis nào cơ?
Ồ, anh ta à.
Chúng tao hẹn gặp nhau rồi.
Lại bắt đầu nói về gã đàn ông quen qua mạng đó rồi.
Mày phải gặp anh ta để làm cái gì chứ?
Chúng tao cần nói chuyện về tương lai.
Chẳng phải mày từng bảo tao...
anh ta không muốn mày nhìn anh ta khi hai đứa đang làm chuyện đó sao.
Tao cho anh ta làm từ phía sau.
Nếu nhìn anh ta, tao sợ mình sẽ bắt đầu nảy sinh tình cảm mất.
Tao không muốn động lòng đâu.
Song sinh à...
Tao đâu có nhiều đàn ông vây quanh như mày đâu, 'Cine.
Có những người phải chấp nhận thôi.
Nếu bây giờ không đi...
chúng ta có thể sẽ không bao giờ có cơ hội nữa.
Racine đi đâu, Anaia luôn theo đó.
Không còn lựa chọn nào khác ngoài việc...
Đi gặp cái vận mệnh chết tiệt của mình.
Này! Này!
'Cine tự hỏi liệu mình có giống mẹ không.
Liệu hai người có cùng nụ cười,
hay điệu cười, hay gì đó không.
Cậu trông đẹp đấy. Cảm ơn nhé.
- Cậu nghĩ bà ấy sẽ thích chứ? - Bà ấy sẽ thích chứ?
Sẵn sàng chưa?
Để gặp Chúa à?
Chúa á?
Bà ấy sinh ra chúng ta mà, đúng không?
Mày sẽ bị sét đánh đấy.
Khoan đã, tên tôi bị viết sai chính tả rồi.
Chào buổi sáng.
Họ ổn mà.
Đó là các con gái tôi.
Đừng bận tâm về khói thuốc.
Để giảm đau thôi mà.
Mẹ rất vui vì các con đã đến.
Mẹ đã bảo y tá treo cái bảng đó lên cửa.
Tụi con rất thích cái bảng đó.
Mẹ xấu xí thật, nhưng không cắn đâu.
Lại gần đây để mẹ cảm nhận các con nào.
Các con gái của mẹ.
Thời gian qua mẹ thế nào, Mẹ?
Ồ, các con biết đấy...
mẹ đang hấp hối.
Vâng, vâng. Con thấy rồi.
Tụi con làm việc văn phòng.
'Naia có bạn trai rồi.
Nó còn có thứ khác nữa kìa.
- Dạ, thưa mẹ? - Không có gì.
Con bé thật im lặng.
Con chào mẹ.
Mẹ không viết thư cho con, 'Naia,
vì con hay nhạy cảm quá.
Con đã như thế từ khi còn là một cô bé rồi.
Mẹ không muốn làm con buồn.
Mẹ muốn các con nghĩ rằng mẹ đã chết.
Ai lại muốn một người mẹ...
bị bỏng nặng đến mức trông như một con cá sấu chứ? Hử?
Đã có chuyện gì xảy ra vậy mẹ?
- Con ơi. - Mm-mm-mm-
mm-mm-mm-mm-mm.
Con gái à.
Chà...
Đó chỉ là một...
Ngày bình thường.
Mẹ đang chuẩn bị đồ ăn cho các con trong bếp thì...
Và một lần nữa.
Hửm...
lúc này mẹ đang cầu nguyện.
Mẹ cầu nguyện, xin hãy, xin hãy chỉ là một cành cây đập vào cửa sổ.
Dù mẹ thừa biết
chẳng có cái cây nào gần cửa sổ nhà mình cả.
Hửm.
Có lẽ là con chó nhà hàng xóm.
Trong căn phòng chẳng có ai ngoài một người phụ nữ mệt mỏi rã rời.
Hắn chỉ đứng đó.
Gương mặt trơ tráo như một lát bánh mì lúa mạch, hắn nói...
"Chào em."
Như thể hắn không vừa đột nhập vào phòng tắm của mẹ.
Như thể không hề có lệnh cấm tiếp xúc nào vậy.
Chẳng có gì nhiều để nói.
Lẽ ra mẹ có thể nhắc nhở hắn...
rằng hắn không được phép
bén mảng trong vòng 100 thước xung quanh ngôi nhà này...
hoặc mẹ chỉ đang chuẩn bị bữa tối.
Hoặc...
mẹ có thể để hắn chạm vào mình.
Hắn thực sự có một khía cạnh dịu dàng.
Các con phải hiểu điều này.
Những gã đàn ông như bố các con luôn có một khía cạnh dịu dàng.
Hắn bảo các con đó là một trò chơi.
Hãy đánh thức mẹ dậy nào.
Những vết sẹo các con đang mang...
là từ lúc các con cố dập lửa để cứu mẹ.
'Naia, con bị bỏng nặng hơn
vì con đã nỗ lực nhất để cứu mẹ.
Con thấy buồn nôn quá.
Con bé sẽ ổn thôi mà.
Nó chỉ...
con biết đấy...
Con luôn là cô con gái lớn của mẹ, Racine.
Con chào đời trước...
gào khóc thảm thiết.
Sinh ra đã thế rồi.
Có một việc mẹ cần nhờ các con làm...
nhưng mẹ không biết liệu các con có dám làm không.
No comments yet. Be the first to leave one.